Chương 2: Lời Từ Chối và Biển Cả

Nơi Có Biển - Thập Tê

Chương 2: Lời Từ Chối và Biển Cả

Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba của Bạch Du hoàn toàn không thể tin nổi, đứa con trai từ nhỏ luôn được hàng xóm khen là ngoan ngoãn, lễ phép, lại có thể thích đàn ông.
Ông không biết đổ lỗi cho ai, cuối cùng đành dồn hết sự tức giận lên đầu Bạch Du.
“Một thằng con trai suốt ngày quanh quẩn trong bếp, lớn lên lại đi học làm bánh ngọt – mấy thứ chỉ phụ nữ mới làm.”
“Có bệnh thì đi chữa, đừng ra ngoài làm mất mặt tao.”
“Chuyện này trái với luân thường, là bất thường.”
Bạch Du đã sớm dự liệu rằng ba mẹ sẽ khó chấp nhận xu hướng tính dục của mình. Nhưng khi những lời lạnh lùng, phũ phàng ấy vang lên, anh vẫn cảm thấy đầu óc quay cuồng, choáng váng.
Trong ký ức của anh, ba – Bạch Thanh Ải – luôn là người đàn ông ôn hòa, nho nhã. Dù không giống những người cha khác hay chơi thể thao hay vui đùa cùng con dưới sân, nhưng ông đã hết lòng chăm sóc, yêu thương anh.
Anh chưa từng nghĩ, lần đầu tiên phải đối mặt với bạo lực ngôn từ vì bản thân mình, lại đến từ chính người thân thiết nhất.
“Đồng tính không phải là bệnh. Ba là bác sĩ, lẽ nào không hiểu điều đó?” Bạch Du cố gắng lý giải, nhưng câu nói còn chưa dứt, một cái tát lạnh lùng đã giáng thẳng vào mặt, dập tắt hoàn toàn mong muốn giao tiếp của anh. Mẹ – Lý Đàn – ôm mặt khóc nức nở, như thể anh vừa phạm phải tội lỗi tày trời.
“Ngày mai theo tao vào bệnh viện tâm thần, không thì cút khỏi nhà này. Tao coi như không có đứa con như mày!”
Nói xong, Bạch Thanh Ải đóng sầm cửa, bước vào phòng ngủ. Bạch Du và Lý Đàn đứng lại giữa hành lang, gương mặt đều chất đầy đau đớn.
“Tiểu Tinh… con thật sự không thể thay đổi được sao?” Lý Đàn nghẹn ngào, không biết phải làm gì để con trai “hồi tâm chuyển ý”.
Bạch Du cảm thấy như bị đè nặng bởi một nỗi bất lực nghẹt thở.
Anh hiểu cảm xúc của ba mẹ. Với bất kỳ gia đình nào, chuyện này cũng không dễ chấp nhận. Anh đã chuẩn bị tâm lý từ lâu.
Anh vốn muốn tìm cơ hội để nói, chỉ là chưa có dịp. Dù lần “công khai” này đến bất ngờ và thảm hại, nhưng ít nhất, thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu cũng đã rơi xuống.
Bạch Thanh Ải có lẽ sẽ không thật sự đưa anh vào viện tâm thần, nhưng lời “không nhận con” đã thốt ra – và Bạch Du biết, đó không phải lời nói trong lúc giận dữ.
Vì thế, anh thu dọn hành lý ngay trong đêm, định ở nhờ nhà bạn vài hôm. Trước khi đi, anh gửi một tin nhắn WeChat cho ba. Đáp lại là tiếng quát vọng ra từ phòng ngủ: “Đi rồi thì đừng quay lại!”
Dù nhà trường khẳng định sự việc không gây ảnh hưởng tiêu cực, nhưng họ vẫn khuyên anh nghỉ ngơi một thời gian trước khi trở lại giảng dạy.
Bạch Du không do dự, lập tức nộp đơn xin nghỉ việc – để tránh sau này người khác lợi dụng, gây phiền cho trường.
Khi rời khỏi trường, anh không cảm thấy tiếc nuối vì mất đi một công việc ổn định. Chỉ có điều, anh buồn vì phải rời xa những đồng nghiệp thân thiết và những học sinh quen thuộc.
Anh cười khẽ một cách bất lực. Làm đứa con ngoan suốt bao năm, hóa ra giai đoạn “nổi loạn” của mình lại đến trễ đến thế này.
**
Bạch Du hắt hơi một cái, choàng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Anh xoa xoa cánh tay lạnh run, rồi lại nhìn vào bản đồ chỉ đường trên điện thoại.
Chiếc xe anh đặt vẫn đứng yên cách đó 1,7 km – không rõ là đang chờ khách khác hay bị trục trặc gì.
Thông thường, tài xế sẽ chủ động liên hệ khi có vấn đề. Nhưng kiểm tra danh sách cuộc gọi, Bạch Du thấy trống không, không có tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ nào.
Anh định chờ thêm chút nữa, nhưng cơn gió biển lạnh lẽo luồn qua vạt áo thun rộng khiến anh run lên vì lạnh.
Anh bấm nút gọi trên ứng dụng. Điện thoại vừa reo một tiếng đã bị ngắt máy.
Bạch Du nhìn thông báo “cuộc gọi bị từ chối”, ngơ ngác nhìn về hướng chiếc xe đáng lẽ phải đến. Những chiếc xe lướt qua đều không hề có ý định dừng lại.
Cùng lúc đó, Tạ Vũ Xuyên đang vật lộn với cái app gọi xe lỗi thời. Một cuộc gọi hiện lên – số lạ, định vị ở một thành phố miền Nam. Cậu liếc qua, đoán là quảng cáo, không suy nghĩ gì mà nhấn từ chối.
Thử nghiệm mãi không thành, Tạ Vũ Xuyên ném điện thoại sang ghế phụ, quyết định dựa vào kinh nghiệm lái xe để tìm đến điểm đón.
“Vui lòng rẽ trái ở cuối đường.”
“Bạn đang đi lệch tuyến. Đang định tuyến lại.”
Rõ ràng con đường Tạ Vũ Xuyên đang đi là tuyến ngắn nhất, nhưng GPS cứ cố tình dẫn cậu sang hướng khác, như thể đang trêu đùa.
Chán nản, cậu vừa chuyển điện thoại sang chế độ im lặng thì bỗng thấy một chiếc vali bạc khổng lồ nằm bên lề đường. Chưa kịp thấy người, một mái tóc đen xù đã thò ra từ phía sau chiếc vali.
Tạ Vũ Xuyên dừng xe trước mặt chủ nhân chiếc vali. Người kia vẫn cúi đầu nhìn điện thoại, như đang kiểm tra điều gì, chưa kịp phản ứng.
Tạ Vũ Xuyên bấm còi. Người kia giật mình như chú thỏ hoảng sợ, ngẩng phắt đầu lên, rồi vội vàng đứng dậy, gõ nhẹ hai cái lên cửa kính ghế phụ.
Tạ Vũ Xuyên hạ kính xuống, không nói gì, chỉ hơi nghiêng người sang phải.
Bạch Du bị khí chất lạnh lùng của Tạ Vũ Xuyên dọa lùi một bước, rồi mới run rẩy mở lời: “Phiền anh mở cốp sau giúp em, em muốn bỏ hành lý vào.”
Cốp xe bật mở ngay lập tức. Bạch Du vội đẩy vali tới. Nhưng vali quá nặng, lại cao, anh vật lộn mãi không sao nhấc lên được, lại sợ làm trầy xe.
Tạ Vũ Xuyên ngồi trong xe, chờ mãi không thấy động tĩnh gì, cốp sau vẫn mở, liền mở cửa bước xuống, đi ra phía sau.
Đúng lúc Bạch Du đang cố sức lần thứ mấy thì một cánh tay từ bên cạnh vươn tới, nhấc bổng chiếc vali lên, dùng hai tay nâng nhẹ nhàng đặt gọn vào cốp.
“À.” Bạch Du sực tỉnh, vội nói: “Cảm ơn tài xế.”
Tạ Vũ Xuyên đang định đóng cốp, bỗng khựng lại. Hai chữ “tài xế” vang vọng trong đầu, cuối cùng cậu chỉ nghiến răng, rít ra một câu: “Lên xe.”
Chuyện nhỏ lúc chờ xe không ảnh hưởng nhiều đến tâm trạng Bạch Du. Nhưng chỉ vài phút sau, anh chợt thấy lạ: “Anh tài, anh chưa bật đồng hồ tính cước à?”
Tạ Vũ Xuyên hoàn toàn không hiểu, chỉ liếc anh qua gương chiếu hậu.
Ánh mắt ấy khiến Bạch Du bồn chồn. Anh vội né tránh, trong lòng nghĩ: tài xế này không giống những người trước đây mình từng gặp.
Đúng lúc đó, ứng dụng gọi xe phát hiện hành khách đã lên xe, hệ thống bật thông báo:
[Xin hỏi, trong xe có sạch sẽ không?]
Bạch Du nhìn quanh, ngửi thấy mùi nước hoa xe thanh mát, không do dự chọn [Có.].
Hệ thống lại hiện lên:
[Bạn có hài lòng với thái độ của tài xế không?]
Anh liếc thấy hình xăm lấp ló dưới tay áo đối phương, rồi nhớ đến việc được giúp bê vali, liền bấm [Có.]
So với những điều nhỏ nhặt ấy, điều Bạch Du quan tâm hơn cả là thành phố này sắp mở ra một cuộc sống mới cho anh.
Từ nhỏ, như bao người miền Nam khác, Bạch Du đã mơ được thấy tuyết rơi. Nhưng điều anh khao khát hơn cả tuyết – là được sống ở một thành phố có biển.
Vì thế, anh đã lưu lại rất nhiều thành phố thỏa mãn cả hai điều kiện đó trên các ứng dụng du lịch, thỉnh thoảng mở ra xem, mơ ước một ngày tích đủ tiền, sẽ đến đó sống một thời gian.
Chỉ một đêm, Bạch Du đã quyết định nơi mình muốn đến. Rồi dành gần một tuần để thuê nhà qua mạng.
Khi vừa xuống máy bay, anh vẫn chưa thực sự cảm thấy mình đã rời xa quê hương. Mãi đến khi xe rời sân bay, lao vào cao tốc, cảnh vật hai bên chuyển từ những tòa nhà cao tầng sang biển trời bao la, trái tim anh mới đập mạnh.
Trời thu trong xanh – không gì có thể miêu tả thời tiết lúc này hay hơn.
Trên nền trời xanh thẳm là từng cụm mây trắng như kẹo bông khổng lồ. Ánh nắng vàng rực rọi xuống mặt biển yên ả, phản chiếu thành hàng ngàn vệt sáng lấp lánh, như kim cương rắc trên dải lụa satin.
Giữa đại dương là một chiếc tàu du lịch chở đầy du khách, những chú hải âu bay lượn trên cao, tiếng kêu vang vọng dài theo gió.
Bạch Du hào hứng quay trái ngó phải. Muốn nhìn rõ hơn bầy hải âu, anh chuyển từ ghế sau bên phải sang ngồi ngay sau ghế lái.
Tạ Vũ Xuyên liếc Bạch Du trong gương chiếu hậu lâu lâu, cảm thấy người này thật lạ.
Giống như lúc này – Bạch Du gần như dán người vào cửa kính, liên tục chụp ảnh mấy chú hải âu đang bay lượn chờ được cho ăn.
Tạ Vũ Xuyên lặng lẽ ấn nút điều chỉnh cửa sổ phía sau. Tấm kính chống nhìn trộm từ từ hạ xuống. Gió biển se lạnh, pha chút hơi ấm cuối thu ùa vào trong xe. Tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng hải âu kêu vang, cũng theo đó vọng vào tai.
So với ngắm qua kính, được nhìn biển trực tiếp khiến người ta choáng ngợp hơn nhiều. Bạch Du khẽ thốt lên một tiếng cảm thán, vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt Tạ Vũ Xuyên trong gương.
Nụ cười trên môi còn chưa kịp tắt, môi Bạch Du mấp máy – nhưng lời muốn nói đã bị gió cuốn đi. Tạ Vũ Xuyên vẫn hiểu. Chỉ qua cử chỉ đơn giản ấy, cậu biết anh muốn nói gì.
“Cảm ơn.”
Nụ cười không giấu giếm của Bạch Du khiến Tạ Vũ Xuyên cũng bị lây lan. Cậu tiện tay bật nhạc lên. Tiếng còi tàu vang xa, hòa cùng giai điệu dịu dàng của cây guitar điện.
Tạ Vũ Xuyên đeo kính râm, từ từ giảm tốc, mặc cho những chiếc xe khác vượt lên hai bên. Nhưng trong lòng cậu, lần đầu tiên sau bao lâu, cảm giác bình lặng dần trở lại.