Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích
Chương 59: Nghỉ ngơi trước chiến tranh
Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sunny không hoàn toàn hiểu ý của tên pháp sư khi hắn nói hai trái tim mới cần được ổn định. Về mặt thể chất, cậu cảm thấy ổn... thậm chí là rất tuyệt. Cả hai trái tim đều đang đập đều đặn trong lồng ngực, mạnh mẽ và đáng tin cậy như những cỗ máy không ngừng nghỉ. Tuy nhiên, cậu vẫn chưa thử chúng vận động mạnh kể từ trận chiến với Ác Mộng, nên không thể biết rõ chúng sẽ phản ứng thế nào trong tình huống khẩn cấp.
Nhớ lại cơn đau kinh hoàng khi trái tim muốn chết, Sunny quyết định nghe theo lời khuyên của tên bất tử và cho phép bản thân nghỉ ngơi.
Dù sao thì cậu cũng cần phải nghỉ ngơi.
Mặc dù cơ thể đã hồi phục, nhưng tâm trí cậu lại không kiên cường như vậy. Sunny cảm thấy tinh thần mình đang không ở trạng thái tốt nhất... nhưng lạ thay, nó cũng không tệ như cậu vẫn nghĩ.
Sau hai tháng địa ngục ở Đấu Trường Đỏ cùng với Elyas, cuộc trốn thoát sau đó, và cái chết của tên chiến binh trẻ tuổi, Sunny đã cảm thấy bản thân vô cảm và tê dại trong một thời gian dài. Cậu đã theo đuổi một mục tiêu đơn giản mà không có quá nhiều cảm xúc, ẩn mình trong bóng tối khi vượt qua Vương Quốc Hi Vọng, quá tổn thương để có thể cảm nhận bất cứ điều gì.
Vốn đã ở trong trạng thái tổn thương và dễ lung lay, cậu lại bị đẩy vào một loạt những cơn ác mộng khủng khiếp và buộc phải trải nghiệm hết tra tấn này đến tra tấn khác. Đến lúc đó, Sunny đáng lẽ đã có thể tan vỡ... nhưng thay vào đó, thật bất ngờ, cậu lại thấy bản thân tràn đầy sự quyết tâm mãnh liệt.
Sự quyết tâm đó đã xua tan trạng thái hôn mê ngột ngạt và cho phép cậu chịu đựng vô số những cơn ác mộng, tiếp tục chiến đấu cho đến khi không còn cái nào nữa. Cứ như thể hai trải nghiệm ghê rợn đó tranh đấu và mâu thuẫn lẫn nhau, để lại cậu trong một trạng thái có thể xem là lành mạnh.
Hoặc có lẽ đây chỉ là hệ quả của việc chịu đựng thất bại chua chát dưới tay Solvane, nhưng rồi không cam chịu bỏ cuộc mà cào cấu giành giật chiến thắng từ Ác Mộng. Chiến thắng đó, mặc dù phải trả giá rất đắt, đã thiêu đốt tinh thần bị tra tấn của cậu bất chấp mọi đau khổ nó mang lại, giống như cách thất bại trước đó đã dập tắt nó.
Ừ thì... nói lành mạnh thì hơi quá. Có lẽ nói vẫn còn hoạt động thì chính xác hơn.
Cậu vẫn có thể cảm nhận những vết thương chưa hoàn toàn khép lại trong tâm trí, thứ mà đôi lúc lại nhắc nhở cậu về sự tồn tại của chúng. Và thêm vào đó là độc tố quỷ quyệt, vô hình của Hope...
Đúng vậy, một hai tuần nghỉ ngơi nghe không tệ chút nào. Sunny có cảm giác sau đó, sẽ không còn cơ hội như thế này nữa.
...Sau cuộc nói chuyện vào bữa sáng, Noctis đã mời cậu làm khách tại nơi ở xa hoa này. Tuy nhiên, Sunny cảm thấy việc chia sẻ không gian sống với tên lập dị này sẽ trái ngược với mục tiêu hồi phục trong yên bình, nên cậu đã lịch sự từ chối. Cuối cùng, cậu chuyển đến một nơi ở rộng rãi ở phía đối diện vòng đá, gần nơi căn phòng nhỏ của cậu sẽ ở trong tương lai.
Nơi mới này lớn hơn và được trang bị tốt hơn. Nó thoải mái, xinh đẹp và an toàn. Tuy nhiên, Sunny không thích ở trong phòng quá lâu... những bức tường đá bao quanh khiến cậu nhớ lại hầm ngục của Đấu Trường Đỏ quá nhiều, nên cậu dành hầu hết thời gian trong ngày ở khu vườn bên trong Thánh Địa.
Những người sống ở nơi từng là Đền Thờ Mặt Trăng dường như không quá bất an khi nhìn thấy một con ác ma đi giữa họ như cách những người ở thế giới thức tỉnh sẽ cảm thấy, đặc biệt là khi họ biết Sunny đã đến cùng với chính Noctis... tuy nhiên, họ vẫn căng thẳng và dè chừng quanh cậu. Cuối cùng, Sunny thấy mình bị người ta tránh né bằng mọi giá, điều này cũng hợp ý cậu.
Không muốn gây phiền phức không cần thiết, cậu ở trong góc khu vườn, nơi rất ít người lui tới... tình cờ thay, đây cũng là nơi cậu đã từng bán mảnh hồn trong tương lai. Hòn đá ưa thích của cậu, tiếc thay, thường bị chiếm giữ bởi một tên bệnh tật với cơ thể và gương mặt biến dạng, được quấn trong băng gạc dơ bẩn.
À thì... cuộc sống không thể lúc nào cũng hoàn hảo.
Lần đầu tiên Sunny ngồi xuống cỏ cách tên kia vài mét, hắn liếc nhìn ác ma bốn tay một cái, dừng lại vài giây, rồi nói bằng giọng khàn khàn, xấu xí:
"...Ngươi là loại sinh vật gì thế?"
Sunny nhìn tên bệnh tật, không thật sự muốn nói chuyện, rồi miễn cưỡng đưa ra câu trả lời.
"Một ác ma. Ngươi là loại sinh vật gì?"
Tên bệnh tật cười, khiến một thứ chất lỏng sệt màu vàng rỉ ra từ lớp băng trên mặt.
"...Một tên tàn phế."
Sunny nhìn hắn, rồi nhăn mặt và hỏi bằng giọng buồn rầu:
"Ta sẽ không bị lây thứ mà ngươi đang mắc phải, phải không?"
Tên bệnh tật phát ra tiếng cười khàn khàn.
"...Không. Ta không bị bệnh. Chỉ là... bị cháy."
Sunny khẽ nghiêng đầu, rồi nhún vai và quay đi.
Vậy ra tên tàn phế không phải là một kẻ cùi. Cơ thể hắn chỉ là bị bỏng nặng, và nhìn lớp băng trên cơ thể cùng những mảnh vải trắng bọc lấy chúng, vốn dĩ từng trắng tinh, hắn có lẽ đến Thánh Địa từ Thành Phố Ngà. Sunny không chắc mình có muốn biết làm sao một cư dân của cứ điểm Thần Mặt Trời lại bị bỏng nặng đến thế này không.
...Ký ức về sự tra tấn của vị lãnh chúa của họ vẫn còn in rõ trong tâm trí cậu.
Sau đó, họ không nói gì nữa, chỉ giữ sự im lặng hờ hững.
Nhìn góc trống rỗng trong khu vườn xinh đẹp quanh họ và những bóng người ở xa đang làm việc của mình, Sunny không khỏi nhớ lại ngày đầu tiên ở Học Viện. Lúc đó, hai kẻ lạc loài – Cassie và cậu – đã bị tách biệt khỏi những Người Ngủ khác tương tự như thế này.
Tâm trạng đột nhiên trùng xuống, cậu cất bùa và suy nghĩ:
'Một vài thứ đúng là không bao giờ thay đổi nhỉ?'
...Đương nhiên là nếu được thì cậu thà lựa chọn ở cạnh một nữ tiên tri xinh đẹp thay vì một tên tàn tật xấu xí. Mà công bằng mà nói, tên tàn tật đó cũng không nghi ngờ gì sẽ chọn Cassie thay vì một con ác ma trông hung tợn như cậu.
Thở dài, Sunny gạt những ý nghĩ đó ra khỏi đầu và nhắm mắt, cố gắng thiền định.
Hai tuần... đó là khoảng thời gian cậu có để chuẩn bị bản thân cho địa ngục mà trận chiến hủy diệt sắp mang đến.