Chương 54: Buổi chiều tuyết

Nơi Có Biển - Thập Tê

Chương 54: Buổi chiều tuyết

Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Du pha một ấm trà nóng, mọi người mỗi người cầm một tách đứng bên cửa sổ ngắm cảnh tuyết rơi. Tạ Vũ Xuyên không rành về trà, nhưng luôn cảm thấy mùi vị của loại trà này khác lạ, có chút mùi cỏ non.
Bạch Du bật cười: “Đây là bạch trà, vị nhạt hơn nhiều loại trà khác. Nãy ăn nhiều bánh tổ quá, nên pha cho em uống để thanh miệng.”
Tạ Vũ Xuyên nhấp môi, uống cạn tách trà, nhăn mày nói: “Anh đưa cho em đúng là lãng phí.”
Bạch Du đá nhẹ mũi giày của Tạ Vũ Xuyên, nhận lấy tách trà và quay người đặt lên bàn.
Từ sáng sớm, ban quản lý khu chung cư đã quấn đèn màu quanh cột đèn đường, treo những chiếc lồng đèn đỏ rực trước cổng. Giờ tuyết phủ trắng, khung cảnh như khoác lớp áo bạc, khiến không khí Tết thêm rộn ràng.
Thấy con đường lát đá dưới lầu phủ kín tuyết, Tạ Vũ Xuyên nói: “Tuyết rơi dày thế, chắc xe em phải để lại dưới lầu nhà anh rồi.”
Bạch Du giải thích rằng đường trơn tuyết rất dễ ngã, đi bộ còn khó huống chi lái xe. Lúc này, anh ngập ngừng hỏi: “Đêm nay em có muốn ở lại không?”
Giọng anh nhỏ dần, như thể không hiểu mình đang lúng túng điều gì.
Cả hai đã từng ngủ chung phòng khi đi thành phố B, và đêm giao thừa năm đó cũng vậy.
“Được chứ.” Chưa đợi Bạch Du nói xong, Tạ Vũ Xuyên đã gật đầu. Đôi mắt vốn bình thản bỗng gợn lên một nét dịu dàng.
Trong cốp xe vẫn còn vài thùng rượu vang của bạn Tạ Bạc Lâm gửi tặng. Tạ Vũ Xuyên mặc áo khoác, xuống lầu lấy một chai mang lên.
Cậu xách túi rượu, tay còn lại nắm chặt chiếc chìa khóa Bạch Du đưa. Nghĩ đến dáng đỏ mặt của anh khi nói dưới lầu, Tạ Vũ Xuyên lại thấy đáng yêu. Tiếng tuyết rơi kêu lạo xạo dưới chân nghe thật êm tai.
Tuyết rơi khiến trời u ám, chưa tới chiều hẳn mà cửa sổ đã phủ sương mờ mịt.
Bạch Du kéo rèm cửa lại, bật đèn lên. Ánh sáng trở nên ấm áp, sáng sủa hơn.
Tạ Vũ Xuyên tìm đồ khui rượu, chỉ vài động tác đã mở được chai.
Cậu vốn không thích mùi quế trong rượu vang nấu ấm, luôn cảm thấy thiếu điều bỏ miếng thịt bò vào hầm chung. Bạch Du chỉ cắt vài lát cam bỏ vào, vừa khử vị chát vừa tăng hương trái cây.
Thật ra là vì anh không thích mùi rượu lắm.
Bình thường Bạch Du không thích xem phim truyền hình, nhất là cảnh nam nữ chính yêu nhau, khiến anh ngại ngùng. Thường ngày anh chỉ xem phim trinh thám, có một bộ phim hình sự nội địa từ 20 năm trước mà anh thuộc lời thoại.
Tạ Vũ Xuyên cầm điều khiển suy nghĩ rồi hỏi: “Xem Gala Tết không?”
Bạch Du nhìn cậu kinh hãi, như nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Gala Tết của đài địa phương bọn em ấy mà,” Tạ Vũ Xuyên vội giải thích, “vui lắm.”
Bạch Du miễn cưỡng đồng ý. Tạ Vũ Xuyên mở điện thoại, tìm video tuyển tập tiết mục hài Tết mấy năm trước chiếu lên tivi, hầu hết đều là chương trình từ hơn chục năm trước.
Nhiều tiết mục Bạch Du từng xem, đến nay vẫn là câu thoại nổi tiếng trên mạng. Tạ Vũ Xuyên lâu lâu bắt chước giọng địa phương hoặc dùng từ đặc trưng, khiến Bạch Du bật cười nghiêng ngả, suýt ngã lăn ra ghế sofa.
Nhà Bạch Du không có hệ thống sưởi suốt ngày, thường chỉ hoạt động từ chiều tan sở.
May mà uống nửa ly rượu vang, cơ thể Bạch Du dần ấm lên, lòng bàn chân cũng thấy nóng hổi. Ngẩng nhìn đồng hồ đã hơn năm giờ chiều.
Bạch Du ôm gối, trượt xuống sàn, tựa lưng vào đầu gối Tạ Vũ Xuyên. Lúc này còn lâng lâng men rượu, cậu cười không ngớt.
Tạ Vũ Xuyên tưởng anh say, vội đưa tay đỡ, ai ngờ bị Bạch Du nắm cổ tay kéo ngồi xuống sàn.
“Sao thế?” Tạ Vũ Xuyên nhẹ nhàng lau vệt mồ hôi trên trán Bạch Du, giọng dịu hỏi: “Say rồi?”
Bạch Du lắc đầu, giọng lười biếng: “Thoải mái.”
Tạ Vũ Xuyên cười khẽ.
“Thật mà,” Bạch Du nghiêng đầu tựa vào vai Tạ Vũ Xuyên, ly rượu chạm vào thành ly của cậu, vang lên tiếng lanh lảnh dễ chịu, “Anh chưa từng nghĩ sẽ có một buổi chiều tuyết rơi thế này, được ngồi trên sàn nhà ấm áp, vừa uống rượu vang vừa xem gala Tết.”
Dường như một tổ hợp không ăn nhập, thậm chí đối lập, thế mà lại khiến người ta thấy dễ chịu đến kỳ lạ.
Tạ Vũ Xuyên ngửa cổ uống cạn ly, tay lén vòng ra sau nghịch ngợm đuôi tóc Bạch Du.
“Nhà em sửa lại có lắp hệ thống sưởi dưới sàn, còn ấm hơn nhà anh nhiều.”
Bạch Du chống tay xuống sàn, quay lại đối diện với Tạ Vũ Xuyên, nhìn chằm chằm rồi chậm rãi trượt người vào lòng cậu, lầm bầm: “Em đừng quyến rũ anh, đồ Bạch Xà tinh.”
Tạ Vũ Xuyên tưởng mình nghe nhầm, cúi gần thêm, nghe thấy Bạch Du lẩm bẩm “yêu tinh, rượu hùng hoàng”. Không nhịn được, cậu cúi đầu hôn lên môi anh, nuốt trọn những lời làm nũng lộn xộn của anh.
Bạch Du không cam lòng cắn môi Tạ Vũ Xuyên, khiến đồng tử người đàn ông co rút, hơi thở dồn dập.
Bạch Du khi say chủ động hơn, nhưng phản ứng chậm đi. Anh ngồi tựa vào trước mặt Tạ Vũ Xuyên, tư thế hôn buộc anh phải ngửa cổ. Dường như cố tình để lộ phần nhạy cảm và yếu ớt nhất.
Tay Tạ Vũ Xuyên nhẹ nhàng vuốt cổ dài mảnh mai của Bạch Du, cảm nhận yết hầu chuyển động, khiến cậu thở gấp hơn.
Toàn thân Bạch Du nóng bừng, tóc mái ướt đẫm, hàng mi run rẩy, đôi môi căng mọng ướt át.
Tạ Vũ Xuyên nhìn đến nín thở, rồi đặt một nụ hôn kiềm chế lên cổ Bạch Du.
Cùng nhịp thở phập phồng của Bạch Du, mạch máu dưới da ngày càng đập rõ, Tạ Vũ Xuyên không dám để lại dấu vết, chỉ không ngừng hôn nhẹ vị trí ấy.
Lúc này, Bạch Du như viên kẹo ngọt khiến người ta thèm thuồng, bóc lớp giấy bọc mới phát hiện bên trong là sô cô la đậm vị.
Hình như vì nhiệt độ cao, sô cô la và phần đầu đã bắt đầu tan chảy. Cắn một miếng mới phát hiện bên trong là rượu, chưa kịp thưởng thức thì đã chảy đầy tay Tạ Vũ Xuyên.
Tạ Vũ Xuyên không hảo ngọt, trước đây đã cai đồ ngọt, vậy mà sau khi quen biết Bạch Du lại nếm hết mọi thứ bù lại.
Tạ Vũ Xuyên trước đây chưa từng ăn sô cô la nhân rượu, không ngờ mùi vị lại ngon bất ngờ. Ban đầu còn muốn để dành thưởng thức, nhưng hương vị rượu càng lúc càng đậm, khiến cậu vốn không tham rượu cũng không dừng lại được, cho đến khi sô cô la tan thành vũng nước, rượu đổ khắp nơi.
Khi đèn thành phố vừa sáng lên, mọi người trở về nghỉ ngơi trong ngôi nhà của mình, tận hưởng sự tĩnh lặng của màn đêm.
Chỉ riêng nhà Bạch Du chìm trong bóng tối, chỉ có phòng tắm sáng đèn.
Bạch Du nằm nổi bập bềnh trong bồn tắm không lớn, hơi khó chịu mà nheo mắt, lời nói vỡ vụn thành nhiều mảnh.
“Xuyên nhi… ưm… mắt… chói quá.”
“Ừm.” Giọng khàn khàn của Tạ Vũ Xuyên vang lên từ phía sau. Khi cậu ôm lấy Bạch Du ngồi dậy, mặt nước bắn tung tóe, tràn ra khỏi bồn.
Tạ Vũ Xuyên nắm lấy eo mềm nhũn của Bạch Du, xoay người anh lại, ép anh đối diện với mình. Cậu ngả người vào bồn, từ dưới nhìn lên khiến Bạch Du phải ngồi thẳng.
Mái tóc ướt nhẹp được vuốt ra sau, chỉ còn vài sợi không chịu nghe lời rũ trước trán, hàng mi ẩm ướt khẽ run như cánh bướm bị mưa làm ướt.
Đôi mắt nhuốm men rượu, bớt đi phần sáng trong, lại thêm vẻ u mê khó tả.
Ánh mắt Tạ Vũ Xuyên trở nên u tối, cậu co một chân dưới nước rồi bất ngờ đẩy lên. Bạch Du lim dim muốn ngủ, trợn tròn mắt, chưa kịp bật ra tiếng đã mềm nhũn ngã vào lòng ngực Tạ Vũ Xuyên.
Tạ Vũ Xuyên ôm lấy lưng anh, không ngừng an ủi, động tác nơi bàn tay rất nhẹ nhàng, ngược lại khiến mặt nước dâng sóng dữ dội.
Bạch Du nức nở không nói thành lời, chỉ có thể lẩm bẩm bày tỏ sự không hài lòng.
Tạ Vũ Xuyên ngược lại thái độ khác thường, nói rất nhiều, nhưng toàn là những lời Bạch Du không muốn nghe.
“Tinh Tinh, anh ngọt thật đấy.”
Khi Tạ Vũ Xuyên lại cắn môi Bạch Du và nói ra những lời trêu chọc như vậy, cuối cùng Bạch Du không chịu nổi mà đánh nhẹ một cái.
Bạch Du tưởng mình không ra tay mạnh, nhưng tiếng chát vang lên giòn tan khiến anh nghi ngờ đầu óc mình đã bị rượu làm tê liệt.
Đầu ngón tay chọc nhẹ vào phần ngực đỏ ửng, Bạch Du dè dặt biện bạch: “Đều tại em.”
Tạ Vũ Xuyên nắm lấy bàn tay trơn ướt của anh, như thưởng thức món mỹ vị hiếm có, nhẹ nhàng ngậm lấy đầu ngón tay, không quên nhận lỗi: “Ừm, là tại em.”
Bạch Du vừa thẹn vừa giận, né tránh những nụ hôn của cậu, nhưng cơ thể vẫn theo sóng nước mà không ngừng rung động.
Tạ Vũ Xuyên ôm Bạch Du ngồi dậy, dùng ngón cái lau đi làn hơi nước bám trên hàng mi của anh, giọng điệu gần như thành kính: “Em yêu anh.”
Bạch Du nghe xong ngẩn người, sau đó khẽ cau mày, vành mắt cũng đỏ lên, như thể chịu đựng ấm ức lớn lắm.
Cuối cùng vẫn mềm lòng, nằm rạp lên người Tạ Vũ Xuyên, cố nén xấu hổ mà hôn anh.