Chương 4: Vua Núi

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đám nô lệ quay đầu về phía âm thanh phát ra – họ chỉ thấy những tảng đá và khối băng rơi xuống đầu mình như mưa. Đám người ngay lập tức hoảng loạn, la hét, lao về đủ hướng. Trên vách đá đen kịt, những cái bóng như đang nhảy nhót một cách hả hê trong lúc đám nô lệ vấp phải nhau, dây xích vướng víu khắp nơi.
Sunny là một trong số ít người vẫn còn chưa ngã xuống đất, chủ yếu là vì cậu phần nào đã đoán trước được. Bình tĩnh một cách kỳ lạ, cậu nhìn lên phía trên, đôi mắt được Thuộc Tính cường hóa nhìn rõ xuyên qua màn đêm, cậu tính toán và lùi lại một bước. Giây tiếp theo, một tảng băng to bằng thân người rơi xuống ngay trước mặt cậu và nổ tung, những mảnh đá văng tung tóe khắp nơi.
Những người khác không nhanh như vậy. Trong lúc đá và băng tiếp tục rơi xuống, nhiều người đã bị thương, thậm chí đã có vài người thiệt mạng. Những tiếng kêu khóc thống khổ vang lên khắp nơi.
"Đứng dậy, lũ ngu ngốc! Lại gần vách tường!"
Tên lính lớn tuổi – kẻ đã quất roi Sunny vài tiếng trước – giận dữ thét lên, cố gắng kêu gọi đám nô lệ lại gần vách đá, nơi có vẻ an toàn hơn một chút. Nhưng trước khi có ai kịp nghe theo lệnh của ông ta, một thứ khổng lồ gì đó rơi xuống, làm mặt đất dưới chân mọi người rung chuyển dữ dội. Nó rơi xuống ngay giữa đoàn xe và vách tường, khiến mọi thứ chìm vào tĩnh lặng trong vài giây.
Thoạt nhìn, nó trông như một đống tuyết bẩn thỉu, tròn trịa như một người đang cưỡi ngựa. Nhưng khi sinh vật đó vươn những cánh tay dài ra và đứng thẳng dậy, nó như một tòa tháp sừng sững, nhìn xuống đám người với vẻ chết chóc kinh hoàng, bao trùm cả vách đá.
‘Thứ đó ít nhất phải cao đến bốn mét’, Sunny khẽ giật mình.
Sinh vật nọ có hai cái chân ngắn gầy, cơ thể gù xuống và cánh tay nhiều khớp dài một cách kỳ dị. Hai cánh tay mang hai bộ vuốt xương đáng sợ, còn hai cánh tay còn lại thì ngắn hơn và có bàn tay với những ngón tay tựa như bàn tay người. Thứ mà mọi người lầm tưởng là tuyết, chính là bộ lông xám vàng xù xì của nó, dày đến mức có thể cản được cả tên và kiếm.
Trên đầu nó, năm con mắt trắng đục nhìn chằm chằm đám nô lệ, như thể họ là lũ côn trùng bé nhỏ. Dưới mắt là một cái miệng nửa mở, chứa đầy những cái răng sắc như dao cạo, nhìn họ một cách thèm khát. Nước dãi của nó nhỏ giọt từ cằm xuống nền tuyết.
Điều khiến Sunny chết lặng nhất là những thứ có hình dạng kỳ lạ, giống như những con sâu, không ngừng ngọ nguậy dưới lớp da của sinh vật kia. Cậu có thể nhìn thấy chúng rõ ràng vì không may thay, cậu lại là một trong những kẻ kém may mắn nhất, đứng gần sát sinh vật kinh khủng đó, cứ như đang ngồi ghế hàng đầu xem một bộ phim kinh dị.
‘Thế này có hơi… quá sức chịu đựng’, cậu ngớ người.
Vừa kịp nghĩ vậy, mọi thứ lại chìm vào hỗn loạn. Con thú nhúc nhích, vung móng vuốt về phía cậu ta. Nhưng Sunny đi trước một bước: không chút chần chừ, cậu nhảy về một bên – xa hết cỡ sợi xích cho phép – đẩy gã nô lệ to lớn sang giữa cậu và con quái vật.
Phản xạ nhanh chóng đã cứu mạng cậu, móng vuốt sắc bén, mỗi cái dài cỡ một thanh kiếm, chém xuyên qua gã nô lệ kia, máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả không khí trước mặt cậu. Ướt đẫm dòng máu nóng hổi, Sunny ngã vật xuống đất, còn gã nô lệ kia, giờ đã là một cái xác vô hồn, đổ ập lên người cậu.
‘Khốn kiếp! Sao ông ta nặng vậy chứ!’
Tạm thời không nhìn rõ, Sunny nghe thấy một tiếng hú rợn người, ngoài ra cậu còn cảm thấy một cái bóng khổng lồ lướt qua mình. Ngay sau đó, một loạt tiếng hú khác nối tiếp nhau, như một bản giao hưởng chết chóc. Không có thời gian để bận tâm, cậu cố gắng lăn cái xác khỏi người mình, nhưng bị chiếc còng sắt trên tay giật lại, xoắn chặt cổ tay khiến cậu đau đớn tái mét mặt. Đau đến mức mất phương hướng, cậu cảm giác bản thân bị kéo đi vài bước, rồi sợi xích bỗng chùng xuống, và cậu có thể cử động tay mình trở lại.
‘Đây chưa phải là điều tồi tệ nhất.’
Đặt bàn tay lên ngực cái xác chết, cậu đẩy với tất cả sức mạnh mình có. Cái xác nặng nề như cố chấp không chịu nhúc nhích, nhưng cuối cùng nó cũng lăn sang một bên, giải thoát Sunny khỏi gánh nặng đó. Nhưng còn chưa kịp ăn mừng sự giải thoát vừa giành được, Sunny bỗng dưng cảm thấy máu trong người như muốn đông cứng lại.
Bởi vì vào lúc đó, khi mà tay cậu vẫn còn đặt trên cái xác, cậu cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó đang ngọ nguậy dưới lớp da của nó.
‘Thằng ngu này, sao lại nghĩ chưa phải tệ nhất làm cái quái gì cơ chứ?’ Cậu ta theo bản năng giật lùi lại.
Dùng chân đá cái xác ra xa, Sunny cố gắng bò xa cái xác nhất có thể – khoảng một mét rưỡi, sợi xích chết tiệt kia không cho phép hơn. Nhanh chóng nhìn quanh, cậu thấy những cái bóng đang nhảy nhót trên vách núi, quái vật điên cuồng và nô lệ thì la hét ầm ĩ. Rồi ánh mắt cậu lại tập trung vào cái xác chết, giờ đây nó đang bắt đầu giãy giụa điên cuồng.
Ở phía đối diện cái xác, tên nô lệ gian xảo há hốc mồm, nhìn chằm chằm cảnh tượng kinh hoàng đó. Sunny vẫy tay để thu hút sự chú ý của hắn.
"Nhìn cái gì thế? Tránh xa nó ra!"
Tên gian xảo cố gắng đứng dậy, nhưng ngay lập tức ngã vật xuống. Sợi xích bị xoắn chặt giữa ba người bọn họ, cái xác nặng nề ở giữa như một cái neo chết tiệt.
Sunny nghiến chặt răng.
Ngay dưới mắt cậu, cái xác đang trải qua một quá trình biến đổi kinh tởm. Những khúc xương kỳ lạ đâm xuyên qua da, mọc trồi ra ngoài như những chiếc gai nhọn. Cơ bắp phồng lên, co giật, như thể đang biến đổi hình dạng. Móng tay biến thành những bộ vuốt sắc nhọn; khuôn mặt nứt toác rồi tách ra, lộ ra một cái miệng biến dạng với tận hai hàng răng nanh.
‘Không ổn chút nào.’
Sunny co giật, cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng.
"C-Cọng xích!"
Tên nô lệ trí thức, đứng cách tên gian xảo vài bước, chỉ tay về phía sợi xích, mặt hắn tái nhợt như tờ giấy. Một nhận xét thừa thãi, nhưng trong tình huống hiện tại, việc hắn bị sốc cũng là điều dễ hiểu. Bị xích lại với nhau đã quá tồi tệ, nhưng bị xích với cái thứ khủng khiếp như vậy quả thật quá oan nghiệt.
Nhưng khi Sunny nghĩ cái xác biến dị là không đúng, đó không phải vì cậu thương hại. Ý cậu là tình huống hiện tại hoàn toàn không đúng: Ma Pháp, dù vô cùng bí ẩn, vẫn có những quy luật riêng của nó. Và cũng có những quy luật về loại quái vật có thể xuất hiện trong các loại Ác Mộng khác nhau.
Sinh Vật Ác Mộng cũng có cấp bậc của chúng: từ những con Quái Thú ngu ngốc, đến Quái Vật, rồi Ác Ma, Ác Quỷ, Bạo Chúa, Khủng Bố, và cuối cùng là Titan huyền thoại, hay còn được gọi là Thảm Họa. Ác Mộng Đầu Tiên hầu như chỉ có Quái Thú và Quái Vật, rất hiếm khi xuất hiện một con Ác Ma. Và Sunny còn chưa bao giờ nghe nói có Ác Quỷ nào xuất hiện ở Ác Mộng Đầu Tiên.
Nhưng sinh vật trước mắt rõ ràng vừa mới tạo ra một sinh vật hạ đẳng – một khả năng mà chỉ Bạo Chúa hoặc những kẻ cấp cao hơn, những kẻ thống trị Ma Pháp Ác Mộng, mới có.
Tại sao lại có Bạo Chúa xuất hiện ở Ác Mộng Đầu Tiên chứ? Cái Thuộc Tính [Định Mệnh] kia mạnh đến mức này sao?
Nhưng không có thời gian để suy nghĩ.
Công bằng hay không, chỉ có một người duy nhất có thể cứu Sunny vào lúc này, chính là bản thân cậu.
Cái xác của gã đàn ông to lớn từ từ đứng dậy, miệng nó phát ra những tiếng kêu kỳ lạ. Không để nó có thời gian hoàn toàn tỉnh táo, Sunny chửi thầm một tiếng và nhảy chồm về phía trước, nắm lấy sợi xích đang chùng xuống.
Một cái tay của con quái vật, với năm cái móng vuốt như dao cạo, vụt tới phía cậu, nhưng Sunny né sang một bên một cách có chủ đích.
Thứ cứu cậu không phải là phản xạ, mà là sự tỉnh táo trong suy nghĩ. Sunny không được học những kỹ năng chiến đấu hoa mỹ, vì tuổi thơ của cậu là lăn lộn ngoài đường chứ không được đến trường như những đứa trẻ khác. Nhưng đường đời cũng là một ngôi trường lớn. Cả đời cậu đã học đủ cách để sinh tồn. Kinh nghiệm đó giúp cậu giữ được sự tỉnh táo trong bất cứ tình huống nguy hiểm nào.
Nên thay vì hoảng sợ đến mức đứng hình hay bối rối, Sunny biết mình phải di chuyển.
Bước đến gần, cậu ném sợi xích vòng qua vai con quái vật rồi kéo mạnh, trói chặt hai tay nó vào chính cơ thể nó. Lợi dụng lúc con quái vật vẫn còn chậm chạp và mơ hồ vì quá trình biến đổi, Sunny trói sợi xích quanh thân nó vài vòng, suýt chút nữa bị nó cắn nát mặt trong quá trình đó.
Điểm tốt là con quái vật không thể dùng tay của nó.
Điểm xấu là để trói nó lại, cậu đã dùng gần hết sợi xích, khiến khoảng cách giữa họ gần như không còn nữa.
"Hai người!" Sunny hét lên về phía hai gã nô lệ. "Kéo sợi xích bằng cả mạng sống của mình đi!"
Không phải là nói quá lời.
Tên gian xảo và tên trí thức hơi giật mình, rồi hiểu được ý của cậu, họ bắt đầu di chuyển. Nắm sợi xích từ hai phía, họ dùng hết sức để kéo, thắt chặt con quái vật không cho nó giãy thoát.
‘Tuyệt!’ Sunny nghĩ.
Con quái vật gồng cơ bắp của nó, cố thoát khỏi sợi xích. Sợi xích kêu ken két khi ma sát với những chiếc gai xương, nghe như muốn đứt lìa.
‘Hết tuyệt!’
Không lãng phí thêm thời gian, cậu vung tay lên, bắt lấy cổ con quái vật bằng sợi xích nhỏ hơn nối liền với chiếc cùm trên cổ tay. Rồi cậu xoay người, đứng lưng đối lưng với con quái vật – cách xa cái miệng kinh tởm của nó.
Sunny biết bản thân còn không đủ sức để siết cổ một người bình thường, chứ đừng nói gì đến một con quái vật biến dị kinh tởm đang cố ăn thịt mình lúc này. Nhưng lúc này, dùng lưng làm điểm tựa, cậu dồn hết sức nặng của cơ thể mình để kéo sợi xích, có lẽ sẽ có cơ hội.
Dùng hết sức kéo xuống, cảm giác cơ thể con quái vật dán chặt vào lưng mình, những chiếc gai xương của nó đâm vào da cậu. Con quái vật tiếp tục vùng vẫy, sợi xích rít lên như muốn đứt lìa.
Câu hỏi lúc này là thứ gì hoặc là ai đó sẽ vỡ trước – sợi xích hay là con quái vật.
‘Chết đi! Chết đi đồ khốn!’
Máu và mồ hôi chảy xuống mặt Sunny, cậu chỉ còn biết kéo, kéo và kéo. Cố gắng ép cơ thể mình dồn hết sức lực mà nó có.
Mỗi giây trôi qua như một thế kỷ. Sức mạnh và thể lực – vốn đã ít ỏi – đang nhanh chóng cạn kiệt. Lưng, cổ tay và cơ bắp của cậu đầy vết thương, những chiếc gai xương đâm trúng khiến cậu đau đớn đến khó thở.
Và rồi, cuối cùng, Sunny cảm thấy cơ thể con quái vật đổ gục.
Một khoảnh khắc sau, một giọng nói quen thuộc vang lên.
Đây là âm thanh dễ chịu nhất mà cậu từng nghe trong đời.
[Bạn đã giết một con Quái Thú Ngủ Yên, Ấu Trùng Của Vua Núi.]