Chương 13: Vật thí nghiệm

Nô Lệ Bóng Tối - Q2: Ác Ma Của Sự Thay Đổi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chưa kịp đưa ra quyết định, Sunny tạm gác Thánh Đá sang một bên. Cậu tò mò muốn xem thử liệu Bóng khi ngủ có biến thành quả cầu ánh sáng như Tiếng Vang hay không.
Nhưng cô ấy lại không giống.
Ngay khi cậu ra lệnh, bộ giáp đá hoa văn của sinh vật đó ngay lập tức bị ngọn lửa đen bao phủ, và cùng một làn gió âm u, cô biến mất. Có vẻ như Bóng đã trở về vòng tay của Bóng Tâm – kẻ đã tạo ra cô, và giờ đây đang ngủ sâu bên trong, được nuôi dưỡng bởi những làn sóng vô hình của ngọn lửa đen.
Sunny gãi đầu. Vậy là, những Bóng đúng nghĩa đen là sống sâu thẳm trong linh hồn cậu. Cậu không biết nên cảm thấy thế nào, nhưng lại thấy nó phù hợp một cách kỳ lạ.
Dù sao thì cậu cũng là một đứa con của bóng tối.
Thở dài trong suy tư, Sunny rời khỏi Biển Hồn và nhìn quanh hang ổ bí mật của mình.
Bên ngoài nhà thờ đổ nát, mặt trời đã chiếu sáng thành phố bị nguyền rủa. Nhưng không một tia nắng nào có thể lọt vào căn phòng ẩn mình yên tĩnh này. Sunny từng đoán rằng, từ rất lâu trước đây, căn phòng bí mật này là nơi riêng tư để một nữ tư tế trẻ tuổi, sùng đạo thực hiện các nghi thức tôn giáo.
Cậu đã tìm thấy vài món đồ của cô trong chiếc tủ quần áo đơn giản được giấu sau một tấm đá, bằng cách nào đó vẫn còn nguyên vẹn một cách hoàn hảo dù cho hàng nghìn năm đã trôi qua kể từ khi thành phố rơi vào lời nguyền hắc ám. Nếu không phải vì sự khác biệt đáng buồn về giới tính, cậu đã có cả một tủ đồ để thay đổi, thay vì cứ phải mặc mãi bộ Vải Liệm Kẻ Múa Rối.
Ngay cả một bộ giáp cấp năm cũng có giới hạn về lượng sát thương nó có thể chịu đựng. Nhưng nhìn theo một cách khác, cậu cũng thật may mắn. Ít nhất bộ giáp của cậu được làm từ loại vải mềm mại. Sẽ tệ hơn nhiều nếu cậu cứ phải mặc mãi một bộ giáp kim loại dần gỉ sét.
Nữ tư tế đương nhiên đã không vào căn phòng một cách hoành tráng như cậu. Trước đây từng có một lối đi từ căn phòng ra một hành lang khuất, và ở cuối là một cầu thang hẹp. Nhưng cầu thang đó đã sụp đổ từ lâu, chỉ còn lại một trụ thẳng đứng. Đây là lối thoát hiểm của Sunny trong trường hợp có ai đó hay thứ gì đó tìm đến hang ổ của cậu.
Đứng lên từ chiếc ghế gỗ tinh xảo, Sunny đi lại trong phòng một lúc, rồi nhóm lửa trong một cái bếp tự chế, định chuẩn bị cho mình một chút điểm tâm. Ngọn lửa màu cam chiếu sáng căn phòng bí mật, khiến những cái bóng nhảy múa trên các bức tường.
'Ôi đúng rồi. Mình đâu có lấy thịt tươi.'
Đêm qua quá bận rộn nên cậu hoàn toàn quên bẵng mất mục đích ban đầu của chuyến đi săn.
Ném những miếng thịt cuối cùng lên vỉ nướng, cậu tẩm ướp chúng với muối rồi lại thở dài một hơi. Cái khao khát liều lĩnh đi ra ngoài và chiến đấu với Sinh Vật Ác Mộng gần nhất càng lúc càng trở nên hấp dẫn.
'Không, không, không! Đó là cách mà mày sẽ chết!'
Để xua tan những ý nghĩ cám dỗ đó, Sunny quyết định triệu hồi Thánh Đá vào thế giới thực và tiến hành vài thí nghiệm an toàn ngay trong hang ổ bí mật.
Đứng dậy, cậu kêu gọi Bóng xuất hiện.
Căn phòng bí mật chìm vào bóng tối sâu thẳm. Bóng của chính cậu ẩn mình trong đó, đứng khoanh tay cạnh bức tường lạnh lẽo. Trong ánh mắt của Sunny, nó trông như một bóng người làm từ màu đen đậm hơn cả.
Thường thì, một Tiếng Vang sẽ xuất hiện trước mặt người triệu hồi, được dệt nên từ vô số tia sáng nhảy múa. Nhưng sự xuất hiện của Thánh Đá lại hoàn toàn khác. Thay vì hóa thành thực thể từ không khí, cô bước ra từ cái bóng của cậu như một hiệp sĩ hắc ám tà mị. Được bao bọc bởi bóng tối, dáng người duyên dáng của cô tỏa ra vẻ nguy hiểm và khí thế.
Trước tiên, hai con mắt màu ruby cháy lên từ sâu bên trong cái bóng. Rồi, bóng tối sống dậy và nhào lên, hóa thành hình dạng một quái vật đá chết chóc. Đế giày giáp đá của cô chạm vào mặt sàn phát ra một tiếng vang, rồi một giây sau, Thánh Đá đã đứng ngay giữa phòng, tay đặt hờ trên đốc kiếm.
Sunny nhăn mặt, cảm thấy hơi nhức đầu.
'Vậy là...bóng của mình ẩn núp trong bóng tối, rồi Bóng bước ra từ cái bóng đó, đứng cùng nó trong những cái bóng khác. Bắt đầu rối rắm quá rồi. Mình thật sự nên nghĩ ra những thuật ngữ tốt hơn!'
Cậu cảm thấy đây là một vấn đề quan trọng, nhưng không có từ thích hợp nào hiện lên trong đầu. Liếc sang bộ đôi im lặng đó, Sunny chần chừ rồi hỏi:
"Có ý tưởng gì không?"
Buồn là cả hai cái bóng và Bóng đều câm lặng và không thể đưa ra ý kiến dù có muốn đi chăng nữa. Không nhận được sự giúp đỡ nào, Sunny lại thở dài.
"Được rồi, tao sẽ nghĩ ra gì đó sau này. Giờ thì, cho tao xem mày làm được gì."
Gọi cái bóng, cậu quấn mình trong vòng ôm ấm áp, dễ chịu và đối mặt với Thánh Đá, chuẩn bị thử nghiệm sức mạnh của cô ta. Hít một hơi sâu, cậu tập trung và ra lệnh cho con quái vật đáng sợ:
"Đánh tao."
Sunny cho rằng Thánh Đá sẽ lưỡng lự giây lát, thậm chí có thể cần cậu, chủ nhân của nó, phải thuyết phục. Nhưng thay vì vậy, Thánh Đá ngay lập tức nghiêng người về phía trước và đấm vào ngực cậu mà không chút suy nghĩ thêm.
Với sức mạnh thể chất được cái bóng cường hóa, Sunny tự tin rằng mình có thể chống cự một đòn tấn công từ một Quái Vật Thức Tỉnh, ít nhất là ở một mức độ nhất định. Nhưng cậu đã sai.
Rất, rất sai.
Trước khi cậu kịp phản ứng, nắm đấm đá bọc giáp đấm vào xương sườn cậu, khiến Sunny cảm thấy như bị một đoàn tàu hỏa đâm sầm vào. Giây tiếp theo, cậu thấy mình nằm trên sàn, xung quanh là vô số mảnh gỗ vỡ.
'Ôi...ôi không! Ghế của mình!'
Chiếc ghế tinh xảo đã không còn, bị tàn nhẫn đập thành từng mảnh nhỏ và biến thành củi nhóm lửa khi lưng cậu va vào nó. Hoàn toàn không thể cứu vãn.
Lưng của Sunny cũng chẳng tốt hơn là bao.
Lăn lộn trên sàn trong tiếng rên rỉ, Sunny phun máu lên sàn đá rồi yếu ớt giơ một tay lên, giơ ngón cái về phía Thánh Bóng.
"Ừm... tốt, làm tốt lắm. Mười trên mười, y hệt...đm, đau quá... đúng như mong đợi!"
Lén lút liếc nhìn hiệp sĩ đá duyên dáng, cậu gượng nặn một nụ cười và cố đứng dậy.
'Chắc phải chỉnh sửa một chút chi tiết cho những thử nghiệm trong tương lai.'
Tiếp theo, Sunny có kế hoạch tăng cường Thánh Đá bằng cái bóng trước khi để cô đánh cậu lần nữa.
Nhưng nghĩ lại thì có cách tốt hơn để đo lường sức mạnh của cô ta...