Nơi Có Biển - Thập Tê
Chương 28: Gặp Gỡ Người Mẹ
Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 28: Gặp Gỡ Người Mẹ
Cảnh trí trong hội trường được dàn dựng đúng như bản thiết kế — đơn giản mà tinh tế, không cầu kỳ nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng.
Bạch Du không nán lại lâu, chỉ liếc nhanh một vòng rồi theo nhân viên đi đến khu vực bàn tráng miệng.
Tạ Vũ Xuyên vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt lặng lẽ dõi theo bóng lưng anh rời đi. Cậu thấy anh cởi chiếc áo phao dày cộm, xắn tay áo len lên, để lộ cổ tay trắng nõn như ngà. Ngón tay Tạ Vũ Xuyên khẽ siết lại, như thể đang mường tượng xem cổ tay ấy mảnh khảnh đến mức nào.
Cậu nghi ngờ có lẽ do đứng ngay dưới luồng gió lạnh từ điều hòa, chứ nếu không sao đột nhiên miệng lại khô rát thế này. Tạ Vũ Xuyên dứt khoát kéo khóa áo khoác xuống, rồi rời khỏi phòng hội nghị.
Cứ đứng đây nhìn mà thèm, chi bằng đi xem xem bà Thẩm Yên đang làm gì thì hơn.
Tấm thảm dày trải dọc hành lang khiến bước chân không hề phát ra tiếng động. Dừng lại trước cửa phòng nghỉ, dù chỉ cách một lớp cửa, Tạ Vũ Xuyên vẫn nghe rõ bên trong vang lên những tiếng nói cười rộn rã.
Cậu nhíu mày khẽ, trong lòng có chút bứt rứt, nhưng ngay trước khi gõ cửa, gương mặt đã trở về vẻ bình thản quen thuộc.
Sự xuất hiện của Tạ Vũ Xuyên khiến không khí trong phòng chùng xuống trong chốc lát. Ngay sau đó, Thẩm Yên đứng dậy, nụ cười lịch thiệp trên môi, bước tới nắm tay cậu, giới thiệu với mọi người: “Đây là con trai tôi, Vũ Xuyên.”
Khi biết thân phận cậu, những người xung quanh không hề bất ngờ, thay vào đó là những lời trầm trồ khen ngợi. Hầu hết đều khen Thẩm Yên trẻ trung, xinh đẹp; thỉnh thoảng lại có người khen bà đã nuôi dạy được một người con trai ưu tú.
Tạ Vũ Xuyên nghe những lời này từ nhỏ đến lớn, quen đến mức gần như tin rằng mỗi lần mẹ đưa mình ra trước mặt người khác, chỉ để nghe họ ca ngợi bà mà thôi.
“Con trai tổng giám đốc Thẩm năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Có bạn gái chưa?” Một giọng phụ nữ bất ngờ lên tiếng, rồi những người khác liền hưởng ứng theo, dường như chỉ cần Tạ Vũ Xuyên nói “chưa”, là lập tức sẽ có người giới thiệu đối tượng ngay.
Tạ Vũ Xuyên cảm thấy nhức đầu, nhưng lại không tiện biểu lộ. May mắn thay, Thẩm Yên kịp thời lên tiếng, nói rằng bà không muốn can thiệp sâu vào chuyện riêng tư của con trai.
Vừa dứt lời, cả phòng lại vang lên tiếng tán thưởng. Ai cũng khen bà là một người mẹ hiện đại, biết tôn trọng con cái.
Tạ Vũ Xuyên gần như cạn lời. Cậu chỉ muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Sau khi chào hỏi qua loa, cậu liền dắt Thẩm Yên ra khỏi phòng nghỉ.
“Bàn tráng miệng đã chuẩn bị xong rồi, mẹ tự qua đó xem thử đi.” Tạ Vũ Xuyên đi thẳng vào vấn đề. Dù bước đi vội vã lúc rời phòng nghỉ, nhưng ra đến hành lang, cậu vẫn để ý đến đôi giày cao gót mảnh khảnh của mẹ. Một cách tự nhiên, cậu đưa tay ra, tạo thành điểm tựa để bà có thể bước đi vững vàng hơn.
Thẩm Yên nhìn đứa con trai giờ đã cao vượt lên bà, ánh mắt tràn đầy tự hào, nhẹ nhàng mỉm cười, rồi khẽ cúi mi.
Dù Tạ Vũ Xuyên hiếm khi biểu lộ cảm xúc, nhưng dù sao thì họ vẫn là mẹ con. Dù gương mặt cậu vẫn bình thản như mọi khi, Thẩm Yên vẫn nhận ra được sự lo lắng pha lẫn háo hức trong ánh mắt con trai mình — qua nét môi khẽ mím chặt.
Giống hệt như hồi nhỏ, giấu tờ giấy khen vào túi, chỉ để chờ khoảnh khắc mẹ phát hiện, hồi hộp mà mong đợi.
Vì tiệc còn gần một tiếng nữa mới bắt đầu, lúc này trong đại sảnh ngoài những nhân viên đang tất bật, chỉ còn Bạch Du và Tiết Vi Vi đang chăm chỉ hoàn thiện những khâu trang trí cuối cùng cho bàn tráng miệng.
Ngoài những món như cheesecake có thể bày sẵn, phần lớn các loại bánh khác đều được lắp ráp tại chỗ. Một là để đảm bảo độ hoàn chỉnh, hai là vì kem tươi từ sữa động vật nếu để lâu sẽ tan chảy, ảnh hưởng đến hương vị.
Ngay khi bước vào, Thẩm Yên đã thấy hai tòa tháp choux pastry cao thấp đặt cạnh tháp champagne — một cao, một thấp, bố cục hài hòa và đẹp mắt.
Ánh hoàng hôn cuối ngày xuyên qua lớp kính sát sàn, rọi thẳng lên gương mặt nghiêng thanh nhã của Bạch Du. Ánh nắng vàng nhạt hòa vào chiếc áo len màu vàng bơ, khiến cả người anh toát lên vẻ ấm áp, dịu dàng và bình yên.
Thẩm Yên theo phản xạ liếc nhìn người bên cạnh. Tạ Vũ Xuyên đang chăm chú nhìn Bạch Du, ánh mắt nóng rực như con chó lớn vừa phát hiện khúc xương yêu thích — chỉ cần một tín hiệu, là sẽ lao tới ngay lập tức.
Thẩm Yên thực sự không nỡ nhìn thêm, đành bất lực vỗ nhẹ lên tay con trai, ra hiệu dẫn bà tới đó.
Đúng lúc ấy, Bạch Du cũng vừa hoàn tất công việc, định chụp một bức ảnh gửi cho Thẩm Yên thì thấy hai người đang bước tới từ xa. Người phụ nữ đi bên cạnh Tạ Vũ Xuyên, cử chỉ thân mật, dáng vẻ quý phái.
Thẩm Yên không mặc trang phục quá lộng lẫy, chỉ một chiếc đầm len cổ cao màu đen đơn giản, khoác nhẹ chiếc khăn choàng, khiến vóc dáng bà càng thêm thanh lịch, duyên dáng.
Bạch Du hơi sững lại, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Dù trong lòng đã đoán được thân phận người kia, anh vẫn liếc sang Tạ Vũ Xuyên — ánh mắt nghiêm túc, ra hiệu: “Giới thiệu đi chứ.”
Thẩm Yên không chịu nổi cảnh hai người cứ nhìn nhau mãi, bèn rút tay khỏi tay Tạ Vũ Xuyên, dịu dàng nói: “Cháu là Tiểu Bạch phải không? Dì là mẹ của Vũ Xuyên.”
Bạch Du nhìn bàn tay Thẩm Yên đưa ra, nghe bà tự giới thiệu, lúc này mới giật mình nhận ra — mình vừa chính thức gặp phụ huynh của Tạ Vũ Xuyên, không khỏi khẩn trương.
Anh vội lau tay vào tạp dề, rồi dè dặt bắt tay bà, chỉ chạm nhẹ rồi buông ra ngay, lễ phép nói: “Cháu chào dì ạ.”
Thẩm Yên nhận ra sự lo lắng của Bạch Du, liền chủ động hỏi han về những chiếc bánh tinh xảo trên bàn tráng miệng.
“Tất cả những món này đều do cháu tự tay làm à?” Thẩm Yên nhẹ nhàng mỉm cười.
“Cháu làm cùng học trò của mình,” Bạch Du khiêm tốn đáp, rồi nghiêm túc giới thiệu Tiết Vi Vi — người đã đứng bên cạnh từ nãy — với Thẩm Yên.
“Học trò?” Thẩm Yên tỏ vẻ tò mò. “Cháu vẫn còn nhận học trò à?”
Bạch Du lắc đầu, có chút ngại ngùng: “Trước đây cháu dạy làm bánh Âu ở trường, Vi Vi từng là học sinh của cháu. Cháu nhất thời quên chưa đổi cách xưng hô.”
Tạ Vũ Xuyên vốn vẫn hay nghe Tiết Vi Vi gọi Bạch Du là “thầy”, cứ tưởng chỉ là cách gọi lễ phép, không ngờ hai người thật sự từng là thầy trò. Điều khiến cậu càng bất ngờ hơn là — Bạch Du từng là giáo viên.
Tạ Vũ Xuyên không khỏi hình dung cảnh Bạch Du đứng trên bục giảng, không biết có dịu dàng như lúc nói chuyện bình thường không. Một thầy giáo như vậy, liệu có trật tự lớp học được không? Có lẽ là có — ai mà chẳng thích thầy giáo đẹp trai cơ chứ.
Thẩm Yên cũng ngạc nhiên không kém, nhưng bà lại nghĩ xa hơn: Bạch Du từng có một công việc ổn định như nghề giáo, vậy mà dám từ bỏ để đến một thành phố xa lạ, bắt đầu lại từ đầu — hẳn là đã từng trải qua điều gì đó buộc anh phải rời đi.
Bà không muốn đào sâu vào chuyện riêng của người khác, nên nhanh chóng chuyển chủ đề.
“À phải rồi, Tiểu Bạch, dì nghe Vũ Xuyên nói cháu vẫn còn độc thân phải không? Lát nữa có muốn ở lại chút không, dì giới thiệu vài người bạn trẻ cho cháu làm quen nhé?” Thẩm Yên khẽ chỉnh lại chiếc khăn choàng, vẻ thân thiết như một bậc trưởng bối quan tâm đến lớp trẻ.
Tạ Vũ Xuyên khẽ nhíu mày. Cậu chắc chắn mình chưa từng nói với mẹ chuyện Bạch Du có người yêu hay chưa. Huống chi mẹ cậu xưa nay vốn chẳng thích xen vào chuyện tình cảm của người khác — cậu không hiểu bà đang định làm gì.
Bạch Du vội vã xua tay: “Không, không cần đâu ạ, cháu cảm ơn dì.”
Thẩm Yên liếc anh một cái, rồi khẽ mỉm cười, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Thời gian tổ chức tiệc càng lúc càng gần, khách khứa trong hội trường dần đông đúc.
Bạch Du định ở lại xem còn cần hỗ trợ gì không, nhưng Thẩm Yên đã sớm nhận ra tâm trí Tạ Vũ Xuyên không còn ở đây, cũng chẳng thật sự muốn để họ ở lại giúp việc. Sau khi cảm ơn Bạch Du một lần nữa, bà liền bảo Tạ Vũ Xuyên đưa anh và Tiết Vi Vi ra ngoài dạo chơi.
Lúc ấy, bóng đêm đã bao phủ bầu trời, những vì sao lấp lánh rải rác như báo hiệu một đêm dài yên bình.
Khu vui chơi ven biển về mùa đông gần như vắng tanh. Chỉ vài trò cảm giác mạnh còn nghe tiếng la hét vang vọng, phần lớn các khu đều im ắng, chỉ còn lại những ánh đèn nhiều màu nhấp nháy giữa màn đêm tĩnh lặng.
Hết chương 28