Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel
Phẫn nộ nuốt chửng
Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel thuộc thể loại Linh Dị, chương 286 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhân lúc con rồng đáng ghét kia đang bị phân tâm bởi con ruồi, Sunny dành một khoảnh khắc để đánh giá kẻ địch của mình. Tâm trí cậu đang rực lửa với cơn giận không thể nguôi ngoai, nên khó để suy nghĩ... khó để ở yên một chỗ và tính toán cách tốt nhất để giết kẻ địch, mặc dù đó là mục tiêu duy nhất của cậu.
Đâu đó sâu bên trong, Sunny biết rằng cậu đã đánh mất vũ khí chết chóc nhất của mình – sự khôn ngoan – vì sự cám dỗ bỏng rát của cơn phẫn nộ. Thế nhưng, ngay cả ý nghĩ đó cũng bị nhấn chìm trong đại dương giận dữ bất tận.
'Con sâu đó mạnh.'
Sunny đã kích hoạt sức mạnh nguyên bản và tàn phá nhất của mình – Vỏ Bóng Tối. Cậu đã tấn công, xé nát Chúa Tể Sợ Hãi khi là rắn biển hung hăng, bướm ma kinh hoàng, báo mục rữa, và nhiều hình dạng ghê tởm khác. Những đòn tấn công của cậu đã gây ra một vài vết thương cho kẻ địch, nhưng chưa có gì đủ khiến con rồng chùn bước.
Thứ duy nhất có thể làm vậy là Tội Lỗi An Ủi.
Sunny liếc nhìn thanh jian ngọc xinh đẹp.
'Hắn ta biết thanh kiếm đó.'
Hoàng Tử Điên Rồ đã dùng Tội Lỗi An Ủi, do đó, Chúa Tể Sợ Hãi chắc chắn quen thuộc với sức mạnh tà ác của thanh kiếm nguyền rủa. Kể cả nếu như nó chưa từng được dùng để chống lại hắn, thì hắn cũng phải biết đến và e sợ nó.
Đó là vì mặc dù Sunny có thể xé nát da thịt con rồng, Tội Lỗi An Ủi lại có thể làm tan vỡ tâm trí hắn. Dù sao đi nữa, nó được tạo ra từ những lời thì thầm của Ariel, Ác Ma Sợ Hãi.
Và không có ai quen thuộc hơn với sự kinh hoàng của những bí mật của Ariel hơn Chúa Tể Sợ Hãi, kẻ mà bản thân cũng bị đè nặng bởi kiến thức về sự thật do Khiếm Khuyết của mình.
Nhưng mà có một vấn đề...
Sunny chỉ có thể dùng Tội Lỗi An Ủi bằng hình dạng nhân loại, nhưng mà cơ thể nhân loại thì có thể bị hủy diệt chỉ bằng một cú rống từ con rồng đáng sợ kia.
Hoặc có lẽ không.
Mỉm cười điên dại, Sunny thu hồi thanh jian ngọc. Cùng lúc, cậu lại một lần nữa triệu hồi bóng tối. Chúng trào ra từ cánh cổng của Lồng Đèn Bóng Tối, bao bọc cậu như một làn sóng hắc ám.
Và rồi, một hình dạng cao to đứng lên từ làn sóng đó.
Lần này, Sunny không tạo ra vỏ dạng rắn, bướm, hay một con báo đáng sợ. Thay vì vậy, cậu đã học theo Quái Thú Cắn Nuốt... và tạo ra một lớp vỏ là bản sao hoàn hảo của chính mình, chỉ là ở quy mô lớn hơn nhiều.
Đương nhiên, cậu không thể sánh bằng Tai Ương hoang dại kia, kẻ mà cao đến cả trăm mét. Nhưng mà thậm chí chỉ bằng một phần ba chiều cao đó thôi, thì đầu cậu vẫn vươn cao hơn cả thành lũy của pháo đài.
Một gã khổng lồ hắc ám giận dữ tạo thành từ bóng tối xuất hiện ở giữa sân, mang hình dáng của Sunny. Cơ thể khổng lồ của cậu được bao phủ bởi một bộ giáp mã não nứt nẻ... và một vòng xoáy ánh sáng vây quanh bàn tay vươn ra của cậu.
Những Ký Ức là những công cụ huyền bí. Chúng được tạo ra từ hồn tinh của người sử dụng chúng, và tự điều chỉnh để phù hợp với cơ thể người sử dụng. Đó là tại sao Người Thức Tỉnh không cần may đo hay chỉnh sửa quần áo và giáp, hay chỉnh sửa chuôi vũ khí cho vừa vặn với tay mình.
Nhưng mà, tình hình thay đổi một khi Người Thức Tỉnh đạt đến cảnh giới Siêu Việt. Cơ thể của một Thánh có thể biến đổi, biến thành những hình dạng hoàn toàn khác. Chỉ khi đó thì giới hạn mà Ký Ức có thể điều chỉnh để vừa với người dùng mới bộc lộ.
Những Ký Ức khác nhau có giới hạn khác nhau. Vài thứ vẫn có thể dùng bởi Thánh đã biến hình, vài thứ là không thể. Thường thì, Ký Ức càng mạnh, thì càng có tiềm năng linh hoạt hơn.
Và Sunny tin rằng Tội Lỗi An Ủi, một Ký Ức Siêu Việt Đẳng Cấp Năm, có đủ sự linh hoạt để có thể được sử dụng bởi một người khổng lồ – đặc biệt là vì dạng mà cậu vừa biến thành chỉ khác cơ thể của bản thân về kích thước, và vì vậy không yêu cầu thanh jian ngọc phải thay đổi bản chất của một thanh kiếm.
Cậu chỉ phải truyền thêm tinh túy vào để khiến nó hiện ra. Gấp mười lần, gấp trăm lần, gấp ngàn lần... cũng không thành vấn đề. Tinh túy của Sunny hiện tại khó mà cạn kiệt được.
Trong khi hình dáng của một thanh kiếm duyên dáng, với lưỡi kiếm dài vài chục mét, bắt đầu thành hình từ ánh sáng, Sunny khẽ nhếch mép cười và lao về trước. Sẽ mất Tội Lỗi An Ủi một chút thời gian để hiện hữu hoàn toàn trong thực tại, và cậu sẽ phải khiến con rồng đáng ghét kia phải bận rộn cho đến lúc đó.
Chật vật điều khiển cơ thể khổng lồ của mình, Sunny nghiêng người về phía trước và húc vai vào bức tường của sân. Cả pháo đài rung chuyển và nghiêng ngả, nước tràn vào qua những cánh cổng đã tan vỡ. Bức tường nứt toác và đổ sập, buộc Chúa Tể Sợ Hãi, kẻ đang dùng nó làm điểm tựa, mất thăng bằng.
Trước khi con rồng có thể mở ra đôi cánh khổng lồ của nó, Sunny tóm lấy hắn và kéo hắn ngã xuống. Gương mặt cậu rất gần lồng ngực đẫm máu của Chúa Tể Sợ Hãi... nếu không phải có mũ giáp, thì Sunny đã cố cắm ngập răng vào họng hắn.
'Cái gì đây...'
Có gì đó lóe lên trong vũng máu bạc. Ở đó, giữa những cái vảy đen như màn đêm, có một cái vảy trông khác với tất cả những cái khác. Nó có màu xám nhạt, như thể đúc từ sắt, và có hình dạng kỳ lạ.
Sunny cố nhìn kỹ nó hơn, nhưng vào lúc đó...
Cậu nghe thấy con ruồi đáng ghét kia hét lên:
"S-sunny! Mình... mình không thể..."
'Cái gì...'
Và rồi, một mũi tên rực sáng bắn vào cậu từ phía sau, trượt qua khe hở của Áo Choàng, và nổ tung ở bên trong.
'Không!'
Phần thân bên trái của gã khổng lồ bóng tối nổ tung từ bên trong. Bộ giáp mã não của cậu, vốn đã bị hư hại nghiêm trọng, tan vỡ thành từng mảnh. Tay trái của cậu, cánh tay lẽ ra đã nắm được chuôi của Tội Lỗi An Ủi, rơi xuống đất.
Cùng lúc, hàm của con rồng cắn xé cậu, xé rách nó. Chúa Tể Sợ Hãi gầm gừ, giật đứt đầu gã khổng lồ với cú kéo khủng khiếp.
Bị cơn đau khủng khiếp làm choáng váng và rối loạn, Sunny đâm sầm vào đá lạnh lẽo.
Bộ vỏ của cậu tan vỡ, và cậu bị đẩy ra khỏi lớp vỏ bóng tối.
Cơ thể cậu lăn lông lốc và dừng lại trên đống đổ nát của bức tường pháo đài đã sụp đổ. Cậu cảm giác được nước lạnh lẽo liếm lấy làn da rách rưới của mình.
'A...'
Con ruồi... cậu đáng lẽ ra phải giết nó sớm hơn. Con rồng đáng ghét kia chắc chắn đã thì thầm mệnh lệnh nào đó vào tai con côn trùng đó...
Phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn, Sunny ép buộc cơ thể tàn tạ của mình đứng dậy – chỉ để nhìn thấy cái đuôi của Chúa Tể Sợ Hãi vung về phía mình với tốc độ khủng khiếp. Nhớ lại những vật chứa rỗng tuếch của Kẻ Cướp Hồn đã nổ tung thành màn sương máu sau khi bị nó đánh trúng, cậu phát ra một tiếng thét căm ghét và bước vào bóng tối.
Một giây sau, cậu xuất hiện phía trên bức tường đổ nát.
Từ đó, Sunny có thể nhìn thấy khoảng sân bên dưới, và hình dạng của con rồng đang chảy máu ở bên dưới. Cậu cũng có thể nhìn thấy Chạng Vạng ở phía xa, vừa đủ để nhìn thấy qua màn sương mờ của bình minh.
'Làm gì đây, làm gì đây...'
Trong lúc trì hoãn, cậu nghĩ đến những Cái Bóng của mình. Thánh, Quỷ, Ác Mộng... chúng có thể giúp rất nhiều trong trận chiến này. Đặc biệt là Thánh, kẻ miễn nhiễm với mọi đòn tấn công tâm trí và có thể kháng cự quyền uy của Chúa Tể Sợ Hãi.
Nhưng mà suy nghĩ về chúng lại trỗi dậy cơn giận dữ bất tận.
Không ai được phép cướp mất cơ hội báo thù của cậu... không ai cả! Triệu hồi những Cái Bóng sẽ chỉ tạo cơ hội cho chúng giết con rồng đáng ghét kia trước khi cậu có thể.
Cậu sẽ không bao giờ cho phép việc đó xảy ra.
'Đây... đây là điên rồ!'
Một ý nghĩ mong manh bị nhấn chìm bởi dòng lũ khát máu và cơn giận dữ méo mó. Sunny sẽ không cho phép bất cứ ai cướp đi con mồi của cậu. Không... nếu cậu triệu hồi những Cái Bóng, đó sẽ chỉ là để giết chúng. Giết tất cả! Thật ra thì, đó chính xác là việc cậu nên làm.
Mỗi Cái Bóng trong số đó đều là Sinh Vật Bóng Tối, và còn rất mạnh mẽ nữa, rất thích hợp để cung cấp năng lượng cho linh hồn cậu. Cậu khó khăn lắm mới nuôi dưỡng chúng. Nên, thu hoạch thành quả mình đã gieo trồng cũng là điều hiển nhiên mà thôi, không phải sao? Cứ tưởng tượng về dòng chảy mảnh bóng khổng lồ mà cậu sẽ nhận được nếu giết những kẻ thuộc hạ này khiến Sunny mỉm cười tàn nhẫn.
Đây là cách Hoàng Tử Điên Rồ đã trở thành một Titan? Chắc chắn là như vậy. Làm sao tên điên tà ác kia có thể kiếm đủ mảnh để tạo ra tâm thứ bảy trong Lăng Mộ Ariel này nếu không phải bằng cách đó? Sunny sẽ khôn ngoan nếu noi gương đó.
Nhưng trước hết, cậu phải giết con rồng.
Và con ruồi phản bội kia...
Quay đầu nhìn những kẻ địch, Sunny chần chừ một khoảnh khắc.
Ngoài kia, ở phía xa... chẳng phải có điều gì đó kỳ lạ đang diễn ra ở Chạng Vạng sao? Đột nhiên, cậu đứng sững lại, nhìn về phía xa.