Chương 15: Kỷ Vật

Nô Lệ Bóng Tối - Q2: Ác Ma Của Sự Thay Đổi thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sunny nhìn chằm chằm vào Thánh Đá, ngẩn người.
Cơn bão cảm xúc từ việc tấm khiên vừa bị phá hủy vẫn còn cuộn trào trong tim cậu, nhưng giờ đây, một cảm giác mạnh mẽ không kém đang dần trỗi dậy trong lồng ngực. Không biết phải đối diện với những cảm xúc này ra sao, cậu chỉ chớp mắt vài lần rồi thốt lên bằng giọng đều đều:
"Hử?"
"Nói rõ hơn thì..."
Cậu đã đưa tấm khiên cho sinh vật đồng hành của mình với hy vọng cô có thể sử dụng nó. Và cô đã dùng nó, theo một cách. Chỉ là thay vì sử dụng Ký Ức, cô lại... ăn nó.
Sunny chần chừ vài giây, tự hỏi liệu mình có đang phát điên không. Nhưng không, âm thanh của Ma Pháp vẫn còn vang vọng trên mặt nước yên tĩnh, không ngừng thì thầm câu nói kia.
Thánh Đá đã trở nên mạnh hơn.
Thở dài nặng nề, Sunny triệu hồi những kí tự và tìm mô tả của Bóng. Ở bên dưới cùng, những kí tự đã hơi thay đổi:
Mảnh Bóng: [2/200].
Một tia sáng hoang dại lóe lên trong mắt cậu. Hai mảnh... Cậu đã nhận được Ký Ức của tấm khiên toàn thân đó sau khi giết một sinh vật bóng tối đặc biệt cứng cỏi, kẻ mà bất chấp vẻ ngoài đáng sợ, thực chất chỉ là một Quái Vật Thức Tỉnh. Nhờ giết nó, Sunny đã nhận được bốn Mảnh Hồn.
Nhưng đó là vì Bóng Tâm của cậu đang trong trạng thái Ngủ Yên, nên cậu luôn nhận được phần thưởng gấp đôi khi chiến đấu với những sinh vật cấp bậc cao hơn – hai Mảnh Hồn cho mỗi Hồn Tâm mà sinh vật Thức Tỉnh sở hữu.
Thánh Đá là một sinh vật tương tự, nên có thể suy đoán hợp lý rằng cô sẽ không nhận được phần thưởng giống như cậu. Tấm khiên lớn đó đến từ một quái vật có hai Hồn Tâm Thức Tỉnh, nên cô đã nhận được hai Mảnh Bóng khi hấp thụ Ký Ức của nó.
Có nghĩa là...
Với một ngọn lửa hứng thú bùng cháy trong mắt, Sunny vội vàng triệu hồi một Ký Ức khác. Một con mắt kinh tởm với đồng tử dọc xuất hiện từ ánh sáng dần tan biến của quả cầu năng lượng đang hạ xuống.
Con mắt đó đến từ một sinh vật hình rắn mà Sunny đã giết vài tuần trước. Để sống sót qua trận chiến đó, cậu đã phải nhắm mắt, chỉ dùng Giác Quan Bóng để di chuyển xuyên qua sự hỗn loạn và né tránh những đòn tấn công chí mạng của con quái vật.
Cuối cùng, cậu đã chặt đầu sinh vật ghê tởm đó bằng một nhát chém nhanh gọn chỉ vài giây trước khi bản thân bị bộ vuốt của nó xé nát. Lần đó là một bài kiểm tra không tệ đối với kỹ năng chiến đấu còn non kém của cậu.
Đáng buồn thay, Ký Ức mà cậu nhận được từ nó lại không hề mang chút sức mạnh nào của con quái vật đó. Nó chỉ có thể tạo ra những tia sáng đỏ vô hại, chỉ dùng làm nguồn sáng tạo cảm hứng... ít nhất là đối với Sunny, người có khả năng nhìn trong đêm.
Nắm lấy con mắt, cậu đưa nó ra cho Thánh Đá.
Thánh Đá nắm lấy vật ghê tởm, đưa nó lại gần ngực, rồi bóp nát nó trong găng tay. Một lần nữa, Ký Ức tan biến thành vô số tia sáng nhỏ, rồi bị bóng tối ẩn sâu bên trong cơ thể duyên dáng của sinh vật đó hấp thụ.
[Thánh Đá đã trở nên mạnh hơn.]
Sunny mỉm cười, rồi bật cười thật to.
Ra là vậy... Sinh vật bóng tối hấp thụ Ký Ức! Chúng sẽ nuốt chửng Ký Ức để nhận lại sức mạnh, giống như cách cậu giết Sinh Vật Ác Mộng để hấp thụ tàn dư bóng tối của chúng vậy.
Để đảm bảo, cậu nhìn về phía kí tự lần nữa và nhìn thấy chính xác thứ mình trông đợi:
Mảnh Bóng: [3/200].
Một Ký Ức Thức Tỉnh cấp một, một Mảnh Bóng. Hợp lý.
Háo hức chờ đợi, Sunny triệu hồi Ký Ức tiếp theo. Một bộ giáp với những tấm kim loại gỉ sét xuất hiện từ một quả cầu ánh sáng và lơ lửng trước mặt cậu. Cái này cậu nhận được sau khi thiêu rụi một cái tổ khổng lồ như tòa tháp của đàn quái vật mối ăn xác.
Châm một ngọn lửa trong bóng đêm vĩnh cửu của Bờ Biển Bị Lãng Quên là một việc vô cùng nguy hiểm, nhưng cậu đã hy vọng có thể nhận được hàng trăm Mảnh Bóng bằng cách thiêu đốt những con mối ăn thịt bé tí đó. Dựa vào đống xương rải rác khắp nơi trên mặt đất xung quanh cái tổ, chúng quả thật là một mối họa.
Đáng buồn là cả cái tổ hóa ra chỉ là một sinh vật duy nhất, chỉ mang lại cho cậu sáu Mảnh Bóng. Cậu còn phải rút lui mà không kịp thu lấy Mảnh Hồn từ cái xác vẫn còn cháy âm ỉ, bị vài sinh vật Sa Ngã đáng sợ dọa cho khiếp vía mà bỏ chạy, chúng bị ngọn lửa chói lòa thu hút đến. Ký Ức đó còn chẳng thể xem là một sự an ủi, vì bộ Vải Liệm Kẻ Múa Rối đều ưu việt hơn về mọi mặt.
Nhưng bây giờ, thì cậu cuối cùng cũng có chỗ để dùng nó! Thánh Đá nuốt chửng bộ giáp giống như cô đã làm với hai Ký Ức kia. Một lần nữa, Ma Pháp tuyên bố sinh vật bóng tối đã trở nên mạnh hơn. Kí tự lại thay đổi:
Mảnh Bóng: [6/200].
Mỗi khi con số thay đổi, Sunny lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Hiệp sĩ đá đáng sợ của cậu ngày càng trở nên đáng sợ hơn từng giây. Cậu nghi ngờ đây là cảm giác tương tự mà những kẻ nghiện cờ bạc có được khi đang trên đà thắng lợi.
Trong lúc hưng phấn, cậu nắm lấy Ký Ức tiếp theo, nhưng rồi dừng lại và nhìn chăm chú vào chiếc chuông bạc nhỏ trong tay.
Cái này... đây là Ký Ức đầu tiên mà cậu có được, khi chật vật giữa lằn ranh sinh tử với cơn lạnh thấu xương và con kh*ng b* của Ác Mộng Đầu Tiên. Đây là Ký Ức yếu nhất của cậu, nhưng lại mang ý nghĩa lớn nhất. Sunny đã giết một người để có được nó, và đã dùng nó để giết một người khác.
Chiếc Chuông Bạc là một kỷ vật.
Với ánh mắt buồn bã, cậu đọc dòng kí tự lấp lánh bên trong sự trống rỗng của linh hồn mình.
[...một kỷ vật xa nhà, đã từng mang lại cho chủ nhân của nó niềm vui và sự ấm áp.]
Sự háo hức vừa bao trùm cậu vài giây trước bỗng tan biến, Sunny thở dài nặng nề và cất đi Ký Ức. Vẻ mặt cậu trở nên u ám.
Liếc về phía Thánh Đá bất động, cậu quay người đi.
"Hôm nay chừng đó là đủ rồi... Ài, quả là một ngày dài. Chắc phải đi ngủ thôi."
Rời khỏi Biển Hồn, cậu đứng yên lặng vài phút, rồi chậm rãi bước lại giường và nằm xuống. Tháo Vải Liệm Kẻ Múa Rối ra, Sunny dùng chăn quấn lấy mình và nhắm mắt lại.
Cậu quá mệt mỏi.