Chương 86: Quái Vật Sương Mù

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích

Chương 86: Quái Vật Sương Mù

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đã muộn, bóng tối dần bao trùm căn phòng đá, nhấn chìm những góc khuất. Cassie ngồi bất động, khuôn mặt xinh đẹp của cô nhăn lại. Rồi một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi môi cô.
"Chuyện này bắt đầu không lâu sau khi tôi tiến vào Ác Mộng, nhưng ban đầu không ai quá để ý. Chỉ là những lời đồn kỳ lạ lan đến đền thờ, như những câu chuyện kinh dị người ta thường kể khi mặt trời lặn và bóng tối bao trùm thế giới. Những lời đồn về một giọng nói dễ chịu phát ra từ sương mù."
Cô nghiến răng trong giây lát.
"Có lẽ nếu tình trạng của phu nhân không quá nghiêm trọng, thì chúng tôi đã có thể làm gì đó. Dù sao thì, trong thế giới này, những câu chuyện kinh dị thường trở thành sự thật. Và câu chuyện này thì đáng sợ hơn những thứ khác, vì nó có liên quan đến sương mù. Đền Thờ Đêm vốn nằm ngay biên giới của Dãy Núi Rỗng... nơi sương mù bao phủ. Nhưng cô ấy đã xa cách và thờ ơ, nên chúng tôi cũng dần xa lánh cô ấy."
Cassie u ám lắc đầu, rồi tiếp tục, giọng cô trầm thấp vang vọng khắp căn phòng, và ba người còn lại chăm chú lắng nghe:
"Thời gian trôi qua, lời đồn bắt đầu thay đổi. Chúng trở nên đáng sợ và đe dọa hơn, kể về những người đã nghe theo tiếng gọi của sương mù và biến mất không dấu vết. Đến một lúc, những Vô Nhãn trở nên lo lắng, cho rằng có một thực thể bị tha hóa đã tìm đường đến vùng đất của họ. Nhiều người vốn sở hữu năng lực tiên tri, và họ có thể cảm nhận được... sự bất an, mối đe dọa và hiểm nguy. Thế nên, một nữ tư tế được phái đi điều tra, có một đội binh lính Thức Tỉnh giàu kinh nghiệm hộ tống. Và cùng lúc, họ quyết định sẽ thực hiện một nghi thức tiên tri."
Cô ngừng vài giây.
"Nghi thức tiên tri đó không mang lại kết quả nào, và nữ tư tế... cô ta không mang về được manh mối hữu ích nào. Thật ra thì cô ấy không hề trở về. Cô và những người hộ tống biến mất không để lại dấu vết, như thể họ chưa từng tồn tại trên đời. Cũng như những người trong tin đồn... chỉ là, đến lúc này, không ai còn cho rằng đó chỉ là lời đồn nữa."
Cô gái mù rùng mình, rồi nói bằng giọng điệu đều đều:
"Cuối cùng, chúng tôi trở nên cảnh giác. Quân đội được triệu tập, và nhiều đội săn lùng được phái đi tìm kiếm thực thể đó. Binh lính bình thường, chiến binh Thức Tỉnh, những chiến binh Thăng Hoa, Vô Nhãn... tất cả đều quyết tâm bắt bằng được sinh vật đó. Nhưng bất chấp mọi nỗ lực, chúng tôi thất bại... làm sao có thể bắt được sương mù cơ chứ?"
Vẻ mặt Cassie trở nên u ám.
"Và trong cả thời gian đó, người ta vẫn tiếp tục biến mất. Đầu tiên là một, hai người mỗi lần, rồi cả đoàn người, và rồi, một ngày... chúng tôi tìm thấy cả một ngôi làng trống rỗng, không một bóng người. Mọi người ở đó – đàn ông, phụ nữ và trẻ con – đều bị sương mù cuốn đi."
Cô im lặng vài giây, rồi nghiệt ngã nói tiếp:
"Và rồi, các đội săn lùng cũng bắt đầu biến mất. Những binh lính mạnh mẽ, giàu kinh nghiệm... thậm chí có một chiến binh Thăng Hoa mất tích. Tệ nhất là, không hề có quy luật nào trong cách di chuyển của thực thể... ít nhất là không có quy luật nào chúng tôi nhận ra. Nó có thể tấn công một khu dân cư ở phía tây vào hôm nay, và đột nhiên bắt cóc ai đó ở phía đông vào ngày mai. Gần như thể nó có thể xuất hiện ở nhiều nơi cùng lúc. Vì vậy, chúng tôi không thể tập trung lực lượng vào một vị trí và dồn nó vào một nơi duy nhất. Vậy nên, chúng tôi xây dựng một cái bẫy... chỉ cần một mồi nhử, và tôi đã tự nguyện."
Cô gái mù lắc đầu.
"...Đương nhiên, lúc đó, tôi không biết con quỷ sương mù đó khôn ngoan, xảo quyệt hơn bất cứ Sinh Vật Ác Mộng nào tôi từng đối mặt. Nhưng rất nhanh chóng... rất nhanh chóng tôi đã nhận ra. Vì đó là lúc tôi gặp lại hắn ta. Và ngay lúc đó, tôi nhận ra thứ mà chúng tôi cho rằng là cái bẫy dành cho con quỷ, lại hóa ra là cái bẫy mà Hoàng Tử Chiến Tranh đã giăng ra để dụ chúng tôi vào."
Cassie nghiến răng.
"Vì trong lúc lực lượng của chúng tôi tập trung tạo thành vòng vây, phần lớn khu vực phía bắc không được bảo vệ. Và vậy nên, không có người bảo vệ, một thị trấn đã bị sương mù nuốt chửng. Một ngàn linh hồn đã biến mất. Bị tàn sát..."
Sunny nhíu chặt mày. Cậu nghiêng người về phía trước, ánh mắt sắc như muốn xuyên thủng cô:
"Cái gì? Làm cách nào? Nếu hắn ta đang chiến đấu với lực lượng của Đền Thờ Đêm, thì làm sao tên khốn đó có thể đồng thời tấn công dân thường?"
Cô ngập ngừng vài giây, rồi nói với vẻ không chắc chắn:
"Đó... Mordret, hắn không còn như khi ở tương lai. Hắn đã trở nên... yếu hơn, bằng một cách nào đó. Như thể hắn không còn sở hữu sáu hồn tâm nữa. Nhưng thay vào đó, có năm sinh vật kỳ lạ giúp đỡ hắn – như những phiên bản kém hơn của thứ mà cậu đã giết trên Đảo Đền Tội. Trong lúc chúng tôi chiến đấu với tên hoàng tử, năm sinh vật kia đã tấn công thị trấn không người bảo vệ, tàn sát tất cả những người sống ở đó."
Sunny ngả người ra sau, choáng váng.
'Năm thứ... năm Phản Chiếu? Hắn ta đã xé linh hồn của bản thân để tạo ra chúng, ban cho mỗi thực thể một hồn tâm?'
Đột nhiên, một ý nghĩ đáng sợ chợt nảy ra trong tâm trí cậu.
'Không... không, không thể nào!'
Những người có Phân Loại Thần Thánh như Mordret và cậu đi theo một con đường hơi khác so với những Người Thức Tỉnh khác. Không như những người có Phân Loại cấp thấp hơn, họ có thể tạo ra bảy hồn tâm bằng cách hấp thụ mảnh vỡ – cho dù đó là linh hồn hay bóng, đều không quan trọng. Nhưng vẫn có giới hạn về số hồn tâm mà họ có thể tạo ra, và để trở nên mạnh hơn nữa sau đó, họ phải thách thức Ác Mộng như những người khác. Thế nên, việc giết chóc của Mordret hoàn toàn vô nghĩa. Dù sao thì trong tương lai, hắn đã trở thành kh*ng b*.
...Nhưng những sinh vật thì lại đi theo một con đường hoàn toàn khác, và gần như ngược lại. Bằng cách hấp thụ mảnh vỡ, chúng không tạo ra hồn tâm mới. Thay vào đó, chúng tăng lên Cấp Bậc mới – như Thánh chẳng hạn, người đã hấp thụ mảnh bóng từ Ký Ức để có thể Thăng Hoa.
Nếu những phản chiếu của Mordret cũng tương tự như Thánh... thì chúng chỉ cần một lượng mảnh vỡ cụ thể để tăng lên Cấp Bậc... vậy thì không có giới hạn nào cho số lượng mảnh vỡ mà chúng có thể nuốt chửng, và sự phát triển đó không có hồi kết, cho đến khi chúng đạt đến Cấp Bậc Thần Thánh.
Nếu Hoàng Từ Không Gì Cả hy sinh năm hồn tâm để tạo ra năm Quái Thú Thức Tỉnh...
...Vậy thì bây giờ Cấp Bậc của chúng là gì, sau khi đã hấp thụ hàng ngàn linh hồn?