244. Chương 244 - Hồi kết

Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel thuộc thể loại Linh Dị, chương 244 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Cái quái gì vậy?"
Đột nhiên căng thẳng, Sunny rời mắt khỏi Vũ Công Yên Ắng và vươn tay ra, sẵn sàng triệu hồi Tội Lỗi An Ủi.
Ý nghĩ đầu tiên của cậu là dùng Bước Bóng Tối để đi vào căn phòng bên dưới tòa tháp. Tòa tháp đang rung chuyển, và Cassie đang ở đó, trái tim pháp thuật của Aletheia. Cassie cũng khá bí ẩn dạo gần đây... khó lường...
Tuy nhiên, một giây sau đó, cậu lắc đầu, cảm thấy hơi xấu hổ. Tại sao cậu lại nghi ngờ cô gái mù? Thậm chí đó còn là phản ứng đầu tiên của cậu.
Thay vào đó, Sunny tập trung vào những cái bóng và nhìn kỹ hơn ra bên ngoài. Thứ cậu thấy khiến biểu cảm của cậu tối sầm lại.
"Chuyện gì đang xảy ra?"
Jet đã thức giấc và giờ đang nhìn cậu, lông mày nhíu chặt. Effie suýt chút nữa mất thăng bằng khi tòa tháp rung chuyển, và giờ đang ôm lấy bụng mình, cảnh giác. Nephis đã nhảy xuống từ nơi cô đang lóc thịt quái vật từ xác Bạo Chúa Vĩ Đại, ánh mắt xám ấn tượng của cô lóe lên những tia sáng trắng.
Sunny chần chừ một giây.
Bên ngoài tòa tháp... những hàng cây thông cổ đại đang rung lắc dữ dội. Có nghĩa là không chỉ Tháp Aletheia đang run rẩy, mà là cả hòn đảo.
'Chết tiệt thật.'
Sunny phát hiện Cassie đang xuất hiện từ cầu thang của căn phòng ẩn giấu kia và trả lời:
"Tôi không chắc. Nhưng... tôi nghĩ có gì đó đã xảy ra ở bến thuyền."
Ngoài vòng tròn những tảng đá đen chết chóc kia, chỉ còn một nơi Aletheia đã xây dựng mà họ chưa đến – bến cảng, thứ mà bây giờ đã mọc đầy dây leo và bị biến thành tổ của một Sinh Vật Ác Mộng đặc biệt đáng sợ.
Kiến trúc cổ đại đó không nằm trong kế hoạch mà Sunny và Cassie đã lập ra, vì họ không cần gì ở đó cả. Sự thật thì, cảng không có liên quan gì đến vòng lặp thời gian, những pháp thuật bảo vệ tòa tháp, hay con đường đến tự do của họ cả.
Nhưng mà nó giữ vai trò quan trọng. Đó là nơi chứa cơ cấu khiến Đảo Aletheia lơ lửng trên không trung.
Nên, trừ khi Sunny muốn thả cả hòn đảo rơi vào lốc xoáy kia, thì không cần phải chiến đấu với chủ nhân hiện tại của bến cảng và tiến vào đó.
Nhưng mà cậu chưa từng nghĩ rằng cơ cấu kia có thể bị tổn hại trong trận chiến diệt vong giữa những tù nhân của hòn đảo. Nó đã lành lặn qua vô số thế kỷ và chưa từng bị tổn hại trong bất cứ vòng lặp nào trước đó. Thứ sức mạnh phi thường gì mà một sinh vật phải có thì mới vượt qua được những phòng ngự bất khả xâm phạm của pháp thuật cổ đại đó? ...Một thứ kinh dị cụ thể hiện lên trong tâm trí cậu.
'Quái Thú Cắn Nuốt... chắc chắn phải là cô ta.'
Trong vài giây, Sunny tràn đầy nỗi kinh hoàng lạnh buốt.
Tuy nhiên, khi nhận ra hòn đảo đang không rơi xuống vực thẳm đen kịt, cậu bình tĩnh lại một chút.
"Tôi... tôi không nghĩ tổn hại gây ra đối với cơ cấu giúp đảo lơ lửng là nghiêm trọng. Có lẽ chỉ bị chạm đến chút mà thôi."
Ngay lúc đó, hòn đảo lại rung chuyển. Lần này, cơn chấn động không mạnh mẽ bằng, nhưng mà họ vẫn cảm nhận được nó.
Biểu cảm của Neph trở nên nghiêm trọng.
"Dù vậy... đó không phải tin tốt đối với chúng ta."
Hòn đảo vẫn chưa rơi, nhưng mà ai có thể nói trong tương lai nó sẽ không rơi?
Sunny thở dài.
"Ừ. Chúng ta có lẽ nên đẩy nhanh kế hoạch."
Những thành viên tổ đội liếc nhìn lẫn nhau.
Ý nghĩa của lời nói đó rất đơn giản. Sunny đang nói với họ rằng trận chiến không thể tránh khỏi với Tai Ương, thứ mà họ đã e ngại và chuẩn bị trong thời gian yên bình ngắn ngủi này, đã đến gần.
Cassie thở dài.
"Mình cảm giác chúng ta ít nhất còn vài ngày nữa. Ở trên đảo lâu hơn vậy... có lẽ sẽ nguy hiểm."
Sunny gật đầu.
"Vậy chúng ta sẽ hành động trong hai ngày. Dù tốt hay xấu cũng vậy."
Cậu đã nói với đồng đội mình mọi thứ cậu biết về hai vị Thánh Ô Uế. Họ đã thảo luận tất cả những chiến lược khả thi. Bây giờ, họ chỉ còn phải chuẩn bị tinh thần và tiến vào sương mù một lần cuối.
Jet thở dài và đi về phía Hòm Hám Của.
"Vậy thì tôi nên ngừng tích trữ đống trái cây này thôi."
Cô nói đúng. Trước đó, họ đã nghĩ rằng sẽ ở lại trong tòa tháp lâu nhất có thể. Nhưng giờ thì, thời gian mà họ có thể ở lại đây rõ ràng là có giới hạn. Cô vẫn còn dư vài quả trái cây, nên tập trung hấp thụ tinh túy để chuẩn bị cho trận chiến quan trọng hơn là kéo dài thời gian.
Nhanh chóng, mọi người bắt đầu bận rộn với những chuẩn bị cuối cùng của bản thân. Trong lúc đó, Sunny tiếp tục quan sát bên ngoài.
Hòn đảo rung lắc thêm vài lần nữa trong hai ngày kế tiếp. Sương mù cũng trở nên rất thưa thớt, cho phép cậu nhìn xa và rộng hơn.
Và thứ Sunny thấy...
Thật sự đáng kinh ngạc.
Giờ khi Đảo Aletheia gần như đã mất đi lớp sương mù che phủ, nó trông như một bãi chiến trường hoang tàn.
Khu rừng thông cổ đại gần như hoàn toàn biến mất. Những thân cây đã bị phá tan hoặc là đổ ngã, nằm ngổn ngang trên mặt đất. Đây đó, có những cái xác khổng lồ, xung quanh là những vũng máu lớn. Vài thứ bị xé rách ghê gớm và bị ăn hết một nửa, những thứ khác thì vẫn còn nguyên vẹn một cách đáng sợ.
Vài điểm địa hình mà cậu nhớ được hoặc đã bị xóa sổ hoặc biến dạng và khó có thể nhận ra được nữa. Cách đó không quá xa, một chiếc cánh gãy duy nhất của Bướm Rỗng nằm trên mặt đất, phần còn lại của Quái Vật Vĩ Đại không thấy đâu cả.
Có vẻ như cậu đã đánh giá thấp sự phẫn nộ hoang dã của các Sinh Vật Ác Mộng bị giam cầm trên đảo. Đến hiện tại, chỉ còn có vài con còn sót lại – những kẻ đáng sợ và mạnh mẽ nhất.
Sunny cũng nhìn thấy vài cảnh tượng ớn lạnh. Cảnh tồi tệ nhất xảy ra vào bình minh ngày thứ hai, khi thân hình cao lớn đáng sợ của Quái Thú Cắn Nuốt xuất hiện từ xa.
Nữ khổng lồ hoang dã đang di chuyển chậm chạp. Nhưng rồi, cô ta đột nhiên đứng khựng lại và ngước nhìn lên.
Vô số xúc tu từ bầu trời đầy mây rủ xuống, tấn công cô như thủy triều dâng. Mỗi cái xúc tu đều dài vài trăm mét và cực kỳ mạnh mẽ – đủ để khiến Sunny run rẩy khắp người.
Quái Thú Cắn Nuốt đánh bật vài xúc tu, nhưng vài cái khác quấn chặt lấy tay, eo và cổ cô, vừa siết chặt Thánh Ô Uế vừa cố nhấc cô lên khỏi mặt đất. Sunny thậm chí đã cảm thấy một tia hy vọng là cô ta sẽ bị Kẻ Thu Hoạch, sinh vật đáng sợ từ bầu trời, giết chết.
Một tiếng gầm rú điên cuồng chấn động thế giới.
Với nụ cười điên dại nhếch mép, nữ thợ săn hoang dã cắn vào một xúc tu đó, rồi gồng cơ bắp và nắm chặt những xúc tu đang bám vào tay mình. Cong eo, cô gầm lên... và kéo sinh vật đang ẩn nấp trong tầng mây xuống. Mặt đất dưới chân cô bùng nổ, biến thành một hố sâu.
Trong lúc Sunny quan sát trong cơn sốc, một sinh vật kinh tởm rơi xuống từ bầu trời, bị bạo lực kéo xuống. Nó không như bất cứ thứ gì cậu từng thấy... một đống thịt run giật trông như mái buồm rách rưới từ xa, hay một ngôi sao đen tối tỏa ra những xúc tu thịt thay vì tia sáng.
Hàng chục xúc tu nữa bắn về phía Quái Thú Cắn Nuốt, nhưng mà trước khi chúng có thể bắt lấy cô ta, nữ khổng lồ đột nhiên khom người, rồi nhảy vọt lên.
Phóng lên không trung hàng trăm mét, cô dùng ngón tay xé nát Kẻ Thu Hoạch, rồi rơi xuống đất, vẫn còn giữ chặt nó trong tay.
Không lâu sau đó, sinh vật kinh dị từ bầu trời đã hoàn toàn tan nát, những xúc tu bị xé rách và nuốt chửng, cơ thể gớm ghiếc bị hủy hoại đến mức không còn nhận ra được nữa.
Thánh Ô Uế đã chịu nhiều vết thương khủng khiếp... nhưng mà kẻ địch của cô ta thì hoàn toàn bị tiêu diệt.
Không đến chục phút sau đó, Kẻ Thu Hoạch đã không còn nữa.
...Ẩn nấp bên trong tòa tháp, Sunny run rẩy. Tim cậu cảm thấy nặng nề.
Khẽ thở dài cậu nhắm mắt và thì thầm:
"Thứ đó... trông không hề có vẻ đói chút nào cả."