40. Đỉnh Điểm Của Sức Mạnh

Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel

Đỉnh Điểm Của Sức Mạnh

Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay cả sau khi trải qua vô vàn điều kinh hoàng trong Chiến Dịch Góc Nam và chứng kiến đỉnh điểm kinh hoàng ở trận chiến Đầu Lâu Đen, Sunny vẫn tái mét mặt mày khi nhìn thấy đàn Quái Thú Đồi Bại khổng lồ kia. Có quá nhiều để có thể đếm được, nhưng chắc chắn phải có hàng chục ngàn sinh vật thân mềm trong suốt đang tiến về phía hòn đảo.
Ngay cả Nephis cũng có vẻ giật mình – một cảnh tượng hiếm thấy và không hề được cậu mong muốn. Cô theo bản năng vươn tay ra, như thể muốn triệu hồi một thanh kiếm có thể cứu họ khỏi cơn dịch sinh vật Đồi Bại này.
"Không... không sao."
Giọng cô đều đều nhưng lại thiếu tự tin.
Sunny cố nặn ra một nụ cười.
"Chính xác thì không sao chỗ nào?"
Nephis yên lặng một giây.
"Những sinh vật kia có vẻ không thể rời khỏi nước."
Sunny nhắm mắt một giây. Đúng vậy, những sinh vật thân mềm kia có lẽ không thể bò lên đảo để ăn thịt họ. Nhưng chúng hoàn toàn có khả năng ăn thịt Rắn Lam. Và nếu không còn con rắn già đó, thì không còn gì ngăn cản con bướm hắc ám bay xuống xác của Quái Vật Vĩ Đại cả.
"Đúng vậy. Chúng ta sẽ chết."
Cậu giật mình và lườm Tội Lỗi An Ủi, kẻ đã xuất hiện từ hư không và đang nhìn cậu với vẻ vui thích u ám.
Linh hồn thanh kiếm kia bật cười, rồi thì thầm:
"Còn tuyệt hơn nữa, ngươi sẽ được chứng kiến Nephis chết. Lãng mạn quá đi chứ?"
Sunny cố gắng không để ý đến bóng ma độc địa kia, nhưng lần này là khó hơn hẳn thường lệ. Với những lời nói của Tội Lỗi An Ủi vang vọng trong tai, cậu buộc mình phải rời mắt đi và chăm chú nhìn dòng sông.
Bên dưới họ, Rắn Lam cứng cổ cúi đầu, gầm gừ, rồi đột nhiên lao về phía đàn sinh vật thân mềm với tốc độ kinh hoàng. Nước rẽ ra và sủi bọt khi nó bơi qua.
Sunny không thể nhìn thấy ánh mắt của Quái Thú Vĩ Đại, nhưng cậu biết nó chứa đầy khát máu và thịnh nộ. Con rắn... không biết cách rút lui. Hay nên nói là, nó chưa từng có ý định làm vậy. Sự khao khát tàn sát và hủy diệt của nó dường như lớn hơn cả khát vọng sống.
'...Thật sự cũng đáng ngưỡng mộ. Đúng là một con quái thú chân thành.'
Cần một kiểu điên khùng đặc biệt mới có thể biến một tật xấu như vậy thành một kiểu phẩm chất vặn vẹo. Sự khát máu cực độ của Rắn Lam đã khiến nó là một sinh vật đáng sợ hơn nhiều so với bản chất của nó.
Nhưng làm sao nó có thể chiến đấu với hàng chục ngàn sinh vật Đồi Bại? Cho dù cái mồm nó to đến mấy, cho dù răng nanh nó sắc bén đến mấy, thì con rắn cũng chỉ có thể nghiền nát bấy nhiêu sinh vật thân mềm trong hàm của nó mà thôi. Một chục, vài chục, thậm chí một trăm... sẽ không có khác biệt gì cả.
Với mỗi cú cắn của nó, cả ngàn sinh vật Đồi Bại sẽ cắn ngược vào da thịt Quái Thú Vĩ Đại. Mặc dù có một khoảng cách bao la giữa hai Cấp Bậc, nó không phải là không thể vượt qua như là giữa hai Bậc Thầy và Rắn Lam.
Sẽ khác nếu con quái điên khùng kia sở hữu năng lực không tự nhiên gì đó, nhưng nó chỉ có thể chất phi thường. Nhưng không phải kẻ địch nào cũng có thể bị tiêu diệt chỉ bằng sức mạnh thuần túy.
Vậy mà, vậy mà...
Sunny vẫn không nhịn được mà cổ vũ cho con rắn sông vĩ đại.
'Coi nào, rắn già... làm gì đó đi!'
Hình dáng siêu tốc của thủy quái lam đã đến gần hơn đàn sinh vật thân mềm đang lao đến, chỉ cách vài giây nữa là va chạm vào nhau. Đó có vẻ như là một hành động tự sát. Nó phải là vậy...
Nhưng lại không phải.
Một giây trước khi Rắn Lam lao vào đàn sinh vật thân mềm trong suốt, nó lặn xuống. Trong giây kế tiếp, Sunny và Nephis lung lay, bị làn sóng chấn động từ tiếng gầm phẫn nộ, thần kinh đẩy ra sau. Ngay cả khi bị nước làm giảm đi, thì nó vẫn đủ ồn để khiến tai họ ù đi và xương cốt rung lên.
Còn đám sinh vật thân mềm thì...
Vì chúng ở gần hơn hẳn nguồn gốc của tiếng gầm đó, làn sóng chấn động lan tỏa xuyên qua đàn như một cỗ máy đâm xuyên. Sunny mở to mắt ra khi phát hiện vô số cơ thể trong suốt đột nhiên co giật và mất đi tốc độ bơi.
Đàn sinh vật... đã bị choáng váng.
Vài con trong số chúng, những con gần Rắn Lam nhất thì hoàn toàn tê liệt, còn những con xa hơn thì ít nhất cũng bị rối loạn.
Sunny tập trung và mở rộng giác quan bóng tối ra xa nhất có thể, rồi xa hơn chút nữa. Cậu chỉ vừa có thể cảm nhận được hình dáng khổng lồ của Quái Thú Vĩ Đại đang lướt xuyên qua dòng nước hỗn loạn.
Đó là lý do tại sao cậu cảm nhận được những cơ bắp mạnh mẽ của con rắn di chuyển, cơ thể dài của nó cong như một cây cung. Rồi đuôi của nó quật tới trước như một ngọn roi, và một vụ nổ đột ngột khiến nhiều tấn nước tràn ra phía trước tạo thành một cơn sóng hủy diệt. Tiếng nổ siêu thanh đó còn ồn ào hơn cả tiếng gầm phẫn nộ của quái thú điên dại, và lực lượng mà nó tạo ra không chỉ khiến đám sinh vật thân mềm choáng váng, mà thậm chí còn khiến nhiều con bị xé xác.
Nhiều con hơn nữa hoàn toàn bị hủy diệt bởi cái đuôi của Rắn Lam.
...Nhưng nhiều hơn nữa đã lao đến từ mọi phía, nhằm cắn vào cơ thể khổng lồ kia.
Hàm răng khổng lồ mở ra và cắn lại, nghiền nát cả trăm sinh vật thân mềm thành bột.
Điều đó như một giọt nước giữa đại dương vậy.
Rồi, con rắn làm một việc kỳ lạ. Nó đột nhiên xoay người, như thể biến cái mõm dài của nó thành một mũi khoan khổng lồ. Sunny không hiểu làm vậy sẽ giúp Quái Thú Vĩ Đại như thế nào trong lúc chống lại đàn sinh vật Đồi Bại kia, nhưng ngay giây kế tiếp, cậu trợn to mắt.
Theo động tác xoay người của thủy quái, nước của Dòng Sông Vĩ Đại chấn động, hình thành một xoáy nước dọc theo chiều dài cơ thể khổng lồ của nó. Lốc xoáy dưới nước đó như một bộ giáp làm từ chất lỏng, và dòng chảy đủ mạnh để đẩy lùi đám sinh vật thân mềm kia.
Rắn Lam mở miệng lần nữa, và một tiếng gầm khác lại khiến thế giới rung chuyển.
Khi miệng nó ngậm lại, vô số sinh vật trong suốt đã chết.
Trận chiến quá dữ dội, quá lớn lao, quá khó tưởng tượng.
Đứng trên bộ mai của con rùa khổng lồ, Sunny và Nephis im lặng quan sát một Quái Thú Vĩ Đại chống lại vô vàn sinh vật Đồi Bại. Nhìn nước sủi bọt, họ không khỏi cảm thấy nhỏ bé... và yếu ớt.
Và không đáng kể.
'Năng lực... không tự nhiên?'
Nhân loại được ban cho những Khả Năng Phân Loại bất chấp việc chỉ là Quái Thú, nhưng Sinh Vật Ác Mộng thì khác. Chỉ có những Ác Quỷ là sở hữu những năng lực ghê gớm tương tự như Phân Loại. Rắn Lam không phải Ác Quỷ, và không sở hữu Khả Năng nào như vậy.
Nhưng nó không phải bất lực.
Thay vì dựa vào những năng lực siêu nhiên, nó dựa vào cơ thể khủng khiếp của mình, sự điều khiển tuyệt đối đối với cơ thể đó, và sự hiểu biết sâu sắc về lĩnh vực tự nhiên của nó để biến chính dòng sông thành một năng lực.
Sunny đã sai. Rắn Lam có sở hữu một vũ khí mà có thể dùng chống lại kẻ địch mà nó không thể dùng sức mạnh thuần túy để nghiền nát – vũ khí đó chính là sự làm chủ của nó đối với nước.
'Ra là vậy. Mình nhìn ra rồi! Mình hiểu rồi!'
Cậu đã dùng vô số giờ cố hiểu lấy Rắn Lam, nhưng luôn cảm thấy một mảnh ghép quan trọng của bức tranh kia đang bị thiếu. Một sự thật căn bản nằm ở gốc rễ của toàn bộ những hiểu biết khác, và không có nó thì mọi thứ sẽ là vô nghĩa.
Giờ thì, Sunny cuối cùng cảm thấy mình đã tìm thấy một đầu dây có thể kéo để giải mã bí ẩn này.
...Bên dưới họ, thủy quái cổ đại đang chiến đấu với một đàn sinh vật thân mềm kinh tởm. Trận chiến đó chỉ vừa mới bắt đầu, và không thể nào nói rõ bên nào sẽ chiến thắng hay bên nào sẽ bị hủy diệt. Rắn Lam sở hữu một vũ khí ghê gớm, nhưng liệu có đủ để sống sót qua đợt tấn công của hàng chục ngàn Quái Thú Đồi Bại? Dù sao đi nữa, họ sẽ sớm biết thôi.