Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích
Chương 87: Nhà Tiên Tri Của Đêm
Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Effie và Kai có vẻ có vài câu hỏi, nhưng họ quyết định giữ im lặng... ít nhất là lúc này. Đương nhiên, họ biết ít nhiều về Mordret và năng lực của hắn – Sunny và Cassie đã kể lại trải nghiệm của họ trong Đền Thờ Đêm đủ chi tiết để bạn bè và cả những Người Giữ Lửa của họ biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì nếu đụng độ Hoàng Tử Không Gì Cả.
Thế nhưng, ngay cả Sunny cũng chỉ mơ hồ hiểu được cách hoạt động của Phân Loại của Mordret, và Cassie cũng thế. Thế nên, nghe nói hắn đã trở nên hùng mạnh đến mức nào trong Ác Mộng cũng khiến cậu kinh ngạc.
'Quái Thú Gương là Ác Quỷ... nó đã được tạo ra như vậy, hay là đã có thêm ý thức khi chiến đấu với những Sinh Vật Ác Mộng hùng mạnh khác, giống như Thánh đã làm? Nếu là khả năng trước... thì liệu có nghĩa rằng trước đó Mordret cũng đã từng là kh*ng b* rồi? Hắn cũng đã có nhiều Phản Chiếu trước khi gia tộc Valor cầm tù hắn... Trời ơi, đứa con cả của Anvil đã từng là mối họa lớn đến mức nào trong quá khứ chứ?'
Và, quan trọng hơn... hắn sẽ trở nên nguy hiểm đến mức nào trong tương lai? Những suy nghĩ nặng nề của cậu bị Cassie cắt ngang, nàng lên tiếng sau một hồi lâu im lặng:
"Dù sao đi nữa, việc tiêu diệt cơ thể của Mordret không quá khó khăn. Hắn xuất hiện trong cơ thể của nữ tư tế ban đầu được cử đi tìm hắn. Nhưng đương nhiên làm vậy là vô ích, vì hắn có thể dễ dàng chiếm lấy cơ thể khác. Trong sự hỗn loạn của chiến trường, mình không thể giải thích năng lực đáng sợ mà kẻ địch sở hữu cho lực lượng của Đền Thờ Đêm. Và hơn thế nữa..."
Nàng ảm đạm lắc đầu.
"...Trong khoảnh khắc đó, mình không chắc liệu điều đó có đúng không. Liệu mình có nên giúp đỡ những người sống trong Ác Mộng giết một Người Thức Tỉnh từ thế giới thức tỉnh? Chúng ta không phải là đồng minh sao? Cho dù Mordret có độc ác đến đâu và bất chấp mọi thứ đã xảy ra giữa chúng ta trong quá khứ, ở trong Ác Mộng, cả hắn và mình đáng lẽ đều có cùng mục tiêu."
Cô gái mù thở dài.
"Thế nên, sau trận chiến đẫm máu, Mordret thoát khỏi bẫy và biến mất. Không lâu sau đó, bọn mình biết được đợt thảm sát đã xảy ra trong lúc bị hắn đánh lạc hướng. Và sau khi chứng kiến thị trấn bị Phản Chiếu của hắn tàn sát... mình cảm thấy thật ngu ngốc vì đã cho rằng mình và hắn giống nhau theo bất cứ cách nào. Đáng tiếc là, đến lúc đó, thì mọi chuyện đã quá muộn."
Cassie cúi đầu và khẽ tiếp tục:
"Sau khi no say với linh hồn của những cư dân trong thị trấn, những Phản Chiếu trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Mordret cũng không còn cần thiết phải ẩn nấp nữa. Những đợt tấn công của hắn trở nên thường xuyên và mang tính phá hoại hơn, và số nạn nhân bắt đầu tăng lên với tốc độ đáng sợ. Hắn càng giết nhiều người, thì càng trở nên nguy hiểm. Đương nhiên là hắn không phải vô địch... trong số những Người Thức Tỉnh ở Đền Thờ Đêm, có rất nhiều người có biện pháp cầm giữ hắn. Đặc biệt là những Vô Nhãn, những người mà giống như mình, cũng không lo bị hắn chiếm lấy. Nhưng Mordret biết rõ điều đó. Vậy nên, hắn tấn công những người có thể đe dọa đến hắn trước."
Nàng ngừng lại một giây, gương mặt trở nên nghiêm trang.
"...Cuối cùng, mọi người - những người vẫn còn sống - trở nên quá sợ hãi, đến mức họ rời khỏi nhà và trốn đến Đền Thờ Đêm, hy vọng rằng Đại Tư Tế sẽ bảo vệ họ. Quân đội và những nữ tư tế trở nên tuyệt vọng. Bọn mình cầu xin Kẻ Phía Bắc can thiệp. Dù sao thì nàng cũng là Người Siêu Việt và là một nhà tiên tri không có đối thủ... và bất chấp sự hờ hững, phu nhân đã hứa sẽ tự mình đối mặt với sinh vật kia. Ngày hôm đó, người ta nhẹ nhõm đến mức tổ chức một bữa tiệc thật lớn."
Cassie im lặng một lúc, rồi tiếp tục, giọng nói trở nên buồn bã và đăm chiêu:
"...Nhưng, trong lúc mọi người ăn mừng, phu nhân bí mật gọi mình đến, và yêu cầu mình chuyển một lời nhắn cho người bạn cũ của nàng, Lãnh Chúa Noctis. Chỉ ba từ... tôi đã chết."
Nàng ngừng lại và quay đi, gương mặt xinh đẹp trở nên bất động.
"Đương nhiên là mình không tin nổi. Vậy còn sự bất tử của nàng? Còn những người mà nàng đã hứa sẽ bảo vệ? Nàng mỉm cười buồn bã, và nói... rằng họ cũng đều chết cả rồi. Và như vậy là biện pháp tốt hơn."
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ môi Cassie.
"Mình rời đi vào sáng hôm sau, và tự mình đi về phía nam. Đi trong nơi hoang dã của Vương Quốc Hy Vọng, mù lòa và không có sự giúp đỡ, là không hề dễ dàng. Nhưng bằng cách nào đó mình đã sống sót. Cho dù là do may mắn hay là nhờ Kẻ Phía Bắc bảo vệ, Mordret chưa từng chặn đường mình. Mình đã phải đối mặt với vài Sinh Vật Ác Mộng hùng mạnh... cũng như vài nguy hiểm khác dọc đường. Mình vượt qua những trở ngại đó và rồi đến được Thánh Địa. Và vào ngày mình đến nơi, mình cuối cùng cảm nhận được nó... sự thay đổi đột ngột."
Một biểu hiện u ám hiện lên mặt nàng.
"Phu nhân của mình đã chết, và một khiếm khuyết nữa được thêm vào nhà tù của Hy Vọng. Thảm họa đang đến được đẩy nhanh hơn nữa. Phần còn lại... thì mọi người đã biết rồi."
Trong một giây, Sunny có thể cảm nhận được một nỗi buồn khổ sâu đậm trong giọng nói của Cassie, nhưng rồi nó biến mất, và cô gái mù mỉm cười:
"Vậy bây giờ... chắc là chúng ta đã biết đủ để đưa ra quyết định có nên hỗ trợ Noctis trong trận chiến với những Lãnh Chúa Xích còn lại hay không."
Cậu cau mày, rồi nói bằng giọng nghiệt ngã:
"Nhưng có một thứ chúng ta chưa biết. Một thứ có tiềm năng thay đổi mọi thứ. Mordret... mục tiêu của hắn là gì? Hắn sẽ làm gì khi bốn Lãnh Chúa Xích dấy lên chiến tranh?"
Cassie chần chừ và chậm rãi lắc đầu.
"Điều đó thì mình không biết. Hắn chắc chắn là cũng đã nhận ra bản chất của mâu thuẫn trong Ác Mộng này... hoặc có lẽ là hắn đã luôn biết, thông qua những cách mà không ai trong số chúng ta thậm chí có thể đoán được. Dù sao thì hắn là người đã tìm kiếm Hạt Giống này, đặt ý tưởng tìm kiếm những con dao vào đầu chúng ta, và lợi dụng chúng ta để mang hắn đến đây. Cho dù mục tiêu của hắn là gì... thì mình không cho rằng hắn chỉ muốn trở thành một Bậc Thầy. Hắn chắc chắn phải muốn gì đó khác nữa ở đây."
Sunny yên lặng một lúc, rồi bực bội gầm gừ và quay đi.
"Vậy được rồi. Chắc là đến lúc lựa chọn định mệnh của chúng ta..."