Chương 53: Băng Dính Và Bông Tuyết

Nơi Có Biển - Thập Tê

Chương 53: Băng Dính Và Bông Tuyết

Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mùa đông ở thành phố D lạnh thấu xương. Nhiệt độ trung bình luôn dưới mức 0 độ, cộng thêm gió Bắc thổi từ biển vào khiến cái lạnh như càng thêm khắc nghiệt.
Trong phòng khách nhà Bạch Du, cửa sổ cứ vang lên tiếng gió rít từng hồi, đến nỗi nói chuyện cũng phải căng tai mới nghe rõ. Lúc này, hai người đang ăn uống chăm chú, nên tiếng gió xung quanh càng trở nên rõ rệt.
Tạ Vũ Xuyên đặt đũa xuống, ngồi im một lát rồi hỏi: “Nhà anh có bị gió lùa qua cửa sổ à?”
“Ừ, cái cửa đó đấy.” Bạch Du vẫn đang nhai miếng thịt bò trong món phở xào, dùng cằm chỉ về phía khung cửa.
Tạ Vũ Xuyên gật đầu, lại cúi đầu ăn tiếp, tay thoăn thoắt hơn trước.
Suất phở của Bạch Du ít hơn nên anh ăn xong trước. Anh gom hộp lại, cho vào túi nilon, chờ Tạ Vũ Xuyên đậy nắp hộp cơm xong liền nhận lấy, tiện tay ném vào thùng rác.
Lúc Bạch Du vào bếp dọn dẹp, Tạ Vũ Xuyên đứng dậy, bước về phía cửa sổ.
Càng lại gần, cậu càng cảm nhận rõ luồng khí lạnh thổi qua khe hở nhỏ dọc theo khung cửa. Chỉ cần đưa tay lại gần, chẳng mấy chốc đã thấy lạnh buốt.
Tạ Vũ Xuyên dùng tay đẩy mạnh vào khung cửa — tiếng gió lập tức im bặt, khe hở cũng biến mất. Có lẽ cửa sổ đã cũ, độ kín gió vì thế giảm sút.
Tết sắp đến, tìm thợ sửa lúc này rất khó. Nhưng cứ để vậy thì không được, vài ngày nữa sẽ có đợt rét đậm tràn về.
Cậu liền gọi vào bếp: “Tinh Tinh, trong nhà anh có băng dính to không?”
Từ sau khi trở về từ thành phố B, mỗi khi hai người ở riêng, Tạ Vũ Xuyên đều gọi Bạch Du bằng cái tên thân mật này. Ban đầu, Bạch Du còn ngại ngùng, mỗi lần nghe thấy lại nhớ đến lúc mình ốm, cứ bám lấy Tạ Vũ Xuyên mà nũng nịu, làm nũng.
Nhưng Tạ Vũ Xuyên làm anh nhanh chóng quen dần, đến mức dù mặt đỏ bừng, Bạch Du cũng chỉ biết ậm ừ đáp lại.
“Trong ngăn kéo dưới tủ TV đó,” Bạch Du đang đeo găng tay nên không tiện ra giúp, “Em tự tìm đi.”
Tạ Vũ Xuyên làm theo, tìm được cuộn băng dính, rồi dùng sức ép sát khung cửa, dán kỹ từng chỗ hở bằng băng keo cho đến khi không còn cảm nhận được luồng gió lạnh nào lọt vào mới thôi.
Bạch Du lúc này bước tới sau lưng cậu, ngạc nhiên reo lên: “Hết kêu rồi à? Giỏi thật!”
Tạ Vũ Xuyên nhẹ đẩy anh ra xa khung cửa. Dù đã bịt kín, nhưng đứng gần tấm kính lớn vẫn thấy lạnh buốt.
“Em chỉ bịt tạm thôi. Nhưng chờ trời ấm lên, anh vẫn nên gọi thợ đến sửa. Không thì sau này anh không mở được cửa sổ đâu.”
“Em giỏi thật,” Bạch Du khen, “Thật ra, ngoài mấy việc bếp núc ra thì mấy thứ khác anh đều không làm được.”
Nói xong, anh ngượng ngùng đưa tay gãi nhẹ đầu mũi.
Tạ Vũ Xuyên bước đến tủ TV, cúi người đặt cuộn băng dính về chỗ cũ, rồi buông lửng: “Hay là chuyển đến chỗ em ở đi?”
“Hả?” Bạch Du chưa kịp phản ứng.
Tạ Vũ Xuyên quay lại, bước tới gần, nắm lấy ngón tay anh, rồi từ từ khép bàn tay mình ôm trọn cả tay Bạch Du.
“Anh không cần phải học gì cả. Như bây giờ là rất tốt rồi.”
Ba mẹ Bạch Du gần 30 tuổi mới sinh con, nên cực kỳ cưng chiều đứa con quý giá này. Họ sợ anh bị tổn thương, đến cả việc nhỏ trong sinh hoạt cũng giành làm hết, dần dần biến thành sự kiểm soát.
Cứ mỗi lần Bạch Du định làm gì, cha mẹ lại viện lý do sợ con làm không tốt mà ngăn cản. Đến khi anh lén làm thử, họ lại mắng: “Lớn thế này mà chuyện nhỏ cũng không xong.”
Dù sau này anh trở thành giáo viên, hàng xóm khen với ba mình, ông cũng chỉ nói: “Vất vả nuôi học vẽ, giờ lại đòi đi dạy làm bánh, có ra gì đâu.”
Trong môi trường như vậy, tính cách Bạch Du dần trở nên rụt rè, thiếu tự tin, thậm chí tự ti, ghét bỏ chính mình.
“Anh sợ mình làm không tốt… lại làm phiền em.”
Người ta vẫn nói, du lịch cùng nhau là cách kiểm chứng tình cảm tốt nhất.
Dù yêu nhau đến đâu, chỉ cần sống chung, hai người từ hai gia đình khác nhau, khác thói quen, kiểu gì cũng nảy sinh mâu thuẫn.
Huống chi là sống chung mỗi ngày, từ sáng đến tối. Bạch Du không dám mạo hiểm.
“Sẽ không gây phiền phức đâu.” Tạ Vũ Xuyên tiếp tục thuyết phục, ghé sát tai anh thì thầm: “Em sống một mình, nấu ăn không biết đong khẩu phần nên rất ít nấu. Nếu anh chuyển đến, vừa giải quyết được chuyện ăn uống, lại còn tiết kiệm tiền thuê nhà.”
Thấy Bạch Du vẫn im lặng, Tạ Vũ Xuyên không vội, cứ nói tự nhiên như đang trò chuyện.
“Bếp nhà em khá rộng, có nhiều tủ trống. Anh mang hũ gia vị qua để là vừa đẹp. Tầng trên cùng em với tay tới được, không cần anh phải leo thang, đỡ vướng.”
“Ban công trước kia em trồng vài chậu hoa, mẹ em mang về rồi. Em không biết chăm nên chết sạch, chỉ còn lại giá để. Nếu anh muốn, có thể mang mấy chậu húng quế và bạc hà ở bậu cửa sổ nhà anh sang.”
Tạ Vũ Xuyên không khoe nhà rộng bao nhiêu, cũng chẳng kể đến đồ đạc thông minh. Cậu chỉ miêu tả những chi tiết nhỏ, nơi nào anh sẽ thích, điều gì anh sẽ cảm thấy thoải mái.
Bạch Du cảm thấy mình như Hứa Tiên chẳng chịu nổi cám dỗ, còn Tạ Vũ Xuyên chính là Bạch Tố Trinh thần thông quảng đại. Nếu không, sao chỉ vài câu nói lại khiến anh dễ dàng hình dung ra những cảnh tượng ấm áp mà Tạ Vũ Xuyên vừa vẽ nên?
“Đừng dụ dỗ anh.” Bạch Du quay người, đưa tay chặn miệng Tạ Vũ Xuyên đang mỉm cười, nhưng chỉ vài giây sau đã đầu hàng: “Anh đã đóng tiền thuê nhà cả năm rồi, phải đến tháng Mười mới hết hạn.”
Tạ Vũ Xuyên không mong anh chuyển đến ngay lập tức. Dù sao họ mới bên nhau, chưa hiểu hết thói quen của nhau. Vội vàng dọn về dễ nảy sinh xung đột.
Cậu đề nghị như vậy là để Bạch Du có sự chuẩn bị tâm lý, cũng là cách cậu thể hiện rõ thái độ nghiêm túc — rằng mình thật sự muốn sống chung với anh.
Đang nói chuyện, không biết từ lúc nào, bên ngoài cửa sổ đã bắt đầu rơi những bông tuyết to như lông ngỗng, dày đặc và dồn dập. Chỉ trong chốc lát, mặt đường đã phủ một lớp tuyết mỏng.
Bạch Du ngạc nhiên áp sát vào cửa sổ, mở cánh cửa chưa dán băng dính, cẩn thận thò tay ra ngoài, hứng vài bông tuyết đang xoáy tròn rơi xuống.
Nhưng khi rụt tay vào, chưa kịp nhìn rõ hình dáng tuyết, chúng đã tan thành một vũng nước nhỏ trong lòng bàn tay ấm của anh.
Gió lạnh vẫn lùa qua ô cửa sổ mở, thổi vào phòng.
Mấy hôm trước Bạch Du vừa ốm, Tạ Vũ Xuyên sợ anh lại nhiễm lạnh, liền lấy chiếc áo khoác lông vũ trên giá khoác lên vai anh.
“Xỏ tay vào.” Tạ Vũ Xuyên đưa một ống tay áo ra trước mặt anh, lau nhẹ lòng bàn tay ướt lạnh, rồi nắm lấy cổ tay, giúp anh luồn tay vào.
Sau đó, cậu kéo tay áo xuống một chút, che gần hết bàn tay, chỉ để lộ vài đốt ngón tay mảnh khảnh.
“Tuyết rơi trên tay áo sẽ không tan nhanh như vậy.”
Quả nhiên, lần này khi Bạch Du rụt tay về, một bông tuyết nguyên vẹn vừa khéo đậu lại trên ống tay áo màu đen.
Là hình lục giác rõ ràng, mỗi cạnh tỏa ra những nhánh băng nhỏ, nhìn kỹ giống như một cây thông tí hon.
Bạch Du lập tức gọi Tạ Vũ Xuyên, giơ tay lên khoe.
Có lẽ vì trong phòng quá ấm, chỉ trong chớp mắt, bông tuyết sắc nét ấy đã mờ đi, rồi dần tan thành một giọt nước.
Tạ Vũ Xuyên để anh chơi đùa một lúc, thấy tuyết rơi ngày càng nhiều, có nguy cơ bay vào nhà, mới đóng cửa sổ lại, dắt anh vào nhà vệ sinh lau phần tay áo ướt.
Cậu treo áo khoác vào giá trong nhà tắm, bật máy sưởi, vừa sấy vừa bất đắc dĩ nói: “Sao lại thích tuyết đến vậy chứ?”
Bạch Du xoa xoa hai tay, hồi tưởng: “Trước khi đến đây, anh chỉ thấy tuyết to như thế này trên TV thôi. Ở thành phố B cũng có tuyết, nhưng chỉ lất phất, chưa kịp chạm đất đã tan mất.”
Anh cười: “Có lẽ anh vốn là người phương Bắc.”
Tạ Vũ Xuyên bóp nhẹ bờ vai gầy, tay đặt lên đỉnh đầu đã bị gió ấm làm nóng hổi, trêu: “Mơ đi.”
Bạch Du giận, vỗ mạnh một cái vào ngực cậu.
Nhưng vẻ mặt giận dỗi của anh lại quá đáng yêu — kính mắt tròn xoe, miệng chu lên, giống hệt con thỏ nhỏ tưởng mình đang hung dữ, mà chẳng hay biết trông lại chẳng hề có chút uy nghiêm nào, ngược lại càng khiến người ta muốn trêu chọc thêm.
“Anh đáng yêu thế này, học sinh có sợ anh nổi không?” Tay Tạ Vũ Xuyên lại đặt lên đầu anh, như thể muốn kiểm tra xem có giấu đôi tai thỏ nào ở đó không.
Bạch Du lắc mạnh đầu, quên mất mình có thể dùng tay đẩy ra, chỉ vội phản bác: “Anh ở trường nghiêm túc lắm nhé! Với lại, đám học sinh có dám to gan bằng em đâu!”
Tạ Vũ Xuyên thử hình dung dáng vẻ nghiêm nghị của Bạch Du, nhưng không tài nào tưởng tượng nổi, cuối cùng bật cười.
Hết chương 53