Chương 54: Lồng Đèn Bóng Tối

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích

Chương 54: Lồng Đèn Bóng Tối

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sunny tò mò đọc dòng chữ:
Ký Ức: [Lồng Đèn Bóng Tối].
Cấp bậc Ký Ức: Thần Thánh.
...Cậu ngã khỏi giường.
'Gì cơ?!'
Lại...lại một Ký Ức Thần Thánh? Mồ hôi lạnh chảy ròng trên mặt, Sunny run rẩy lau đi, rồi từ từ nắm chặt tay.
'Thú...thú vị đây...'
Cậu nhìn lại dòng chữ, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Cậu vừa nhận được Di Vật kiểu gì đây?
Sunny trấn tĩnh lại và tiếp tục đọc mô tả:
Đẳng cấp Ký Ức: I.
Loại Ký Ức: Dụng cụ.
'Một món dụng cụ...hợp lý. Dù sao thì nó cũng là lồng đèn. Nhưng mà nó làm gì? Lồng đèn là để tạo ánh sáng và thắp sáng. Không hẳn là khớp với bóng tối, phải không?'
Lo lắng cau mày, cậu nhìn lại dòng chữ.
Mô tả Ký Ức: ["Tử vong chỉ là bóng của sự sống,'' Nữ Thần Sự Sống nói. "Và bình yên chỉ là thất bại của chiến tranh. Ngươi đã từng là thứ gì mà không bị cướp lấy, biến thành trống rỗng và tà ác? Ngươi đã từng làm gì mà không uổng phí và rỗng tuếch? Ngươi thậm chí có thể tồn tại nếu không bị chiếu xuống bởi thứ khác? Nhìn ngươi yếu ớt đến mấy, nhỏ bé đến mấy. Ta phải sợ một cái bóng nhỏ bé hay sao?"
Trở nên mờ ảo và yếu ớt dưới ánh sáng ban ngày, Bóng Tối cười và dâng lên từ mặt đất. Khi hắn làm vậy, hình dạng hắn nuốt chửng mặt đất, cắn nuốt thiên đường và che khuất ánh mặt trời. Nhanh chóng, xung quanh họ không còn gì ngoài hắc ám. Và từ hắc ám đó, một tiếng rít vang lên, khiến Sự Sống run rẩy:
"Sự sống chỉ là khúc dạo đầu cho tử vong, và chiến tranh chỉ là chìa khóa đến cánh cửa của nó. Mọi thứ ngươi trân quý, mọi thứ ngươi nuôi dưỡng, mọi thứ mà bắt đầu với ngươi rồi một ngày sẽ là của ta, chào đón bởi ta, nuốt chửng bởi ta, và tìm thấy yên bình bên trong ta. Đây là sự từ bi của Bóng Tối. Trống rỗng...uổng phí...ngươi có thể đến trước, chị của ta, nhưng mà khi sự tàn nhẫn của ngươi kết thúc...ta sẽ là thứ còn sót lại...'']
Sunny rùng mình.
'C-Chết tiệt...Thần Bóng Tối lúc nào cũng ghê rợn như vậy?'
Vì sự gần gũi với bóng tối, cậu chưa bao giờ nghĩ rằng Thần Bóng Tối là đáng sợ. Dù sao thì, ngay cả những vị thần khác cũng không kính trọng Bóng Tối, ít nhất là theo những gì Sunny được biết. Đền thờ của ông ta bị thiêu đốt và hủy diệt, những kẻ tôn thờ thì bị biến thành nô lệ...ngay cả những phân loại và thuộc tính của ông ta cũng có vẻ không sánh được với những vị thần khác.
Thần của hòa bình, tử vong, an ủi, và bí ẩn...nghe khiêm tốn và khá là tầm thường khi so sánh với thứ như là Nữ Thần Bầu Trời Đen, Thần Bão Táp, đáy sâu, đại dương, hắc ám, ngôi sao, đi lại, dẫn đường, và thảm họa.
...Nhưng mà những thứ thích ẩn mình, không thấy không nghe thường là những thứ nguy hiểm nhất, không phải sao?
Cũng như là Sunny.
Cậu lắc đầu, suy ngẫm về mô tả một lúc, rồi mỉm cười méo xẹo.
'Chắc là Thần Chiến Tranh không ưa Thần Bóng Tối chút nào cả...ừ thì, không có gì lạ. Theo nhiều cách, họ là trái ngược nhau. Thảo nào mỗi lần mình gặp đám người của Chiến Tranh, mình đều hoặc là bị xé tim ra, hoặc tệ hơn nữa, bị dụ vào một Ác Mộng đáng sợ đến mức mọi Ác Mộng khác cũng phải kiêng nể.'
Cậu thở dài và đọc tiếp:
Pháp Thuật Ký Ức: [Cổng Bóng Tối].
Mô tả Pháp Thuật: [Lồng đèn này nuốt chửng ánh sáng và có thể chứa đựng, rồi thả ra, một lượng bóng vô tận.]
Sunny chớp mắt.
'Hở?'
Phép thuật đó nghe có vẻ không mấy đặc biệt, đối với một Di Vật Thần Thánh...trừ khi người ta thật sự suy nghĩ sâu về ý nghĩa đằng sau những từ ngữ đó.
Vô tận...
Cậu nghi ngờ rằng trong trường hợp này, từ đó thật sự miêu tả sự vô hạn, chứ không phải chỉ là một cách nói phóng đại, như với Suối Vô Tận. Nếu điều đó là sự thật...đúng, một vật có thể chứa đựng vô hạn đúng là xứng đáng danh hiệu thần thánh. Nó đơn giản là phá vỡ mọi quy luật tự nhiên.
Nhưng mà, nó giúp Sunny như thế nào?
Cậu cau mày, hơi thất vọng.
'Tại sao nó không thể là một thanh kiếm kinh tởm hủy diệt mọi thứ?'
Cậu triệu hồi Ký Ức và thấy một chiếc lồng đèn nhỏ tự hình thành từ bóng tối trong tay mình. Vật đó không quá lớn, chỉ vừa lòng bàn tay cậu, và được làm từ...thứ gì đó màu đen. Nó không có cảm giác và hình dáng của bất cứ vật liệu nào cậu từng thấy, giống đá hơn là bất cứ thứ gì khác.
Khung của lồng đèn được chạm khắc tinh xảo, trông và cảm giác như vảy rắn, còn những bức tường thì được làm từ thứ giống thạch anh khói bóng loáng. Có một vòng kim loại đen trên đỉnh, với một sợi xích ngắn gắn vào. Nó có thể được cầm trên tay hoặc gắn vào thắt lưng, nếu cần.
Ngay khi chiếc lồng đèn xuất hiện, màn đêm đen tối bao quanh Sunny ngay lập tức trở nên sâu hơn và lạnh hơn, đè nén và không thể xuyên thấu. Bất cứ tia sáng sao nào cũng bị nuốt chửng, khiến bên trong căn phòng hoàn toàn chìm vào bóng tối. Đương nhiên, cậu vẫn có thể nhìn rõ trong bóng tối đó, nhưng bất cứ ai khác cũng sẽ gặp khó khăn.
Đột nhiên cảm thấy dễ chịu một cách lạ lùng, Sunny xoay chiếc lồng đèn xinh đẹp lại và thấy một cánh cửa nhỏ trên đó. Cậu chần chừ, rồi ra lệnh cho cánh cửa mở ra.
Nó ngay lập tức trượt ra, để lộ một không gian hình vuông hoàn toàn trống rỗng phía sau. Một giây sau đó, Sunny cảm thấy lông tóc dựng đứng, tim đập thình thịch. Cậu đột nhiên lạnh toát, bị sự bất an áp đảo, và...kinh hãi tột độ. Giống như một con thú đối mặt với thứ gì đó vĩ đại hơn bản thân rất nhiều, đến mức sự chênh lệch đơn giản là không thể nào hiểu nổi.
Cậu chậm rãi thở ra, hơi thở thoát ra khỏi miệng như một làn sương lạnh lẽo.
'...Chắc đây là cảm giác của sự vô hạn.'
Chiếc lồng đèn trống rỗng, nên cậu không thể ra lệnh cho cái bóng nào thoát ra khỏi nó. Vì vậy, thay vì thế, cậu liếc sang cái bóng vui vẻ và nhướng mày.
'Muốn vào trong không?'
Cái bóng sợ hãi nhìn cậu, rồi vội vàng lắc đầu. Sunny trợn mắt, rồi chuyển sang cái bóng ớn lạnh.
'Còn mày?'
Cái bóng ớn lạnh lườm cậu một lát, rồi hờ hững nhún vai...và biến mất vào trong cánh cửa nhỏ, như thể nó chưa từng ở đó.
Sunny vẫn có thể mơ hồ cảm nhận sự liên kết giữa hai người, nhưng không theo cách cậu quen thuộc. Cậu không thể nhìn, nghe, hay cảm nhận những gì cái bóng nhìn thấy, nghe, và cảm nhận. Cậu chỉ biết nó vẫn tồn tại, ở đâu đó khác, trong một nơi rộng lớn, hắc ám và lạnh lẽo khủng khiếp.
Gương mặt cậu tối sầm lại, và ra lệnh cho cái bóng ớn lạnh trở lại.
Cái bóng kì lạ trôi ra từ lồng đèn, lại nhún vai, rồi đặt mình trở lại trên sàn.
...Rồi, khi nó nghĩ không ai đang nhìn, cái bóng rùng mình và tự ôm lấy mình một giây.
'Đúng là một Ký Ức kì lạ...'
Công dụng của nó là gì?
Sunny triệu hồi Thánh và thử lặp lại thí nghiệm, nhưng không có kết quả. Vị hiệp sĩ hắc ám vẫn bất động khi cậu bảo cô tiến vào chiếc lồng đèn đen xinh đẹp, không hề cho thấy bất cứ dấu hiệu nào là biết cách làm theo mệnh lệnh đó.
'Vậy chắc nó không hiệu quả với những Bóng...'
Cậu cau mày, rồi hạ chiếc lồng đèn xuống sàn và mang nó lại gần những cái bóng hoang dã đang ẩn nấp trong góc phòng. Rồi, cảm thấy cực kỳ ngốc nghếch, Sunny lẩm bẩm:
'Ờ...muốn vào trong không?'
Những cái bóng khẽ nhúc nhích, trôi về phía lồng đèn, và rồi nhanh chóng lướt vào cánh cửa đen.
Một nụ cười dần hiện lên mặt dã thú của Sunny.
'A...Giờ mới được chứ. Đó...đó là thứ mình có thể dùng...'
Hài lòng, cậu đóng lại cánh cửa lồng đèn và thu hồi nó.
Sunny vẫn hơi buồn vì món Di Vật không phải một vũ khí hủy diệt, nhưng sự thất vọng đó đã vơi đi. Mặc dù không ngay lập tức hữu dụng, chiếc lồng đèn sẽ cho phép cậu mang theo những cái bóng thân thiện...một lượng vô hạn nữa chứ...bên mình mọi lúc. Điều đó sẽ có thể chống lại điểm yếu chính của Phân Loại của cậu – việc mà đa số Khả Năng của cậu chỉ hiệu quả khi ở trong bóng tối – đến một mức độ lớn.
Và, không cần nghi ngờ gì, theo sức mạnh tăng dần và số lượng Khả Năng ngày càng nhiều, việc có một đám bóng tối sâu đậm trong tay sẽ chỉ càng trở nên hữu dụng.
Hơn nữa, cậu có cảm giác bản thân vẫn chưa phát hiện toàn bộ những bí mật của Lồng Đèn Bóng Tối...
Nhưng bây giờ thì đã đến lúc xem phần thưởng cuối cùng, và quan trọng nhất.
Đến lúc gặp người bạn cũ.
Cái Bóng của con ngựa đen mang tên Ác Mộng...