Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích
Chương 34: Trụ Lửa
Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sunny thức dậy ngay trước bình minh. Chàng nằm im một lúc, không muốn rời khỏi sự ấm áp trong lồng chăn. Rồi, thở dài thật sâu, chàng ngồi dậy và rùng mình vì cái lạnh ban mai. Đến lúc đối mặt ngày mới, và có rất nhiều việc phải làm. Chàng không thể cho phép mình lười biếng...
Một cơn đau đột nhiên lan tỏa khắp lồng ngực. Chàng nhìn xuống với vẻ mặt mơ hồ, quan sát những vết sẹo cũ kỹ trên làn da nâu rám nắng.
'...Chắc trời lại sắp mưa?'
Rồi, một bàn tay ngọc ngà đột nhiên xuất hiện từ bên dưới chăn, vuốt ve cơ bắp săn chắc của chàng.
''Đã sáng rồi sao?"
Sunny mỉm cười, nắm lấy tay vợ mình, và gật đầu.
"Đúng vậy, ánh dương của anh."
Nàng thở dài.
"Được rồi... đi đi, chuẩn bị. Em sẽ đánh thức đứa tiểu quỷ."
Chàng nán lại một chút, lẳng lặng ngắm nhìn người mỹ nữ mà chàng đã may mắn lừa được, cưới về cho một kẻ vô lại như mình thay quần áo, cẩn thận tránh chạm vào chiếc bụng tròn nơi đứa con thứ hai của họ đang yên bình an giấc, không chút lo lắng trên đời này. Nụ cười chàng trở nên rộng hơn một chút.
"Đã nói là đi đi! Hôm nay không phải ngày để anh làm trò, đồ du côn... quên rồi sao?"
Sunny làm vẻ mặt buồn thiu, rồi đứng dậy và cũng mặc vào quần áo.
Khi rời khỏi phòng ngủ, những người hầu đã bận rộn chuẩn bị cho ngày mới. Khi họ nhìn thấy chàng, mỗi người đều cung kính cúi chào và cất lời hỏi thăm ấm áp. Bị đối xử với sự mến mộ và trang trọng như này, Sunny cũng phải khoác lên vẻ mặt uy nghiêm, đúng mực của một vị lãnh chúa.
'Thật phiền phức...'
Những người hầu đang chuẩn bị mọi thứ cho chuyến đi sắp tới, nhưng có một thứ chàng phải tự mình làm. Đó là thứ mà Sunny sẽ không cho phép ai khác làm cả, không phải vì không tin tưởng, mà đơn giản là vì đó là nghĩa vụ của chàng.
Tiến vào chuồng ngựa, chàng chào hỏi chiến mã của mình rồi tự tay cho nó ăn và uống nước trước khi đặt yên cương lên tấm lưng rộng của nó. Sunny có lẽ đã trở thành một lãnh chúa có chút danh tiếng và đã để lại quá khứ ồn ào của mình, nhưng mối liên kết giữa một chiến binh và chiến mã của mình là thiêng liêng.
Chỉ vì hai người họ không còn phải mạo hiểm tính mạng trên chiến trường không có nghĩa là chàng sẽ quên điều đó.
Khi mọi thứ hoàn tất, chàng dẫn con ngựa đến sân và buộc một bao kiếm gỗ cũ kỹ vào yên ngựa. Lưỡi thép lạnh lẽo của thanh kiếm tinh xảo an toàn ẩn mình bên trong.
Rồi, chàng đăm chiêu nhìn bao kiếm một lúc, xoa xoa lồng ngực đang đau nhói với ánh mắt xa xăm. Một vẻ mặt u ám, khó nhận ra hiện lên trên gương mặt chàng.
Sau một lúc, tiếng bước chân nhanh nhẹn vang lên, tiến về phía chàng.
"Bố!"
Sunny quay lại và ôm lấy con trai mình thật chặt.
"Cố đánh lén người bố đáng thương này hả? Không nhanh vậy đâu... ta đã rình quái vật từ trước khi thằng nhóc như con ra đời!"
Cậu bé cười khanh khách, rồi lùi lại một bước.
Hôm nay cậu bé sẽ bảy tuổi, và trong dịp này, mẹ cậu đã cẩn thận chọn cho cậu bộ đồ đẹp nhất mà họ có. Đứa tiểu quỷ này trông có vẻ giống một đứa trẻ ngoan ngoãn, chứ không phải một Kẻ Tha Hóa được phái xuống thế gian để hành hạ cha mẹ bất lực của nó.
"Tại sao phải lén lút? Quá yếu để trực tiếp giết chúng hả bố?"
Sunny bực bội thở dài và nhìn lên thiên đường.
'Nữ Thần, cứu...'
Tại sao con trai họ lại thừa hưởng cái miệng độc địa của mình? Cùng lúc, cậu bé đã quay người và nhìn ra xa, nơi mà bóng dáng tháp ngà trắng xinh đẹp có thể nhìn thấy trong ánh sáng ban mai. Mắt cậu bé mở to.
"Bố... có thật không? Hôm nay con sẽ được gặp cô ấy? Nữ Lãnh Chúa?
Sunny ngưng vài giây, rồi gật đầu.
"Đương nhiên rồi. Con sẽ bảy tuổi, không phải sao? Hôm nay là ngày trọng đại. Nên, con sẽ gặp nữ thần của chúng ta... để giới thiệu bản thân, và thề nguyện phục vụ nàng."
Con trai chàng cau mày.
"Nhưng cô ấy không thật sự là một... một nữ thần, đúng không? Những vị thần khác sẽ không giận con chứ?"
Sunny cười.
"Thần thánh! Các vị thần quá quyền năng và vĩ đại, làm sao họ lại biết ghen tị là gì, nhóc con. Tại sao họ lại để ý? Nữ Lãnh Chúa Hope đã ban cho chúng ta nơi ăn chốn ở và sự an toàn, bảo vệ chúng ta khỏi lũ Tha Hóa, khỏi chiến tranh, đói khát, dịch bệnh... và thậm chí là khỏi chính bản thân mình. Nếu đó không phải thứ xứng đáng được tôn thờ, thì ta không biết còn gì xứng đáng hơn."
Dứt lời, chàng nhảy lên yên ngựa, rồi bế cậu bé lên ngồi phía trước.
"Đi thôi!"
Họ rời khỏi trang viên và đi theo con đường đá trắng xuyên qua khu rừng yên bình để lên ngọn đồi. Con ngựa đi về phía trước với tốc độ ổn định, dễ dàng mang theo trọng lượng của hai người. Ánh mặt trời xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng rộng, khiến khung cảnh xung quanh họ đẹp như truyện cổ tích.
Sunny tận hưởng vẻ đẹp của khu rừng cũng như sự yên bình của nó. Rất lâu về trước... trước khi đến Vương Quốc Hi Vọng... chàng đã không biết cả hai thứ đó. Cuộc đời chàng chỉ có đổ máu và đau đớn, hết trận chiến này đến trận chiến khác, hết cuộc chiến này đến cuộc chiến khác... chỉ khi đến được nơi này và quyết định ở lại thì chàng mới biết được cuộc sống có thể hạnh phúc đến nhường nào.
Đặc biệt là khi được sẻ chia với những người mình yêu thương.
...Nhưng mà, con trai chàng thì chưa từng biết đến khó khăn và bóng tối. Sự yên bình này là điều duy nhất thằng bé biết. Và vì lý do đó, thằng bé đang cực kỳ buồn chán.
Sau vài phút nghịch ngợm, cậu bé đăm chiêu nhìn chuôi kiếm của Sunny.
"Một ngày nào đó, con cũng sẽ có thanh kiếm của mình! Và nó sẽ to và sắc bén hơn nhiều so với cái của ông già như bố. Nhớ lấy!"
Sunny cười.
"Con cần kiếm làm gì?"
Con trai nhìn chàng với vẻ mơ hồ.
"Để làm gì? Ý bố là sao? Để trở thành Người Thức Tỉnh! Một chiến binh, giống bố!"
Sunny nhìn xa xăm, không trả lời ngay, ánh mắt trở nên xa xăm.
...Tim chàng nhói lên. Sao hôm nay tim mình lại đau đến thế?
"Đúng, bố từng là một chiến binh. Nhưng bố chưa bao giờ lựa chọn trở thành một chiến binh cả. Bố trở thành như vậy để sống sót. Trong Vương Quốc Hi Vọng, con không cần chiến đấu, khổ sở, và giết chóc để sống một cuộc đời dài lâu và hạnh phúc. Tại sao vẫn muốn làm chiến binh?"
Cậu bé im lặng, một vẻ mặt nhăn nhó, đăm chiêu trông thật buồn cười hiện lên. Thằng nhóc quay đi và không nói gì khác trong một lúc.
Sunny không nghĩ con trai sẽ thực sự hiểu điều mình muốn nói. Và chàng hi vọng thằng bé sẽ không bao giờ phải trải nghiệm để hiểu.
Nhắm mắt lại, chàng nói một lời cầu nguyện thầm lặng:
"Ca ngợi Người, Khát Vọng, Ác Ma Hi Vọng. Xin hãy nghe lời cầu nguyện của con. Bảo vệ con trai con khỏi mọi nỗi kinh hoàng của thế gian và cứu rỗi nó, như Người đã cứu rỗi con..."
Im lặng, ba người họ - một người đàn ông, một cậu bé, và con ngựa - rời khỏi khu rừng và leo lên một ngọn đồi cao. Từ đỉnh đồi, một cảnh tượng hùng vĩ mở ra trước mắt họ.
Trước mặt, một đồng bằng rộng lớn tắm trong ánh mặt trời, những thảm cỏ xanh ngọc bích lấp lánh trong sương mai. Đôi chỗ rải rác những cánh đồng lúa vàng tươi đang đung đưa trong gió. Những dòng sông lấp lánh uốn lượn qua đồng bằng, và ở phía xa, một thành phố xinh đẹp xây từ đá trắng, với một tháp chùa tráng lệ vươn cao hơn hẳn mọi thứ khác.
Sunny không nhịn được mà mỉm cười.
Cho dù đã nhìn thấy nó bao nhiêu lần, chàng vẫn không khỏi cảm thấy xúc động.
"...Này, muốn vẫy chào mẹ con không? Ta chắc là mẹ con đang nhìn về phía chúng ta ngay bây giờ!"
Con trai nhìn chàng với vẻ mặt thương hại.
"Bố bị điên rồi à? Mẹ làm sao thấy được. Chúng ta ở quá xa!"
Sunny cười.
"Ai nói?"
Chàng quay người và nhìn ra sau, về phía khung cảnh quen thuộc phía sau lưng họ. Nhìn qua khu rừng, chàng thấy một thị trấn nhỏ và một trang viên khiêm tốn ở gần đó. Từ khoảng cách này, tòa nhà trông bé tí như một món đồ chơi...
Chàng giơ tay lên và vẫy chào.
"Bố..."
Sunny khịt mũi.
"Gì? Lại muốn châm chọc bố nữa à?"
Cậu bé lắc đầu.
"Không. Chỉ là... bầu trời bị làm sao vậy? Nó trông lạ lắm."
'Hử?'
Sunny ngẩng đầu, rồi khẽ cau mày.
Bầu trời đúng là trông rất lạ.
Mặt trời vẫn đang leo lên, nhưng dường như có một mặt trời thứ hai ngay phía trên, rực cháy với ánh sáng chói lọi. Bản thân bầu trời trở nên sáng chói hơn, như thể có một luồng nhiệt mãnh liệt đang lan tỏa. Mây hoàn toàn biến mất...
Một cơn gió nóng bỏng đột nhiên thổi qua họ.
Đôi mắt chàng đột nhiên nheo lại.
"Đ-đợi đã!"
Trong giây kế tiếp, một trụ lửa khổng lồ đột nhiên rơi xuống từ bầu trời, xuyên thủng đồng bằng, khiến mặt đất vỡ vụn như thủy tinh. Một tia sáng chói lòa nhấn chìm thế giới vào một màu trắng xóa, và trong đó, âm thanh khủng khiếp vang vọng khắp khu rừng. Tai ù đi, Sunny cảm nhận được tiếng thét của con mình, nhưng không tài nào nghe rõ được.
Ở điểm mà trụ lửa rơi xuống, mặt đất nứt toác, những mảnh đất khổng lồ tan chảy bay vút lên không trung, rơi xuống như một cơn mưa lửa, tro tàn và cái chết.
Ngọn đồi nơi họ đang đứng rung chuyển, hất văng Sunny khỏi lưng ngựa.
'Không, không, không...'
Trong cơn choáng váng, chàng cố tìm con trai mình, nhưng không thể thấy.
Thay vào đó, ánh mắt chàng đổ dồn về thị trấn nhỏ và trang viên ở phía xa.
Trong lúc Sunny hoảng hốt nhìn theo, mặt đất nứt toác, những cột lửa khổng lồ phun trào lên bầu trời. Những căn nhà lập tức bị lửa nuốt chửng và thiêu rụi, biến thành những đám mây bụi.
'Không, không, không!'
Trong giây kế tiếp, ngọn đồi sụp đổ.
Hình ảnh cuối cùng Sunny nhìn thấy trước khi bị nhấn chìm trong cơn sạt lở thiêu đốt là đứa con trai bé bỏng của mình bị ngọn lửa nuốt chửng.
'Không!'
Và rồi, chàng chết.
Đau, đau, đau...
Sao tim mình lại đau đớn đến vậy?
Sunny mở mắt trong bóng tối và ngồi dậy, hất tấm chăn lông sang một bên. Chàng nhìn chăm chú lồng ngực mình, rồi lại chạm vào nó với bàn tay run rẩy, ngạc nhiên. Từ lúc nào mà ngực chàng bắt đầu đau trong đêm?
'Ài, lớn tuổi đúng là không vui vẻ gì...'
Đuổi đi cơn ác mộng còn hơi vương vấn lại, chàng khó khăn ngồi lên và xoa bóp xương khớp một lúc, chờ đợi sự dẻo dai dần trở lại. Rồi chàng chậm rãi đứng dậy và nhắm mắt, lắng nghe âm thanh của Khu Rừng Thiêng quanh mình.
Ừ thì, ít nhất là mình còn sống mà thức dậy. Ở tuổi này, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã là một thành tựu!
Giá như trái tim không đau đớn đến vậy...
Nhưng mà già là vậy. Mỗi bình minh lại mang đến một cơn đau mới... thật ra thì Sunny sẽ sợ hơn nhiều nếu mình thức dậy và đột nhiên cảm thấy hoàn hảo.
Dù sao đi nữa...
Đến lúc đối mặt ngày mới.