Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối
Chương 25: Sinh Tồn Hoang Dã
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vậy là, Nephis, cô gái tóc bạc ấy, cũng nhận được Tên Thật ngay từ Ác Mộng Đầu Tiên. Để có Tên Thật của mình, Sunny đã phải đối phó với Anh Hùng và Vua Núi trong khi sở hữu một Phân Loại hoàn toàn vô dụng – một kỳ tích tưởng chừng bất khả thi nhưng lại khiến Ma Pháp vô cùng hài lòng.
'Không biết cô ấy đã phải làm gì để có được tên đó.'
Những Người Ngủ trong căng tin đều ngỡ ngàng trước thành tựu đó. Tất cả đều nhìn chằm chằm vào màn hình, vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi, lại vừa ngưỡng mộ. Nghe những lời thì thầm đầy phấn khích của họ, Sunny chợt có cảm giác như một đứa trẻ muốn khoe khoang: "Tôi cũng vậy! Tôi cũng có Tên Thật!"
Nhưng đương nhiên, cậu vẫn giữ im lặng.
Nhìn quanh, cậu cũng thấy Caster đang chăm chú nhìn vào màn hình. Trên mặt người thanh niên vốn vui tính này lại hiện lên vẻ buồn bã, khó hiểu. Nhưng kỳ lạ là, theo Sunny thấy, Caster không phải đang nhìn vào dòng chữ chứa Tên Thật.
Thay vào đó, hắn ta lại nhìn chằm chằm vào dòng chữ "Nephis", như thể cái tên đó có ý nghĩa với hắn hơn là cái tên được Ma Pháp ban tặng.
'Thú vị. Họ quen nhau sao?'
Tại sao một Truyền Nhân cao quý lại quen biết một người đến Học Viện trong bộ đồ thể thao do cảnh sát cung cấp? Mà nhắc đến Nephis... cô ấy đâu rồi? Sunny nhìn quanh căng tin và nhanh chóng tìm thấy cô gái tóc bạc, đang ngồi yên lặng trong một góc với một ly cà phê. Dường như không để ý đến sự ồn ào xung quanh, cô ấy có vẻ đang chìm sâu vào suy nghĩ. Đôi mắt xám vẫn nghiêm nghị và xa xăm.
"Một Người Ngủ với Tên Thật? Không thể nào!"
"Cũng không phải là bất khả thi. Nụ Cười Thiên Đường nhận được Tên Thật trong Ác Mộng Đầu Tiên, hình như là vậy. Nhưng mà đúng là, không chắc chắn lắm..."
"Hay là cô ấy đã nói dối trong buổi phỏng vấn?"
"Ngu ngốc à? Nếu lừa gạt quản trị viên dễ dàng như vậy, thì cái tên khốn thần kinh hôm qua đã là số một rồi!"
Mặt Sunny co giật. Khốn thần kinh à...
"Vậy thì, sao chúng ta không hỏi thẳng cô ấy?"
Bỗng dưng, căng tin trở nên yên ắng một cách kỳ lạ. Theo lời nói đó, những Người Ngủ ngừng bàn tán và quay lại, nhìn chằm chằm về phía Nephis. Nhưng mà, không ai có can đảm để tiếp cận cô ấy trước tiên.
Cuối cùng, dường như cảm nhận được điều gì đó, cô ấy ngước mắt nhìn họ với vẻ bất ngờ.
"Mmm. Chuyện gì?"
Thậm chí cô gái mù Cassia cũng quay về phía giọng nói cô ấy phát ra.
Sau vài giây, Caster đột nhiên bước tới và cúi người.
"Tiểu Thư Nephis. Tôi là Caster từ gia tộc Han Li. Có vẻ thử thách của cô rất suôn sẻ?"
Tiểu Thư? Tại sao hắn lại gọi cô ấy như vậy? Và còn phải tự giới thiệu... vậy là họ không hề quen nhau? Thú vị.
Nephis có vẻ bất ngờ trước câu hỏi. Sau khi suy nghĩ một lúc, cô mỉm cười rạng rỡ và nhún vai.
"Ừ, chắc vậy."
Caster ngượng ngùng mỉm cười đáp lại.
"Tôi hiểu. Tôi rất mừng vì cô đã trở lại an toàn. Ờ... tôi không có ý nghi ngờ khả năng của cô đâu."
Nephis gật đầu.
"Cảm ơn."
Sau đó, cô ấy lại quay lại với ly cà phê của mình, ra ý không muốn nói chuyện nữa hoặc là hoàn toàn không nhận thấy sự chú ý của mọi người.
Sunny thở dài.
'Bí ẩn thật.'
Có rất nhiều suy nghĩ trong đầu cậu. Nhưng không gì có thể làm cậu phân tâm khỏi thứ quan trọng nhất... bữa sáng. Vài giây sau, cậu đã hoàn toàn quên bẵng đi mối quan hệ có vẻ xấu hổ giữa Caster và Nephis. Vui vẻ thưởng thức bữa sáng của mình.
Lớp học Sinh Tồn Hoang Dã rất rộng rãi, được trang trí khá tốt... nhưng lại vắng tanh. Sunny còn tưởng mình đi nhầm lớp, nhưng cậu phát hiện một giáo viên trông có vẻ âm u đang ngồi sau chiếc bàn gỗ. Nhìn thấy cậu, người giáo viên bật ngay dậy.
"Vào đi, chàng trai trẻ!"
Một ông lão trông rất sung sức với mái tóc bạc rối bời, ánh mắt lờ đờ và một cặp lông mày rậm rạp, nhìn như đang tự nhảy múa với nhau.
"Tôi là Người Thức Tỉnh Julius. Cậu có thể gọi tôi là thầy Julius. Ngồi, ngồi đi! Tên cậu là gì?"
Sunny ngoan ngoãn ngồi xuống.
"Là Sunless."
Julius nhướng mày.
"A! Quả là một cái tên nguy hiểm. Nhưng như vậy cũng tốt, rất tốt. Dù sao thì những thứ chúng ta phải đối mặt đều rất nguy hiểm!"
Sunny cẩn thận nhìn quanh.
"Ừm...Xin lỗi, thưa thầy. Em đến sớm quá sao?"
"Không, không... cậu đến vừa đúng lúc."
"Vậy các học sinh khác đến trễ hết à?"
Vị giáo viên hậm hực nói với vẻ căm tức.
"Không ai đến nữa. Cái đám đầu gỗ đó chỉ biết vung tay múa kiếm khắp nơi. Rất ít người thông minh như cậu, những người biết được giá trị chân chính của kiến thức..."
Ồ. Vậy là môn này không hề phổ biến. Sunny thở dài trong lòng, hy vọng bản thân sẽ không phải hối hận vì quyết định từ bỏ huấn luyện chiến đấu để chọn môn này.
"Nói xem cậu trai trẻ... Sao cậu chọn Sinh Tồn Hoang Dã mà không phải những thứ khác?"
Không cần thiết phải che giấu lý do thật sự. Mà Sunny cũng không thể giấu được...
"Một Người Thức Tỉnh trông coi em trong Ác Mộng Đầu Tiên, Bậc Thầy Jet, đã khuyên em chọn nó."
"Một lời khuyên khôn ngoan! Những Bậc Thầy quả thật biết thứ gì là quan trọng nhất... khoan đã. Cậu vừa nói Jet sao?"
Mắt ông ta trợn tròn.
"Kẻ Gặt Hồn Jet? Cái ả cuồng sát điên rồ đó?! Hừm. Ai ngờ được cái cô dã man đó lại biết được giá trị trân quý của kiến thức."
Kẻ Gặt Hồn? Sunny tò mò.
"Thưa thầy, thầy biết Bậc Thầy Jet ạ?"
Julius cẩn thận nhìn ra sau lưng rồi mới trả lời:
"Ai mà không biết Kẻ Gặt Hồn? Cô ấy có lẽ không phải là Người Thức Tỉnh mạnh mẽ nhất, nhưng chắc chắn cô ấy là một trong những người đáng sợ nhất. Vì Khả Năng Phân Loại của cô ấy bỏ qua da thịt, tấn công thẳng vào hồn tâm. Có nghĩa là không có giáp hay bất kỳ biện pháp giảm sát thương, bảo vệ vật chất nào có thể ngăn cản những đòn tấn công của cô ấy."
Ông ta nghiêng về phía trước.
"Điểm tốt duy nhất là cô ấy vẫn còn trẻ và sẽ không sớm trở thành một vị Thánh, hoặc có lẽ là không bao giờ. Đúng vậy, may mắn là cơ hội cô ấy tiến cấp rất thấp."
Sunny chớp mắt.
"Tại sao ạ?"
Julius nhìn về phía cậu, như thể đang cố hiểu tại sao lại có người thiếu hiểu biết đến mức này.
"Vì cái tính cách quái đản của cô ấy, chứ còn gì nữa! Ai lại muốn một cái tên khốn cuồng sát trở thành Thánh? Muốn vượt qua Ác Mộng Thứ Ba cần phải có một tổ đội với những thành viên xuất sắc và đủ sự hỗ trợ khác. Kẻ Gặt Hồn Jet không phải là... khoan đã!"
Bỗng nhiên Julius ngả người về phía sau.
"Sao tôi lại bàn những thứ này với cậu? Cậu còn quá trẻ để biết những thứ đó! Hơn nữa, người cao thượng như tôi không nên nói xấu sau lưng người khác!"
'Có quỷ mới tin,' Sunny thầm nói mỉa trong lòng, nhưng không nói gì cả.
Cậu đã nghe được rất nhiều thứ thú vị từ thầy Julius.
'Có lẽ chọn Sinh Tồn Hoang Dã là quyết định đúng đắn.'
"Quay lại chương trình học. Cậu còn chọn môn gì nữa?"
"Không gì cả. Trong bốn tuần tới, em sẽ tập trung hoàn toàn vào môn Sinh Tồn Hoang Dã."
Julius nhìn cậu chằm chằm cả một phút, vẻ kinh ngạc tột độ hiện rõ trên mặt. Rồi từ từ, một tia phấn khích lóe lên trong mắt ông ta. Cuối cùng, ông ta mỉm cười toe toét.
"Tuyệt vời! Quá tuyệt vời! Quả là một chàng trai thông minh! Đừng lo. Trong bốn tuần, tôi sẽ biến cậu thành bất tử..."
Khóa học với Thầy Julius của Sunny mở đầu rất thoải mái và không quá căng thẳng, nhưng chỉ một giờ sau, cậu đã cảm thấy đầu mình muốn nổ tung. Có quá nhiều thông tin mới, và tất cả đều kỳ lạ, đi ngược lại trực giác của một người chưa từng rời khỏi môi trường thành thị bốn bên là tường.
Cứ cách một lúc, Julius lại há hốc trước sự thiếu kiến thức và kinh nghiệm cần thiết của Sunny. Nhưng thái độ của ông vẫn luôn tốt và có thể thấy ông ta có sự nỗ lực vô tận trong việc dạy học. Mỗi khi Sunny mắc lỗi, ông ta sẽ kiên nhẫn chậm lại để học trò bắt kịp.
Khóa học mà Julius lên lịch có thể nói là điên rồ. Lượng kiến thức lý thuyết cần phải học là vô tận, những bài học thực hành trong thực tế ảo và thế giới thực, đủ loại chủ đề và những điều kỳ lạ cần phải học. Thậm chí còn có vài bài học hoàn toàn tập trung cho những ngôn ngữ chết trong Cõi Mộng!
'Tại sao phải học thêm ngôn ngữ?' Sunny bùi ngùi tự hỏi. 'Ma Pháp tự động dịch mọi thứ rồi mà!'
Nhưng Julius không lùi bước.
"Ma Pháp không phải một cỗ máy thông dịch! Cậu nghĩ nó có thời gian để diễn đạt tất cả những chi tiết trong ngôn ngữ nhân loại? Ví dụ cậu tìm kiếm một nơi để nghỉ lại trong một di tích, và tìm thấy dòng chữ được khắc "đi phía trước sẽ chết chắc". Có đến ba mươi từ để chỉ cái chết trong ngôn ngữ cổ! Nếu biết đọc chúng, cậu sẽ có thể suy ra phía trước có loại nguy hiểm gì!"
Ngày đầu tiên, họ học cho đến khi mặt trời bắt đầu lặn. Đến lúc đó Julius mới cho phép Sunny rời đi. Não cậu kiệt sức, còn cậu thì vẫn than thở vì bỏ lỡ bữa trưa và bữa tối. Sunny quyết định nhắc nhở thầy mình về tầm quan trọng của thức ăn để duy trì sự tập trung cao độ cho ngày mai.
Sau khi về đến phòng, cậu ngồi bệt xuống ghế và nhìn về phía xa xăm một lúc. Rồi, giống như nhớ ra điều gì đó, Sunny quay về phía cái bóng của mình.
Đúng vậy, cậu có nhiều việc phải hoàn thành trước bữa ăn khuya.
Cậu quan sát cái bóng vài giây rồi mỉm cười.
"Để xem mày làm được gì..."