Chương 33: Pháo đài tử thần

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích

Chương 33: Pháo đài tử thần

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sunny yên lặng một lúc lâu, nhìn Noctis với vẻ mặt ảm đạm. Cuối cùng, cậu nhích người và vẽ vài ký tự, móng vuốt bằng mã não trên chiếc găng tay di chuyển trong tro bụi một cách chính xác và nhanh nhẹn.
"Pháo đài. Nguy hiểm. Bên trong?"
Pháp sư bật cười.
"Nguy hiểm... đương nhiên là có nguy hiểm. Nhưng đừng lo. Không có thứ gì mà ngươi không thể xử lý được. Ờ... ta nghĩ vậy. Tin tưởng đi! Dù sao thì trong toàn bộ Vương Quốc Hi Vọng cũng không có ai khác phù hợp với việc này hơn ngươi cả, Sunless. Nên... nhanh lên nào. Thời gian không chờ đợi ai cả..."
Sunny cau mày, không hề vui vẻ khi Noctis né tránh câu hỏi. Không muốn bỏ qua, cậu gầm gừ và lại chỉ vào những ký tự vừa viết.
Tên pháp sư thở dài suy tư.
"Không phải ta không muốn nói cho ngươi biết, Sunless. Nhưng chỉ là chẳng có nghĩa lý gì. Dù sao thì ngươi cũng sẽ không nhớ được... nhưng mà như thế này sẽ có lợi cho đôi bên, tin tưởng ta đi. Pháo đài này từng thuộc về một người bạn của ta. Ông ta là một trong những Xiềng Xích của Hope, cũng như ta, và là một cái bóng, cũng như ngươi. Giờ thì ngươi có hiểu vì sao ta nghĩ chính định mệnh đã sắp đặt để chúng ta gặp nhau chưa?"
Sunny nín thở.
'Vậy là mình đoán đúng. Noctis đúng là một trong những kẻ bất tử.'
Và, hơn thế nữa, một trong bảy người đó còn thờ phụng Thần Bóng Tối. Chỉ có năm Giám Ngục còn sống, và không ai trong số họ nắm quyền cai trị phía nam... nên, có thể đoán rằng Lãnh Chúa Bóng Tối này đã chết. Đột nhiên lời nói về việc hòn đảo này là nơi an nghỉ của một ai đó trở nên dễ hiểu hơn.
Nếu vậy... có lẽ có những di vật gì đó mà Người Siêu Việt thuộc phe Bóng Tối kia đã để lại trong pháo đài? Điều đó thay đổi mọi thứ... một chút thôi...
Sunny chần chừ một lát, rồi chỉ vào ngực mình.
Noctis mỉm cười.
"Gì? Chắc chắn là ngươi không nghi ngờ tài năng của ta! Yên tâm đi Sunless, ta sẽ tạo ra một trái tim tuyệt vời cho ngươi. Ta thậm chí còn thay thế những ngón tay mà ngươi có vẻ đã bị mất, kèm theo đó là một phần thưởng. Trừ khi ngươi thích không có ngón tay, đương nhiên..."
Sunny nhìn hắn chăm chú vài phút, rồi thở dài và đứng dậy, nhặt lên một chùm nho, liếc nhìn gã pháp sư lập dị một lần nữa, rồi đi về phía nam, về phía bờ đảo nơi có pháo đài bỏ hoang.
'Đằng nào cũng không nhớ được... có nghĩa lý gì đâu?'
Trong lúc bước đi, Sunny phát hiện vài cụm hoa trắng xinh đẹp mọc rải rác trên thảm cỏ xanh. Càng đến gần pháo đài thì càng có nhiều những bông hoa đó. Mặc dù đang là giữa đêm, những cành hoa vẫn nở rộ, khiến không khí tràn đầy một mùi hương thoang thoảng, dễ chịu.
Cậu nhíu mày thật chặt.
'Những bông hoa đó...'
Chúng trông hơi quen thuộc. Cậu chậm rãi ăn những quả nho mọng nước, ngọt ngào, và lục lọi trong ký ức xem mình đã từng nhìn thấy chúng ở đâu. Sau một lúc, vẻ mặt cậu càng trở nên u ám.
Có một hòn đảo ở phía đông của Đảo Xiềng Xích, không quá xa khỏi Thánh Địa của Noctis, được phủ đầy một cánh đồng hoa trắng xinh đẹp kia. Mọi người, ngay cả những tổ đội Thức Tỉnh tài ba nhất và cả những người của gia tộc Lông Vũ Trắng cũng tránh xa hòn đảo này như tránh tà.
Mặt đất nơi đó phủ đầy xương cốt, ẩn mình bên dưới những bông hoa trắng muốt tinh khôi. Ngay khi có người bước lên bề mặt đảo, họ sẽ cảm thấy một khát khao không thể cưỡng lại là muốn dừng lại, nghỉ ngơi, và ngủ đi.
...Và nếu có ai chấp nhận khát khao đó, thì không ai trong số họ thức dậy nữa.
Sunny thầm chửi thề.
'Gã khốn đó muốn giết mình sao?'
Nhưng vì lý do nào đó, cậu không thể tin tưởng Noctis chỉ muốn cậu chết đơn giản như vậy. Một vị Thánh có vô vàn cách dễ dàng hơn nhiều để giết một Người Thức Tỉnh, chứ đừng nói đến một người đang mệt mỏi và yếu ớt như cậu hiện tại. Không việc gì phải rườm rà như thế này.
Nên, thứ mà tên pháp sư nói chắc là sự thật, hoặc ít nhất là không quá xa sự thật. Hắn ta tin tưởng Sunny là người phù hợp với công việc này và có cơ hội khá cao để hoàn thành nhiệm vụ mà vẫn giữ được mạng sống.
Nhưng tại sao? Có gì đặc biệt về Sunny? Có việc gì mà cậu có thể làm mà ngay cả một Người Siêu Việt cũng không thể?
Là vì cậu có mối liên hệ với Thần Bóng Tối, và chủ nhân trước đây của pháo đài này cũng vậy?
Với đầy rẫy những suy nghĩ u ám, cậu leo lên một ngọn đồi và nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của pháo đài biên giới cách đó không quá xa.
Nó ở trong tình trạng tốt hơn nhiều so với hình ảnh cậu thấy trong tương lai. Thật ra thì nó trông gần như còn nguyên vẹn... nếu không phải những mảng rêu bám trên tường, sự thiếu vắng ánh sáng, và không khí yên ắng chết chóc bao trùm lấy nó, thì Sunny đã nghĩ rằng tòa lâu đài này vẫn còn có người sinh sống.
Những bức tường cao xây từ đá xám đứng sừng sững trong bầu trời đêm, và một cánh cổng khổng lồ đang đóng chặt. Pháo đài cổ đại đắm mình trong ánh trăng mờ ảo, trông ảm đạm và đầy điềm gở, giống như một hầm mộ bị nguyền rủa.
Sunny nhăn mặt.
'...Chẳng giống điềm xấu chút nào.'
Vừa nắm lấy ngực mình, cậu đi xuống đồi và đến gần cứ điểm đáng sợ đó. Tường của nó vẫn chưa tan vỡ, và con đường mà cậu đã dùng để đi vào lần trước vẫn chưa tồn tại.
Trong lòng đầy bất an, Sunny cắm móng vuốt vào những phiến đá cổ kính và bắt đầu leo lên. Những bức tường này chẳng thấm vào đâu so với bức tường vĩ đại của Thành Phố Hắc Ám... leo lên đến đỉnh sẽ không khó, ngay cả đối với con người bình thường.
Và hiện tại thì cậu thậm chí còn chẳng phải con người. Cậu là một ác ma, mặc dù là một ác ma đang cận kề cái chết.
Nhanh chóng, cậu leo đến đỉnh của bức tường và bò qua, nhìn xuống khoảng sân trống rỗng bên dưới. Ở đây, những dấu hiệu bị bỏ hoang càng trở nên rõ ràng hơn - bụi bặm và đất cát khắp nơi, với cỏ dại mọc chen chúc giữa những phiến đá. Pháo đài hoang vắng và trống rỗng, hoàn toàn vắng bóng những người sinh sống và chăm sóc nó.
Cậu chần chừ một lát, rồi hạ quyết tâm, miễn cưỡng cử hai cái bóng đi thám thính cứ điểm này. Nếu quả thật có một sinh vật hùng mạnh đang ẩn náu bên trong, thì chúng chắc chắn có thể tìm ra nó...
Nhiều phút trôi qua trong sự căng thẳng. Những cái bóng lướt qua những hành lang và sảnh trống rỗng của cứ điểm hoang tàn, xuyên qua những tòa tháp và hầm ngục. Nhưng mà, cho dù chúng tìm kiếm ở đâu, thì vẫn không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống.
Nhưng thứ chúng tìm thấy, là những bộ hài cốt.
Rải rác đây đó là những bộ xương người, vẫn còn nguyên quần áo cổ xưa và giáp trụ. Không có dấu hiệu giao tranh nào xung quanh những bộ hài cốt, không có vết rách trên quần áo, và cũng không thấy bất kỳ vết thương rõ ràng nào trên cơ thể. Chỉ có vẻ như đội quân từng đồn trú trong cứ điểm này đã tự mình nằm xuống đất và chết, không rõ nguyên do.
Mọi thứ thật sự quá đỗi ghê rợn.
'Chết tiệt mọi thứ... chết tiệt lũ bất tử, chết tiệt cái nơi quỷ quái này...'
Sunny suýt quay người bỏ chạy, nhưng rồi, ngực cậu lại nhói đau, nhắc nhở cậu về lý do mình phải đến đây.
Thở dài thườn thượt, cậu nhảy khỏi bức tường và tiến về phía kiến trúc chính của pháo đài.
'Đến lúc tìm một chiếc giường êm ái...'
Sunny tiến vào tháp chính, gọi hai cái bóng trở lại, và đi qua những sảnh đường yên ắng trên đường lên tầng cao hơn của tòa tháp đồ sộ này. Khi đến đó, cậu đi quanh một chút, tìm kiếm một căn phòng thích hợp, và nhanh chóng tìm được một nơi có vẻ vừa dễ chịu vừa khá an toàn.
Hờ hững ném cái xác trong bộ đồ ngủ mục nát ra khỏi giường, cậu nằm xuống vị trí của nó và mệt mỏi nhắm mắt lại.
Chắc rồi, nơi này ghê rợn hơn cả mức ghê rợn bình thường... nhưng mà quả thật là cậu đã mệt mỏi đến tận xương tủy và vô cùng cần nghỉ ngơi. Một giấc ngủ sẽ là điều tuyệt vời.
'Có gì to tát đâu chứ... mình từng ngủ ở những nơi tồi tệ hơn rất nhiều rồi...'
Trước khi chìm vào giấc ngủ sâu, cậu triệu hồi Thánh từ trong bóng tối và ra lệnh cho cô canh chừng cho mình. Sau khi chần chừ một lát, Sunny cũng làm vậy với Rắn Linh Hồn.
Chỉ khi hai cái Bóng vào tư thế canh gác thì cậu mới cho phép bản thân thả lỏng.
Trong sự yên lặng của tòa pháo đài bỏ hoang, Sunny có thể dễ dàng nghe thấy tiếng trái tim mình đập thình thịch một cách khó nhọc. Nhưng mà cậu quá kiệt sức để có thể bận tâm đến điều đó.
Chỉ vài phút sau đó, cậu đã ngủ thiếp đi.
...Và chỉ một giây trước khi rơi vào giấc ngủ sâu, tâm trí đã gần như tan rã, cậu nghĩ rằng bản thân nghe thấy một âm thanh từ đâu đó rất gần, nhưng đồng thời lại rất xa.
Nó như là tiếng móng guốc va vào sàn đá lạnh lẽo...