Chương 1: Bắt Đầu Từ Đây

Nơi Có Biển - Thập Tê

Chương 1: Bắt Đầu Từ Đây

Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Thập Tê | Editor: Chan
Ở phương Bắc, xuân và thu dường như là hai mùa tồn tại mong manh nhất trong năm. Mới hôm qua còn có thể mặc áo thun, ngồi bên đường ăn đồ nướng, thế mà chỉ một đêm trôi qua, hôm nay nếu không khoác thêm áo ngoài thì lập tức rét run người, nổi da gà.
Tạ Vũ Xuyên tiễn Yến Tuy làm xong thủ tục ký gửi hành lý, nhìn cậu ta luyến tiếc chiếc ván lướt sóng bị bọc kỹ đến mức gần như chẳng còn nhận ra hình dạng ban đầu, liền cười khẽ rồi khoác tay lên vai bạn.
Yến Tuy năm nào cũng ít nhất ba bốn lần đến vịnh Nhật Nguyệt, gần đây lại có giải lướt sóng nổi tiếng, Tạ Vũ Xuyên đoán chắc phải chơi nửa tháng mới về.
Hai người chia tay chẳng hề bịn rịn, đến tận lúc Yến Tuy bước vào khu kiểm tra an ninh, vẫn còn đang tranh luận với Tạ Vũ Xuyên về việc về rồi sẽ đi ăn gì. Chưa nói hết câu, Tạ Vũ Xuyên đã mất kiên nhẫn đẩy cậu ta vào trong, quay người bỏ đi mà chẳng thèm ngoái lại.
Đi được nửa đường, điện thoại Tạ Vũ Xuyên bỗng vang lên hai tiếng “tít tít”.
“Đã nhận đơn thành công cho bạn, vui lòng đến vị trí hành khách đặt trong thời gian quy định.”
Tạ Vũ Xuyên nhìn chằm chằm vào giọng nữ AI vô cảm phát ra từ điện thoại, sững người suy nghĩ.
Một chấm đỏ đang nhấp nháy trên bản đồ, dưới màn hình là đồng hồ đếm ngược không ngừng thúc giục vì thời gian sắp hết.
Tạ Vũ Xuyên nhìn thấy vị trí hiện tại của mình cách điểm đón 1,7 km, không nhịn được hít sâu một hơi, trong lòng thầm chửi Yến Tuy vừa lên máy bay, tay siết chặt theo bản năng.
Tối qua, Yến Tuy hẹn cậu đi ăn, tiện thể mang theo hành lý đã xếp xong, tùy tiện để lại nhà Tạ Vũ Xuyên, nói nhà này gần sân bay, để cậu ngủ thêm nửa tiếng.
Tạ Vũ Xuyên vốn chẳng quen để bạn ở lại qua đêm, nhưng Yến Tuy là kiểu người thích làm gì thì làm, cậu chẳng thèm để ý lời nói, chỉ bảo cứ để hành lý xuống trước.
Ai ngờ sau bữa tối, Yến Tuy thật sự đi theo Tạ Vũ Xuyên về nhà, rồi mặt dày đòi trải đệm ngủ dưới sàn phòng ngủ cậu.
Tạ Vũ Xuyên làm sao chịu nổi cảnh có một thằng đàn ông to con nằm ngủ cạnh mình, đành lật đật dọn dẹp căn phòng phụ giữa đêm hôm, nơi chất đầy thiết bị tập thể hình, để Yến Tuy ngủ tạm ở đó.
Sáng nay, Tạ Vũ Xuyên bận rộn trong bếp chuẩn bị bữa sáng, Yến Tuy ngồi bên bàn, miệng thì nói “không cần cầu kỳ”, tay vẫn mải mê nghịch điện thoại.
“Cậu cầm điện thoại tôi làm gì?” – Tạ Vũ Xuyên vừa vứt vỏ trứng vào thùng rác đã thấy Yến Tuy đang cầm điện thoại mình, mặt lập tức tối sầm.
Yến Tuy chẳng ngẩng đầu, vẫn chăm chú vào màn hình: “Tối qua quên sạc, mượn máy cậu đăng ký phần mềm gọi xe, lát nữa đặt xe ra sân bay.”
Tạ Vũ Xuyên tức đến bật cười: “Thế là cậu đến nhà tôi chỉ để ngủ một đêm à?”
Yến Tuy lúc này mới ngẩng lên, giọng trêu chọc: “Chứ cậu muốn tự tay đưa tôi đi à?”
Tạ Vũ Xuyên không đáp, chỉ đặt sandwich và sữa trước mặt cậu ta, rồi rút lại điện thoại: “Không cần à?”
“Cần chứ cần chứ,” – Yến Tuy vội vàng cắn một miếng sandwich, cười nịnh nọt giơ ngón cái: “Cảm ơn anh Xuyên.”
Thế là hai người vừa đấu miệng vừa ăn xong bữa sáng, chẳng ai để ý đến dòng chữ nhỏ hiện lên trên màn hình điện thoại: “Chúc mừng bạn đã đăng ký thành công làm tài xế, chế độ nhận đơn tự động đã được bật!”
Tạ Vũ Xuyên nhớ lại cảnh sáng nay, mí mắt không kìm được giật giật. Giá như máy bay chưa cất cánh, chắc cậu đã xông vào kéo Yến Tuy ra đánh cho một trận.
Trên máy bay, khi bánh xe vừa lăn, Yến Tuy bất chợt hắt xì một cái, dụi mũi rồi giơ tay xin tiếp viên một chiếc chăn.
Tạ Vũ Xuyên mở lại ứng dụng gọi xe, định tìm số điện thoại hành khách để hủy đơn, bỗng ánh mắt lóe lên khi thấy nút “Hủy đơn”.
Cậu chẳng suy nghĩ, bấm ngay. Ngay lập tức, màn hình hiện lên thông báo:
[Sau khi tài xế hủy đơn, hệ thống sẽ tự động trừ một khoản phí từ tài khoản liên kết. Bạn có chắc chắn muốn tiếp tục hủy đơn?]
“Cái luật lệ quái quỷ gì vậy!” – Tạ Vũ Xuyên tức đến bật cười. Hóa ra đơn này là bắt buộc phải nhận?
Cậu bực bội đóng cửa sổ thông báo, thế mà hệ thống lại phát giọng đọc, vẫn chất giọng AI vô cảm ấy:
“Đơn của bạn sắp quá giờ, vui lòng nhanh chóng đến vị trí đã chỉ định.”
Tạ Vũ Xuyên cố nén cơn giận muốn chặn luôn WeChat của Yến Tuy, vò mạnh mái tóc húi cua cứng cáp, rồi bất đắc dĩ rảo bước về phía bãi đỗ xe.
**
Gió thu cuộn thành từng đợt, thổi thẳng vào mặt. Bạch Du vừa bước ra khỏi sân bay đã cảm thấy không khí khô rát đến mức cả trong mũi cũng nhức nhối.
Trước khi lên máy bay, anh đã gửi một đoạn tin nhắn dài vào nhóm chat gia đình ba người, tóm lại là mình có lỗi với bố mẹ, nhưng sẽ không nghe lời đi chữa bệnh. Khi nào họ nguôi giận, anh sẽ về nhà, mong bố mẹ giữ gìn sức khỏe…
Bạch Du tự giễu nghĩ, thật ra nếu anh không làm to chuyện, sức khỏe bố mẹ đã chẳng bị ảnh hưởng.
Anh cười khổ, mở điện thoại – chẳng có tin nhắn nào như mong đợi. Chỉ có một tin nhắn đơn độc từ nhà mạng gửi ngay khi máy bay hạ cánh: [Chào mừng bạn đến thành phố D, chúc bạn một chuyến đi an toàn và vui vẻ], lặng lẽ nằm ở đầu danh sách.
Bạch Du gạt cảm xúc khỏi ánh mắt, mở ứng dụng gọi xe. Hệ thống tự động định vị, chưa đầy một phút đã ghép đơn thành công.
“Đã tìm được xe cho bạn, vui lòng chờ tại điểm đón.”
Giọng AI nhẹ nhàng. Bạch Du vịn tay lên vali, ngoan ngoãn đứng chờ ven đường.
Từ nhỏ đến lớn, Bạch Du luôn là người nghiêm chỉnh, khuôn phép.
Bố anh là thầy thuốc đông y, mẹ làm kế toán ở cơ quan nhà nước. Gia đình không giàu có, nhưng cũng thuộc dạng trung lưu, khá giả.
Từ nhỏ, Bạch Du đã thích nấu nướng. Dáng người nhỏ nhắn, phải đứng trên ghế mới với tới bàn bếp, dù bố mẹ không mấy hài lòng nhưng cũng không nỡ dập tắt niềm đam mê của con.
Lớn lên, anh quyết tâm học nghề làm bánh – lần đầu tiên anh thấy ánh mắt bố hiện lên vẻ thất vọng.
Mãi đến khi chiếc bánh fondant do anh làm giành giải nhất một cuộc thi, bố anh mới dần thay đổi cái nhìn về sở thích của con trai.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Bạch Du trở thành giáo viên dạy bánh Âu tại một trường dạy nghề, làm suốt bốn năm.
Anh từng nghĩ cuộc đời sẽ cứ thế lặng lẽ trôi qua. Nhưng một lần công khai giới tính đã phá vỡ lớp mặt nạ bình yên mà Bạch Du cố gắng duy trì bấy lâu.
Sáng thứ Hai tuần trước, khi đang đứng trước cổng trường kiểm tra nguyên liệu vừa giao, một phụ huynh học sinh tay xách giỏ hoa quả tiến lại gần.
“Thầy Tiểu Bạch, tôi đến đây mấy lần rồi, thầy có thể hiện chút mặt mũi, add tôi cái WeChat đi chứ?”
Bạch Du nhớ ra người này – cậu của một học sinh lớp 11A2. Trước đó, người này từng thấy ảnh đại diện của Bạch Du trên một app hẹn hò dành cho người đồng tính, hôm sau đã tìm đến tận trường chặn đường anh.
Nói về cái app hẹn hò đó, Bạch Du thực sự đau đầu. Vì xu hướng tính dục của mình, suốt 26 năm qua, anh chưa từng yêu ai.
Không phải vì kén chọn, mà là chẳng gặp được người phù hợp.
Bạn thân Đinh Chi Thừa càng nhìn khuôn mặt Bạch Du càng thấy phí của trời, liền lén dùng ảnh cậu đăng ký tài khoản trên trang hẹn hò.
“Vị phụ huynh này, tôi thật sự không tiện thêm WeChat của anh. Có chuyện gì chúng ta trao đổi trong nhóm lớp là được.”
Người đàn ông này đã quấy rối Bạch Du gần một tháng, nay tỏ ra mất kiên nhẫn. Thấy xung quanh vắng người, cuối cùng anh ta gào lên:
“Tôi thấy cậu là giáo viên nên mới đùa vui vẻ. Giờ còn giả thanh cao nữa à!”
Tức giận, anh ta đặt luôn giỏ trái cây lên bao bột mì, không cho Bạch Du dọn đi.
“Là đồng tính rồi mà còn giả thanh cao, cậu làm thế cho ai xem chứ!”
Vừa dứt lời, phía sau vang lên tiếng kim loại rơi xuống đất – mẹ Bạch Du vừa tới.
Bà sững sờ nhìn cảnh tượng trước mặt, định thần liền lao tới, túm lấy người đàn ông đánh túi bụi.
“Cậu nói ai là đồng tính?! Ai là đồng tính?!”
Bảo vệ vừa đi vệ sinh trở về, thấy cảnh hỗn loạn ở cổng trường, vội chạy tới, kéo người đàn ông ra khi anh ta định phản kháng.
Người đàn ông bị đánh oan, tức đến đỏ mặt, liền đá đổ bao bột mì.
Lúc đó, một cơn gió thoảng qua, mang theo hương thơm ngọt ngào của hoa quế, đồng thời cuốn theo đám bột trắng bay lượn giữa không trung.
Bạch Du nhìn những hạt bột trắng muốt bay lên rồi tan biến, mùi hoa quế còn vương trong mũi khiến anh chợt nhớ đến món bánh hoa quế.
Bột gạo tẻ, bột nếp, đường trộn nước, rây mịn, cho vào khuôn. Trước khi hấp, rắc một ít hoa quế khô, đậy nắp, hấp lửa lớn 30 phút.
Thành phẩm thơm ngọt, mềm dẻo – món tráng miệng lý tưởng cho những ngày đầu thu.
Đang mê man trong suy nghĩ, tiếng quát tháo của bảo vệ kéo Bạch Du về thực tại.
Người đàn ông – cậu học sinh – bị kéo ra ngoài trường. Mẹ anh lúc này đang ngồi xổm dưới đất, dùng tay nhặt từng miếng sườn hấp bột còn bốc khói.
Anh định đưa tay ra giúp, nhưng mẹ lại hoảng hốt né tránh. Trước khi đi, bà chỉ nói một câu: “Lên lớp cho tốt đi, có gì về nhà rồi nói sau.”