Nơi Có Biển - Thập Tê
Chương 27: Bánh ngọt xanh
Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đã lâu lắm rồi, Bạch Du không cầm bút vẽ nữa. Dù anh đã mua một chiếc máy tính bảng hỗ trợ vẽ, nhưng cũng chỉ thỉnh thoảng vẽ vài nét vô thưởng vô phạt. Anh tự động viên mình, hy vọng lần này có thể vực dậy niềm đam mê hội họa của bản thân.
Buổi chiều hôm ấy, Bạch Du nghiên cứu kỹ lưỡng bản thiết kế bố trí của hội trường. Diện tích phòng khá rộng, có thể là phòng tiệc của một khách sạn, với không gian thoáng đãng và chỗ bày đồ tráng miệng cũng đủ rộng. Điều đó cũng có nghĩa là anh phải chuẩn bị khá nhiều bánh ngọt.
Làm sao vừa đáp ứng nhu cầu của khách mời tại chỗ, vừa tạo cảm giác bố cục hợp lý, Bạch Du vẽ vài bản phác thảo trên máy tính bảng, để lát nữa trình bày cho Thẩm Yên lựa chọn.
Thực tế, cảnh bố trí không hề xa hoa như anh tưởng tượng, ngược lại toát lên vẻ tao nhã và ấm áp.
Thẩm Yên nói, những khách hàng này đã theo bà nhiều năm, hầu như đều là bạn bè thân thiết. Bà mong muốn thông qua buổi kỷ niệm này truyền tải một thông điệp: sự gần gũi và sức khỏe.
Thẩm Yên không muốn viện thẩm mỹ của mình chỉ là nơi bán sản phẩm, mà còn là nơi truyền đạt thông điệp làm đẹp lành mạnh, giúp mọi người thư giãn tinh thần.
Bạch Du nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy màu xanh của thiên nhiên là lựa chọn phù hợp nhất theo quan điểm của Thẩm Yên.
Đang suy ngẫm, Bạch Du bỗng nảy ra ý tưởng, liền vẽ ngay lên bảng vẽ của máy tính bảng.
Chỉ vài nét đơn giản, anh đã phác họa một chiếc bánh hai tầng, bề mặt được trang trí bằng vài bông hồng trắng, lá cây tươi mát và vài thanh quế. Bên cạnh, Bạch Du vẽ thêm mũi tên, ghi chú kích thước rõ ràng.
Chiếc bánh thứ hai là bánh phô mai sữa chua cỡ 14 inch, có thể chia thành 36 phần nhỏ đều nhau. Bề mặt phủ lớp kem trắng, chỉ trang trí vài bông hồng và lá giống như bánh hai tầng, đặt ở hai góc bánh.
Sau khi quyết định xong chiếc bánh chính, Bạch Du lên danh sách các loại bánh khác: cupcake kem bơ, bánh donut, bánh que, ly mousse và tart trái cây.
Toàn bộ bảng màu lấy tông xanh lá nhạt và nâu gỗ trầm làm chủ đạo. Các phụ kiện trang trí gồm lát chanh, quất sấy khô và vài lá lan chi. Nhìn tổng thể vừa thuần khiết lại vừa thanh nhã.
Muốn trình bày rõ ý tưởng thiết kế, Bạch Du gửi cho Thẩm Yên một đoạn tin nhắn thoại.
Giọng Bạch Du nhẹ nhàng, nói chậm rãi, đến cuối câu như ngập ngừng, cảm thấy mình nói hơi dài dòng, liền ngừng lại “ừm” một tiếng rồi kết thúc.
Thẩm Yên vừa nghe giọng nói của Bạch Du, vừa xem bản thiết kế vẽ tay mà anh gửi qua, không nhịn được tưởng tượng dáng vẻ của anh trong đầu.
Với tư cách người tiêu dùng, năng lực làm việc của Bạch Du thực sự đáng tin cậy. Thẩm Yên không khỏi có cảm tình hơn với anh, thậm chí không đưa ra ý kiến nào mà lập tức quyết định chọn phương án đó.
Chuyện này vốn chỉ là bà tiện miệng nhắc đến, vậy mà giờ đây lại khiến bà cảm thấy mong chờ.
Từ nay đến Chủ nhật tuần sau, vẫn còn mười ngày. Được sự khẳng định của Thẩm Yên, Bạch Du bắt đầu chuẩn bị nguyên vật liệu.
Ngoài nguyên liệu làm bánh cơ bản, những vật dụng trang trí như kệ gỗ, ly giấy tone rừng đều được anh tỉ mỉ lựa chọn.
Lâu lắm rồi mới nhận đơn hàng lớn như vậy, Bạch Du càng thêm nghiêm túc. Ngoài lý do đối phương là mẹ của Tạ Vũ Xuyên, điều quan trọng hơn là anh không muốn khiến cậu ấy thất vọng.
Dù Tạ Vũ Xuyên không hề đưa ra yêu cầu nào khi giới thiệu mối làm ăn này, Bạch Du vẫn cảm thấy biết ơn cậu ấy từ tận đáy lòng.
Trong khi Bạch Du bận rộn sắp xếp công việc, Tạ Vũ Xuyên ở bên kia cũng không rảnh rỗi.
Lang Dịch đã nhờ một đàn em học chuyên ngành máy tính đến giúp, phân tích toàn bộ ảnh trong tài khoản ứng dụng hẹn hò kia. Kết quả đúng như dự đoán của Tạ Vũ Xuyên, những bức ảnh đó đều được xử lý bằng cách ghép mặt người khác vào ảnh gốc.
Công nghệ AI hoán đổi khuôn mặt giờ đây gần như không cần kỹ thuật phức tạp, chỉ cần dùng phần mềm chỉnh ảnh, nhập dữ liệu vào là xong.
Ngoài những bức ảnh, Lang Dịch còn phát hiện thêm một điều: địa chỉ IP của người này nằm trong thành phố D, lần truy cập gần nhất là vào chiều hôm qua.
Vì biết Bạch Du gần đây đang bận rộn với lễ kỷ niệm, Tạ Vũ Xuyên sợ chuyện này ảnh hưởng đến tâm trạng của anh nên không có ý định nói cho anh biết.
Lang Dịch nói đàn em của mình có thể xác định đại khái phạm vi truy cập internet của người đó, nếu không dùng máy chủ ở nước ngoài, có thể khóa được tọa độ vị trí của hắn.
Tạ Vũ Xuyên cẩn thận quan sát những bức ảnh có góc chụp kỳ quặc kia, vài tấm trông rất giống Bạch Du, vài tấm lại không.
Chuyện này có phải là đánh cắp hay chụp lén ảnh của Bạch Du hay không, chỉ có thể chờ tìm được người đó mới kết luận được.
Thế là nhân lúc “kẻ lừa đảo” đó lên mạng, Lang Dịch lần theo đường truyền internet, xác định được tọa độ của hắn và gửi ngay cho cảnh sát đang điều tra vụ việc.
Tạ Vũ Xuyên và Lang Dịch ngồi trong xe, chẳng bao lâu sau, một thanh niên cao gầy được cảnh sát dẫn ra ngoài.
Dù ngồi trong xe, qua cửa kính vẫn có thể nhận ra người này, từ ngoại hình đến khí chất đều không giống Bạch Du. Lúc này, trong lòng Tạ Vũ Xuyên đầy nghi vấn, chỉ đành đợi sau khi lấy lời khai xong mới có thể tìm ra đáp án.
Vì vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra, nên cán bộ phụ trách chỉ nói với họ rằng những tấm ảnh của Bạch Du có thể không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Từ phân tích kỹ thuật, bên điều tra cho rằng người trong ảnh có khả năng rất cao chính là Bạch Du, chỉ là ảnh được chụp từ rất lâu, độ phân giải không cao, trong ảnh Bạch Du trông chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi. Việc lấy một bức ảnh cũ như vậy để ghép vào cơ thể trong các ảnh khác, khó trách ngay cả Bạch Du cũng không thể nhận ra.
Tạ Vũ Xuyên nghe xong khẽ nhíu mày, không hiểu vì sao người kia lại tốn công đến thế để đánh cắp ảnh của Bạch Du, rốt cuộc có mục đích gì.
Nhưng những chuyện đó cũng không phải điều cậu cần lo lắng. Lang Dịch kéo cậu sang tiệm trái cây đối diện, mua một giỏ trái cây tươi mang đến đồn cảnh sát, còn việc quan trọng nhất hiện giờ là phải để ý đến tâm trạng của Bạch Du.
**
Cuối cùng cũng đến buổi chiều ngày tổ chức lễ kỷ niệm. Để không ảnh hưởng đến trải nghiệm của khách hàng khác, Bạch Du đặc biệt đóng cửa nghỉ một ngày, từ sáng sớm đã cùng Tiết Vi Vi bận rộn.
Hai người phân công rõ ràng, một người đánh kem, một người chuẩn bị bột. Đợi Bạch Du cho toàn bộ khuôn bánh vào lò, phần kem của Tiết Vi Vi cũng đã được cho vào tủ lạnh.
Còn hai tiếng nữa là đến thời gian bắt đầu bữa tiệc, xe của Tạ Vũ Xuyên đã đỗ bên vệ đường đúng giờ.
Bạch Du đã đặt hai chiếc bánh cỡ lớn cùng túi đá lạnh vào trong thùng giữ nhiệt, còn những chiếc bánh nhỏ thì để khi đến hiện trường sẽ lắp ráp tại chỗ.
Đây là lần đầu tiên Bạch Du nhận đơn hàng lớn như vậy, mọi tình huống đều phải dự đoán trước, sợ rằng sẽ xảy ra sai sót tại chỗ. Đến mức xe đã chạy đi một đoạn không ngắn, Bạch Du vẫn còn cúi đầu đếm ngón tay, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Bạch Du không nói gì, Tiết Vi Vi cũng tự giác im lặng, thả lỏng tinh thần. Chỉ có Tạ Vũ Xuyên lái xe là vẻ mặt vẫn thoải mái, thỉnh thoảng liếc nhìn gương mặt nghiêm túc của Bạch Du, sau đó khẽ điều chỉnh âm lượng nhạc xe xuống nhỏ hơn.
Buổi lễ kỷ niệm được tổ chức tại một khách sạn năm sao bên đường ven biển. Chiều tối, gió biển mạnh cuốn theo từng đợt sóng đánh vào những mỏm đá ven bờ, bắn tung những cột bọt trắng xóa.
Vừa bước xuống xe, Bạch Du đã bị gió thổi chao đảo suýt ngã, may mà Tạ Vũ Xuyên đi phía sau kịp đỡ lấy anh. Nhưng khi anh vừa mở miệng nói, lại bị một luồng gió biển ập vào khiến nghẹn lời.
Ban đầu, Tạ Vũ Xuyên muốn để Bạch Du ngắm biển một chút trước khi trời tối, nhưng giờ đành phải đưa anh quay lại xe, lái thẳng vào hầm để xe của khách sạn.