Chương 5: Đứt Xích

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Bạn đã giết một Quái Thú Ngủ Yên, Ấu Trùng Vua Núi]
Sunny ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển. Cả cơ thể mỏi nhừ, dù adrenaline đang bơm đầy huyết quản nhưng vẫn không thể xoa dịu nỗi đau đớn và sự mệt mỏi tột độ. Dù vậy, cậu lại hết sức vui sướng. Sự thỏa mãn khi giết con ấu trùng lớn đến mức cậu còn không cảm thấy thất vọng vì không nhận được Kí Ức – món vật phẩm đặc biệt gắn liền với những sinh vật sinh sống tại Cõi Mộng, đôi khi sẽ ban thưởng cho những Người Thức Tỉnh làm chiến lợi phẩm.
Một thanh kiếm ma thuật hay một bộ giáp lúc này sẽ hết sức hữu dụng. Nhưng dù chỉ là một cái áo ấm cũng khiến cậu hài lòng.
'3 giây. Mày được phép nghỉ thêm 3 giây nữa, Sunny.' Cậu tự nhủ.
Cơn ác mộng còn lâu mới kết thúc.
Vài giây sau, cậu buộc bản thân phải tỉnh táo lại và nhìn xung quanh, cố đánh giá tình hình hiện tại.
Con ấu trùng đã chết, một điều tốt. Nhưng cậu vẫn còn bị sợi xích ràng buộc với nó – hai tên nô lệ Gian xảo và Trí thức đều trắng bệch, trông như hai cái xác không hồn. Hai người họ đang vội vàng tháo xích khỏi người con quái vật để có thể di chuyển tự do hơn một chút.
'Đám ngu ngốc. Tự mình hại mình.'
Sợi xích hóa ra đã bị đứt làm đôi từ lúc nào đó – đó là lý do sợi xích bỗng dưng chùng xuống khi Sunny bị đám nô lệ hoảng hốt kéo đi. Nếu như chiếc còng của họ có lỗ khóa hơi đơn giản thì có lẽ cậu đã có thể thử mở khóa. Nhưng mỗi chiếc còng tay đều được nối liền bằng một mắt xích: nếu không mở được nó, thì không ai thoát được cả.
Con Bạo Chúa – Vua Núi, theo suy đoán của Sunny – đang ẩn mình khỏi tầm mắt mọi người nhờ ánh lửa trại chói lòa. Nhưng Sunny vẫn có thể cảm nhận được chuyển động của nó qua từng rung chấn từ những viên đá, cùng với đó là những tiếng la thét bất lực của những tên nô lệ vẫn còn sống. Vài tiếng quát mắng giận dữ vang lên, cho thấy vài tên lính vẫn còn sống, gắng gượng chiến đấu với con quái vật.
Điều khiến cậu chú ý nhất là vài cái xác lại đang bắt đầu nhúc nhích.
'Lại thêm ấu trùng sao?'
Sunny mở to mắt.
Bốn cái xác liên tiếp đứng dậy. Đều kinh tởm không kém gì con quái vật ban đầu, và cũng không kém phần nguy hiểm. Con gần nhất cách Sunny chỉ vài mét.
'Chết tiệt! Mình muốn tỉnh dậy.'
Trong bầu không khí quỷ dị với những tiếng rắc cắc không ngừng vang lên, một con quái thú quay đầu về phía ba người họ. Gian xảo té ngồi xuống đất, thì thầm lời cầu nguyện gì đó, còn Trí thức thì đứng yên như tượng băng. Sunny đảo mắt khắp mặt đất, cố tìm một món vũ khí. Nhưng chẳng có gì cả, trong cơn căm tức, cậu đành quấn sợi xích quanh nắm đấm rồi giơ lên.
'Nhào vô thằng chó!'
Con ấu trùng lao về phía trước với tốc độ khủng khiếp, răng nanh, móng vuốt tấn công tới tấp. Sunny còn không có đủ một giây để phản xạ, một bóng người nhanh nhẹn vượt qua cậu, rồi một thanh kiếm sắc bén vung lên. Con quái vật, chỉ với một nhát chém, đầu nó lìa khỏi thân, ngã vật xuống đất.
Sunny chớp mắt.
'Cái gì vậy?'
Ngẩn người, cậu chậm chạp quay đầu lại nhìn về bên trái. Người lính trẻ tuổi đứng đó với vẻ mặt oai phong. Điềm tĩnh và tự chủ, có chút nghiêm trọng. Trên chiếc áo giáp da không dính một hạt bụi hay một giọt máu.
'Hắn ta. Ngầu thật,' Sunny suy nghĩ rồi tự nhủ.
'Giả dối! Chắc chắn là giả dối!'
Khẽ gật đầu, người lính bước về phía trước để đối mặt với ba con ấu trùng còn lại. Nhưng sau khi đi vài bước, hắn bỗng nhiên dừng lại rồi quay lại nhìn về phía Sunny. Rồi với một động tác, hắn tháo một vật gì đó từ thắt lưng và ném về phía Sunny.
'Tự cứu mình đi!'
Sau đó hắn tiếp tục chiến đấu với đám quái vật.
Theo phản xạ, Sunny bắt lấy món đồ trong lúc nhìn tên lính bước đi. Rồi cậu cúi đầu nhìn thứ vừa chụp được.
Một thanh sắt ngắn, thon, và hơi cong ở phần đuôi.
'Chìa khóa. Đây là chìa khóa.'
Tim cậu đập nhanh hơn.
'Chìa khóa của cái cùm!'
Liếc nhìn chiến trường một lần cuối, Sunny quỳ gối và bắt đầu cố gắng mở chiếc cùm trên cổ tay. Mất vài lần thử vì chiếc chìa khóa kỳ lạ này khá khó sử dụng. Rồi, một tiếng reo sung sướng khẽ bật ra, cậu đã tự do.
Cơn gió lạnh lướt qua cổ tay đẫm máu, Sunny chà xát chúng với một ánh mắt lạnh lẽo.
'Cứ đợi đó.'
Trong một thoáng, đủ thứ cảnh tượng tra tấn dã man hiện ra trong đầu cậu.
"Nhóc! Bên này!"
Gian xảo không ngừng vẫy tay, cố gắng thu hút sự chú ý của Sunny. Sunny suy nghĩ có nên mặc kệ sống chết của gã, nhưng quyết định không làm vậy. Sức mạnh của số đông.
Vả lại, mặc dù tên Gian xảo đã từng hăm dọa cậu, nhưng Sunny vẫn cảm thấy nên cứu tên nô lệ đồng cảnh ngộ này – nhất là khi cậu chẳng mất gì cả.
Cậu vội vàng chạy qua hai người nô lệ, rồi mở khóa cho họ. Ngay khi được Sunny mở khóa, Gian xảo đẩy cậu sang một bên rồi nhảy cẫng lên, cười như một kẻ điên.
"A! Cuối cùng cũng tự do! Thần phù hộ chúng ta!"
Tên Trí thức thì bình tĩnh hơn. Hắn nắm lấy vai của Sunny để cảm ơn và mỉm cười yếu ớt, rồi căng thẳng quay đầu nhìn về phía chiến trường.
Hai trong ba con ấu trùng đã chết; con còn lại mất một cánh tay nhưng vẫn cố xé nát đối thủ của nó. Người lính trẻ nhảy múa quanh nó, những chuyển động duyên dáng, uyển chuyển của một chiến binh bẩm sinh.
"Còn đợi gì nữa? Chạy đi!"
Gian xảo định chạy đi, nhưng bị Trí thức cản lại.
"Anh bạn, tôi..."
"Nếu mày nói 'khuyên' thêm một lần nữa, thề với thần, tao sẽ đập nát cái đầu của mày!"
Hai tên nô lệ lườm nhau đầy thù hằn. Sau một lát, tên Trí thức hạ mắt thở dài.
"Nếu chạy bây giờ thì chúng ta sẽ chết chắc."
"Tại sao?!"
Hắn chỉ về phía đám lửa trại to lớn.
"Vì nếu không có đám lửa đó, chúng ta sẽ chết cóng trước khi mặt trời ló dạng. Trước khi mặt trời mọc, bỏ chạy chẳng khác gì tự sát cả."
Sunny không nói gì, cậu biết tên Trí thức nói đúng. Thật ra thì cậu đã nhận ra điểm đó từ lúc thắt cổ con ấu trùng. Không cần biết Vua Núi khủng khiếp đến mức nào, ở nơi địa ngục băng giá này, ngọn lửa trại đó là thứ duy nhất giữ mạng sống của họ.
Như người nô lệ với vóc dáng to cao đã nói, mong ông ta được an nghỉ. Không cần ai giết ai cả, ngọn núi này sẽ cướp đi mạng sống của họ nếu có cơ hội.
"Thì sao?! Tao thà chết cóng còn hơn làm mồi cho thứ quái vật kia! Chết còn chưa phải tất cả... ực... biến thành cái đám kia..."
Gian xảo cố tỏ ra gan dạ, nhưng giọng hắn không hề có chút quyết đoán. Hắn liếc nhìn bóng tối xung quanh, rùng mình rồi lùi lại một bước.
Lúc này, con ấu trùng thứ ba cũng đã chết, còn người lính trẻ thì cũng không thấy đâu nữa. Có lẽ hắn đã tham chiến ở phía bên kia ngọn lửa. Để lại bên này ngọn núi chỉ còn ba nô lệ.
Trí thức hắng giọng.
"Con quái vật có thể đã thỏa mãn với những kẻ mà nó đã giết rồi. Có lẽ nó sẽ bị quân đội xua đuổi hoặc tiêu diệt. Sao cũng được, nếu ở lại, cơ hội sống sót của chúng ta, dù nhỏ nhưng vẫn có. Nếu bỏ chạy, cơ hội đó là không."
"Vậy thì phải làm sao?"
Không như tên Trí thức, Sunny chắc chắn là Vua Núi sẽ không thỏa mãn với đám nô lệ nó đã giết. Cậu cũng không tin vài tên người trần mắt thịt có thể hạ nó.
Ngay cả khi những người ở đây không phải kẻ yếu ớt mà là Người Thức Tỉnh, một trận chiến với Bạo Chúa cũng không phải điều họ có thể dễ dàng sống sót, chứ đừng nói đến chiến thắng.
Nếu cậu muốn sống, cậu bằng cách nào đó phải loại bỏ nó.
"Đi xem thử."
Tên Gian xảo nhìn về phía Sunny như nhìn một kẻ điên rồ.
"Mày bị điên à? Mày muốn lại gần con quái vật đó?!"
Sunny nhìn hắn với ánh mắt trống rỗng, rồi nhún vai đi về hướng con quái vật đang điên cuồng tàn sát.