14. Thức Tỉnh Tinh Linh Lửa

Nô Lệ Bóng Tối - Q5: Đêm Kinh Hãi

Thức Tỉnh Tinh Linh Lửa

Nô Lệ Bóng Tối - Q5: Đêm Kinh Hãi thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một biển lửa trắng lan khắp tầng hầm hoang tàn, nuốt chửng mọi thứ nó chạm vào một cách đói khát. Bóng tối, ánh đèn đỏ khẩn cấp và ánh sáng trắng rực lửa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn. Khói và bụi hòa vào không khí nóng hầm hập.
Nhanh chóng, hệ thống chữa cháy được kích hoạt, nhấn chìm những hành lang đang bốc cháy trong nước và bọt chữa cháy. Ngọn lửa chậm lại, nhưng không rút lui. Thay vào đó, những đám mây hơi nước bị sôi sục tràn ra khắp tầng hầm, khiến tầm nhìn vốn đã thấp lại càng giảm xuống thấp hơn nữa.
Những báo động tiếp tục gào thét, kêu gọi lực lượng an ninh của Học Viện đến nơi xảy ra vụ nổ.
Và ở trung tâm của tất cả...
Một bóng người yêu kiều chậm rãi đứng dậy từ những ngọn lửa trắng, bao phủ trong ánh sáng chói lòa. Linh hồn lửa – hay bất cứ thứ gì đó – trông thật xinh đẹp và thuần khiết, như thể chưa từng bị vấy bẩn bởi những tì vết của thế giới. Nó sở hữu dáng vẻ yêu kiều của một cô gái trẻ, nhưng đồng thời lại... hoàn toàn, tuyệt đối, phi nhân loại.
Trong lúc lửa xoáy quanh bóng người đó mà không gây ra tổn hại gì, sinh vật phát sáng kia chậm rãi nhìn quanh, như thể đang bối rối. Rồi, nó tiến lên một bước không vững.
Đến lúc đó, càng nhiều hệ thống tự động của bệnh viện đã kích hoạt. Một tấm hợp kim nứt vỡ từ trần nhà lao xuống, và một khẩu súng máy tự động lộ ra từ chỗ ẩn nấp của nó.
Bất chấp tầm nhìn kém và trạng thái hư hại của nhiều camera và cảm biến được đặt trong căn phòng tan nát, nó nhận đủ thông tin để nhận ra sự tồn tại của một cá thể không rõ và nguy hiểm. Khẩu súng máy chỉ mất chưa đầy một giây để khóa mục tiêu.
Dáng người phát sáng sắc lạnh quay đầu, chăm chú nhìn nòng súng kép, vẫn còn vẻ bối rối.
Một giây sau đó, khẩu súng máy gầm lên, phun ra hàng trăm viên đạn cỡ lớn về phía kẻ xâm nhập. Mỗi viên đạn đủ mạnh mẽ để xuyên thủng một phương tiện bọc thép.
Nhưng không có viên đạn nào có thể khiến linh hồn bọc lửa kia bị thương.
Ngọn lửa trắng đột nhiên dâng trào, quấn quanh tồn tại sáng rực như một bộ giáp. Những viên đạn vonfram vô dụng bật ra khỏi làn da trần trụi của sinh vật, tan chảy khi va vào tường. Sinh vật loạng choạng, rồi giơ một tay lên.
Trong giây kế tiếp, một ngọn lửa tách ra khỏi đống lửa đó, vụt qua không trung, và đánh vào khẩu súng. Một vụ nổ khác khiến trung tâm y tế rung chuyển. Khẩu súng máy bị hủy diệt ngay tức thì, và phần trần nhà quanh nó hoàn toàn biến mất, để lộ những thanh hợp kim cường lực đan chéo bên trên.
Nhưng những biện pháp an ninh khác đã kích hoạt.
Quan trọng hơn nữa, những Người Thức Tỉnh phụ trách bảo vệ bệnh viện đã đến.
Hai đội chiến binh giàu kinh nghiệm xuất hiện từ hai phía của tầng hầm, nhanh chóng tiến về trung tâm vụ nổ. Mỗi thành viên đều mặc giáp ma thuật và sử dụng những vũ khí Ký Ức mạnh mẽ.
Trước khi bóng người phát sáng có thể phản ứng, một ngọn giáo bạc lao tới, găm sâu vào lưng nó trước khi tan chảy và tiêu tán thành cơn mưa tia sáng. Một chiến binh trong bộ giáp trụ sáng bóng xuất hiện gần đó, tung ra một đòn bổ chí mạng bằng cây rìu chiến của mình.
Không có ý nghĩa.
Một giây sau khi ngọn giáo bạc biến mất, vết thương sâu trên lưng sinh vật tự khép lại. Thay vì bị cây rìu chiến ma thuật chém đôi, nó chỉ đơn giản giơ lên một tay và dùng cánh tay chặn lại lưỡi rìu sắc bén kia.
Lưỡi rìu sắc bén không thể xuyên thủng làn da của sinh vật.
Đằng sau mũ giáp, mặt chiến binh Thức Tỉnh cầm rìu tái nhợt.
Hắn ta nhìn thấy gương mặt phát sáng của sinh vật, và cảm nhận được sự phẫn nộ cháy bỏng và sát ý tàn nhẫn trong mắt nó.
Dáng người rạng rỡ di chuyển, nắm lấy cổ họng người kia. Thép của bộ giáp Ký Ức mạnh mẽ tan chảy, da thịt bên dưới cháy đen sém. Chiến binh hét lên. Trước khi bị thương chí mạng, sinh vật đã di chuyển và ném cơ thể hắn về phía đội an ninh đang tiến tới.
Còn mười ba Người Thức Tỉnh để đối phó với kẻ xâm nhập, mỗi người đều giàu kinh nghiệm, trang bị đầy đủ và là chuyên gia trong nghề.
Nhưng hiện thân của lửa kia quá là bá đạo.
Nó xé toạc đội hình của họ như thể đang xử lý đám côn trùng. Không kỹ năng nào, không Ký Ức mạnh mẽ nào, và không Khả Năng Phân Loại nào có thể làm nó chậm lại, chứ đừng nói đến việc gây tổn thương. Đối mặt với kẻ thù áp đảo như vậy, ngay cả sự phối hợp hoàn hảo của đội an ninh cũng không thể có ích gì.
Những Người Thức Tỉnh đã có thể che chắn cho nhau và cứu những đồng đội bị thương khỏi bị con quái vật không thể ngăn cản kia giết chết. Nhưng khả năng chống cự của họ đang dần cạn kiệt.
Nhanh chóng, họ sẽ bắt đầu chết.
Tệ hơn nữa, cả trận chiến chỉ mất vài chục giây. Đó là không đủ thời gian để quân tiếp viện có thể đến...
Hoặc đó là những gì đám Người Thức Tỉnh nghĩ, trước khi một cái bóng đột nhiên xuất hiện giữa họ.
Sunny lao ra khỏi bóng tối và ho khan, cảm nhận nhiệt độ khủng khiếp, khói và hơi nước nóng hầm hập tấn công cậu. Cậu đã dùng Bước Bóng Tối để nhảy đến tầng hầm của bệnh viện gần như ngay khi mặt đất rung chuyển, và chỉ có thời gian để triệu hồi Xích Bất Tử.
Trong lúc thép mờ của bộ giáp và vài Ký Ức khác hoàn thành hiện hữu, cậu cố gắng quan sát cảnh tượng tàn phá và rùng mình.
'Trời đất ơi...'
Cậu không thể thấy nhiều, nhưng giác quan bóng tối của cậu đang kể một câu chuyện đáng sợ. Có vẻ như một loạt vụ nổ đã lan khắp hành lang này, khiến tường, sàn và trần nhà nứt toác. Lửa cháy ở khắp nơi, bất chấp những dòng nước và bọt được phun ra từ vài phần của hệ thống chữa cháy mà vẫn còn sót lại.
...Trắng. Lửa trắng.
Cậu cũng thấy trạng thái đáng thương hại của đội bảo vệ Thức Tỉnh và dáng người phát sáng đang chạy loạn giữa họ.
Với tình hình này, có vẻ như họ sẽ không cầm cự được lâu hơn nữa...
"Lùi! Rút lui! Tôi sẽ lo liệu!"
Được tăng cường bởi pháp thuật [Kêu Vang] của Đá Siêu Thường, giọng nói của cậu vang vọng trong bóng tối cháy bỏng. Không dám không tuân theo sự uy nghiêm trong mệnh lệnh đó, những Người Thức Tỉnh không để cậu phải nhắc lại lần thứ hai. Nắm lấy những người bị thương, họ vội vã rút lui khỏi chiến trường và bỏ chạy.
Cùng lúc, Sunny lao về phía trước.
Tim cậu đập như điên.
'Không thể... không thể nào...'
Vì đám lửa và thiệt hại gây ra cho hệ thống thông gió, không còn quá nhiều oxy. Không khí trở nên khó thở...
Theo ý chí của cậu, những cái bóng đột nhiên di chuyển và vươn lên từ mặt đất. Thay vì chạm vào làn da rực rỡ của sinh vật phát sáng kia và biến thành tro bụi, chúng nhanh chóng tạo thành một quả cầu bao quanh nó và cô đặc lại, biến thành một quả cầu lớn màu đen.
Quả cầu đó đủ bền để giam giữ cả...
Những vết nứt trắng hiện trên bề mặt chiếc lồng bóng tối, rồi nó nổ tung thành nhiều mảnh cháy đen.
Sunny mở to mắt.
'Làm sao có thể?! Đó là một chiếc lồng Thăng Hoa!'
Cậu đến gần sinh vật phát sáng, cho phép Lồng Đèn Bóng Tối nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh và khiến đại sảnh chìm trong bóng tối hoàn toàn.
Trong một giây, mọi thứ trở nên đen tối.
...Và rồi, hai đôi mắt trắng phẫn nộ bùng cháy trong bóng tối. Một giây sau đó, một bóng trắng lại hiện ra, bị bao quanh bởi ánh sáng chói lòa. Ánh sáng đó đẩy lùi bóng tối, gần như đánh bại nó hoàn toàn.
Nhưng Sunny đã ở gần bóng người phát sáng đó.
Cậu có thể thoải mái tấn công.
Nhưng cậu không làm vậy.
Một cánh tay rực rỡ phóng về phía trước, nhắm vào cổ họng cậu. Sunny để mặc nó nắm lấy cánh tay mình. Một áp lực và nhiệt độ khủng khiếp đè nặng lên tay cậu, chậm rãi biến thép của Xích Bất Tử thành màu cam chói lóa. Cậu có thể cảm nhận da thịt bên dưới bắt đầu bị thiêu cháy.
Nhưng cậu vẫn không tấn công.
Thay vào đó, Sunny tháo bỏ mũ giáp và nhìn thẳng vào linh hồn lửa.
"Ngừng lại!"
Tay cậu chìm trong biển đau đớn.
Không hề lùi bước, Sunny nhìn gương mặt phát sáng xinh đẹp trước mắt.
"Ngừng lại! Là tôi!"
Chậm rãi, một tia nhận thức mơ hồ hiện lên trong đôi mắt cháy trắng xóa kia. Ánh sáng chói lòa tỏa ra từ làn da cô hơi mờ đi.
Sunny nghiến răng.
"Ngôi Sao Thay Đổi!"
Tay cô run rẩy. Vẻ phi nhân loại tương phản trên gương mặt cô trở nên bớt đáng sợ hơn.
Bóng ma mở miệng.
Giọng cô khàn khàn và ngượng nghịu, như thể bị gỉ sét sau khi không được sử dụng trong một thời gian rất, rất dài:
"...S-Sunny?"
Cậu gượng cười một nụ cười tái nhợt.
"Là tôi! Tỉnh lại coi, chết tiệt!"
Dáng người phát sáng – Nephis – đứng hình. Chậm rãi, ánh sáng thấm vào làn da cô mờ dần, rồi dập tắt.
Ngọn lửa đang nuốt chửng tầng hầm cũng yếu đi, cho phép hệ thống chữa cháy dập tắt hoàn toàn.
Đứng trần trụi giữa sự tàn phá do chính cô gây ra, Ngôi Sao Thay Đổi nhìn Sunny chăm chú với vẻ mặt mơ hồ.
Rồi, cô đột nhiên loạng choạng, và ngã xuống.
Sunny đủ nhanh để quỳ xuống và đỡ lấy cô.
Ôm Nephis trong vòng tay, cậu ngước lên và phát hiện những chiến binh Thức Tỉnh của đội an ninh đang kinh ngạc nhìn cậu từ xa.
Khóe miệng cậu khẽ giật.
"...Đám ngu ngốc các người đang làm gì vậy?! Mang cho tôi thứ gì đó để che cô ấy lại! Các người không biết đây là ai sao?!"
Cậu lắc đầu, che giấu việc bản thân cũng đang choáng váng không kém gì họ.
"Đây... đây là Tiểu Thư Ngôi Sao Thay Đổi, con gái cuối cùng của gia tộc Bất Diệt Hỏa. Cô ấy đã trở lại...\