Nơi Có Biển - Thập Tê
Chương 79: Lang Niên 04
Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật ra, ngoài cái tên và tuổi tác, Dư Niên chẳng biết gì thêm về Lang Dịch.
Chỉ có ánh nhìn năm xưa dưới ánh hoàng hôn, như vết sắt nung đỏ, in sâu vào ký ức cậu—cũng như chiếc áo đồng phục mà cậu vẫn mặc, vẫn còn vương chút hương thơm nhè nhẹ của người chủ cũ.
Chiếc đồng phục của Lang Dịch, Dư Niên giặt sạch, ủi phẳng, rồi cất kỹ trong tủ quần áo. Không chỉ vì sợ ba mẹ phát hiện, mà còn sợ chính mình không kiềm được, cứ lấy ra sờ mãi đến sờ rách.
Chiếc áo mà Lang Dịch đã mặc suốt ba năm, dù có giữ gìn đến đâu cũng chẳng thể nào còn mới. Nhưng có lẽ, nó sẽ chẳng bao giờ có cơ hội được trả lại cho anh nữa.
Dư Niên nhẹ nhàng vuốt lại nếp nhăn trên vạt áo, bỏ vào túi, rồi đặt xuống tầng thấp nhất trong tủ.
Cậu từng âm thầm nghĩ: hay là thôi. Nhưng kể từ hôm đó, người mà suốt mấy tháng khai giảng chẳng thấy bóng dáng, bỗng nhiên xuất hiện trước mặt cậu vài lần trong cùng một ngày—khiến cậu muốn làm ngơ cũng không được.
Chỉ là nhìn thôi.
Học kỳ hai năm tư gần như không còn tiết học, từ đó Dư Niên cũng chẳng gặp lại anh nữa. Chẳng bao lâu sau, Lang Dịch tốt nghiệp.
Như một dấu hiệu báo hiệu mối tình đơn phương kéo dài bấy lâu của Dư Niên, từ nay về sau, sẽ chẳng còn tia sáng nào lóe lên nữa.
Ngày anh rời trường, trời âm u xám xịt. Mới mười giờ sáng mà mưa như trút nước.
Dư Niên ngồi trong lớp, chờ tiếng chuông vào học. Sinh viên lên xuống cầu thang, ghế bên cạnh liên tục vang tiếng lật sách, tiếng động rời rạc.
Ánh đèn huỳnh quang làm sáng cả căn phòng, lại càng khiến khung cảnh bên ngoài cửa sổ trở nên u ám, y hệt buổi tối trước ngày thi đại học năm đó, khi Lang Dịch rời trường.
Nhìn lâu, mắt bắt đầu mỏi. Dư Niên khẽ chớp mắt, cảm giác như có giọt mưa trượt dài trên mặt kính cửa sổ.
Việc gặp lại Lang Dịch là điều mà ngay trong mơ, Dư Niên cũng chẳng dám nghĩ tới. Tần Việt Nhiên cố tình nhường cơ hội này cho cậu, còn nói: thành hay bại, lần này quyết định cả.
Dư Niên nhìn thông báo kết bạn mới trên điện thoại, không chần chừ một giây, lập tức ấn chấp nhận. Lúc này, cậu chỉ muốn giúp Lang Dịch giải quyết ổn thỏa chuyện này. Còn lại—cứ để tùy duyên.
Bên trang cá nhân của Lang Dịch, phần lớn là chia sẻ về các hoạt động ngoài trời. Thỉnh thoảng có vài tấm ảnh selfie, góc chụp rất đặc biệt, rất đúng với phong cách của anh.
Dư Niên lặng lẽ lướt từng bức ảnh, như kẻ trộm lén nhìn vào cuộc sống của người khác.
Cho đến một bức ảnh chụp bốn chiếc cupcake, hai chiếc đã bị ăn mất. Dòng trạng thái cực kỳ đơn giản: “Ngon lắm.”
Chính bức ảnh ấy—không hợp chút nào với phong cách của Lang Dịch—lại khiến Dư Niên cảm thấy bất thường. Vì rất ít nam sinh lại chủ động đi mua đồ ngọt để ăn.
Cậu nhớ lại một tấm ảnh trước đó: một khoảnh khắc chụp chung, bên cạnh Lang Dịch là một chàng trai trẻ, da trắng, dáng vẻ thư sinh, phía sau là tiệm bánh ngọt mới khai trương.
Nghĩ tới đây, Dư Niên đã hiểu. Vừa thoát khỏi trang cá nhân, cậu lập tức nhận được một tin nhắn từ Lang Dịch.
Trong tin nhắn là một liên kết đến một nền tảng mạng xã hội, kèm theo vài ảnh chụp màn hình. Ảnh cuối cùng chính là chàng trai mà Dư Niên vừa thấy trên trang của Lang Dịch.
Dư Niên không vòng vo xã giao với Lang Dịch. Tối hôm đó, cậu thức trắng đêm, tìm ra không ít thông tin hữu ích. Sáng hôm sau, hẹn anh ở một quán cà phê gần cổng trường.
Hơn hai năm kể từ ngày tốt nghiệp, nhưng Lang Dịch dường như chẳng thay đổi nhiều. Nếu có, thì chỉ là trông càng thêm tuấn tú. Khi anh đẩy cửa bước vào, cơn gió lùa theo sau khiến mái tóc dài chạm vai bay nhẹ về phía sau.
Dư Niên liếc nhìn một cái rồi lập tức cúi xuống, ngón tay vô thức cào nhẹ vào sợi dây buộc tóc quấn quanh cổ tay.
Cậu như lại nghe thấy giọng nói đầy hoài nghi năm xưa của anh—một tiếng gọi “nhóc con” đầy khinh miệt. Cậu ghét cách gọi ấy, cứ như ngay từ đầu, Lang Dịch đã xếp cậu vào danh sách những người không thể tin tưởng.
Qua lời Lang Dịch, Dư Niên biết người trong ảnh tên là Bạch Du.
Cả hai đều có âm “Yú” trong tên, nhưng “Yú” trong Bạch Du là “ngọc châu”, còn “Yú” trong Dư Niên là “dư thừa”.
(*Pinyin: Bạch Du – Bái Yú, Dư Niên – Yú Nián)
Lúc ấy, Dư Niên chứng kiến rõ sự căng thẳng của Lang Dịch mỗi khi nhắc đến Bạch Du. Anh kể cho cậu từng chi tiết nhỏ nhặt, liên tục đưa ra những khả năng, rồi nhờ cậu tra cứu giúp.
Dư Niên ngậm ống hút, từ tốn nhâm nhi vị quất trong ly. Thỉnh thoảng rời mắt khỏi màn hình laptop, lại thấy Lang Dịch đang cúi đầu gõ gõ điện thoại, như thể đang báo cáo công việc cho ai đó.
Một ngày nọ, Lang Dịch bất chợt hỏi cậu: “Em thích kiểu con trai như thế nào?”
Ngón tay Dư Niên khựng lại một chút, cố tỏ ra thản nhiên, hỏi lại: “Còn anh thì sao?”
Lang Dịch khẽ bật cười, cố ý nghiêng người ghé sát, thì thầm: “Sao em chắc tôi thích con trai?”
Tim Dư Niên như nghẹn lại một nhịp, phản xạ ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Lang Dịch, rồi lại vội vàng quay đi.
Ngốc thật, Dư Niên tự trách mình trong lòng.
Rõ ràng hồi đại học, chính tai cậu đã nghe Lang Dịch nói anh thích người trưởng thành, chững chạc. Cộng thêm việc anh lo lắng đến mất ăn mất ngủ vì người tên Bạch Du kia—đáp án chẳng phải rõ như ban ngày sao?
Dư Niên không muốn vòng vo với anh nữa. Cậu cúi đầu gõ bàn phím, không hiểu vì sao Lang Dịch còn tìm đến mình.
Thật ra, tối qua cậu đã đưa hết thông tin tra được cho anh rồi—kể cả nguồn gốc bức ảnh và địa chỉ IP người đăng.
Từ nãy đến giờ, việc Dư Niên đang làm chỉ là bài tập nhóm. Nhìn là biết Lang Dịch chẳng có việc gì gấp, rảnh đến mức còn tâm trạng trêu chọc cậu.
“Anh chưa về à?” Dư Niên gõ bàn phím lạch cạch, “Làm ông chủ rồi thì có thể cả ngày không làm gì à?”
Lang Dịch ban đầu tựa lưng vào ghế, giờ ngồi thẳng dậy, đùa: “Sao vậy? Em sợ tôi không kiếm nổi tiền à?”
Dư Niên không buồn đáp, cắn chặt ống hút, tiếp tục cúi đầu làm việc.
“Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Lang Dịch rõ ràng chưa định buông tha.
Dư Niên tưởng anh đang nói về chuyện nãy, nên không ngẩng đầu: “Anh có kiếm tiền hay không cũng chẳng liên quan đến em. Là em lỡ miệng.”
“Ai hỏi em chuyện đó,” Lang Dịch ném chiếc thìa ăn bánh vào đĩa, tiếng va chạm lanh lảnh khiến Dư Niên không nhịn được mà ngẩng lên. “Tôi đang hỏi em—sao em lại chắc tôi thích con trai?”
Dư Niên không ngờ câu chuyện lại quay về chủ đề ấy. Cậu không muốn nói nhiều, thuận miệng đáp: “Là anh hỏi tôi trước.”
Lang Dịch gật đầu, tỏ vẻ đồng tình, rồi hỏi lại: “Vậy em có thể nói cho tôi biết không? Em thích kiểu người như thế nào?”
Câu hỏi quay về điểm xuất phát.
Ngón tay Dư Niên vẫn nằm trên phím Enter, quên cả nhấc lên, để lại một khoảng trắng dài trên màn hình. Lang Dịch nhìn chằm chằm vào cậu, như thể nhất định phải đợi một câu trả lời mới thôi.
“Chắc là người tính cách cởi mở,” Dư Niên vừa xóa những dòng Enter thừa, vừa nói tiếp, “Học giỏi, chơi bóng rổ giỏi, biết quan tâm chăm sóc người khác.”
Cậu đang nhớ lại ấn tượng lần đầu gặp Lang Dịch—sau bao nhiêu năm, vẫn đẹp đẽ như thế.
“Nụ cười cuốn hút.” Câu cuối cùng, Dư Niên nói rất khẽ, nhưng Lang Dịch vẫn nghe thấy.
Rõ ràng, Dư Niên đang miêu tả theo hình mẫu của người trong lòng mình.
Lang Dịch bỗng thấy hơi ghen, buông một câu trêu: “Tuổi còn nhỏ mà hiểu đời quá nhỉ.”
Dư Niên hiếm khi cười, nhưng lúc này, nét lạnh lùng nơi đôi mắt và chân mày bỗng dịu lại, như cành mai đỏ rực giữa đông giá rét—kiêu hãnh mà diễm lệ.
“Anh thích Bạch Du đúng không?” Dư Niên thu lại cảm xúc, giọng nhẹ nhàng như đang trò chuyện phiếm.
Lang Dịch khựng lại, nụ cười trên môi cũng dần phai.
Thấy sắc mặt anh không tốt, Dư Niên biết mình lỡ lời, vội nhỏ nhẹ xin lỗi, toan chuyển chủ đề.
Lang Dịch không trả lời trực tiếp, chỉ nói: “Tạ Vũ Xuyên thích Bạch Du.”
Ngụ ý là anh biết bạn mình có tình cảm với Bạch Du, nên bản thân không thể bày tỏ.
Dư Niên có thể hiểu được.
Nhưng điều khiến cậu kinh ngạc hơn là việc Tạ Vũ Xuyên—người mà trong vài lần tiếp xúc, Dư Niên cảm nhận rõ là một gã trai thẳng chính hiệu—lại thích Bạch Du.
Được hai người cùng thích, Dư Niên nghĩ, Bạch Du nhất định là một người rất xuất sắc.
Cả buổi chiều hôm ấy, Lang Dịch ngồi cùng Dư Niên trong quán cà phê.
Dư Niên vốn không phải kiểu người thích nói chuyện, nhưng chỉ cần Lang Dịch hỏi, cậu đều trả lời—dù đôi khi câu hỏi thật vô vị, kỳ quặc.
Ví như lúc nãy, Lang Dịch hỏi tại sao em hay đeo dây buộc tóc ở cổ tay—có lúc màu đen, nhưng phần lớn là dây màu sắc.
Dư Niên bỗng cảm thấy như tâm tư mình bị ai đó nhìn thấu, lúng túng kéo tay áo che đi—càng giấu, càng lộ.
Thấy cậu không muốn trả lời, Lang Dịch liền hỏi câu khác.
“Người em vừa nhắc đến là ai?”
Dư Niên còn đang bối rối vì bị phát hiện bí mật, không nghe rõ.
Lang Dịch nhắc lại: “Người biết quan tâm chăm sóc người khác mà em nói—là ai?”
Dư Niên ngẩng đầu nhìn anh. Trong đôi mắt cậu thoáng qua điều gì đó mà Lang Dịch không thể hiểu. Khi anh định nhìn kỹ hơn, ánh mắt ấy đã trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày.
“Em còn thích người đó không?” Lang Dịch nghiêng người về phía trước, như muốn soi rõ biểu cảm của Dư Niên.
Dư Niên không thể trốn tránh, nhưng cũng chẳng hiểu vì sao Lang Dịch nhất quyết truy hỏi đến cùng.
Nghĩ đến những ngày qua bị anh trêu chọc cố ý, lòng cậu bỗng nhói đau.
Dĩ nhiên là còn thích. Tình cảm này đã trở thành thói quen, được nuôi dưỡng suốt nhiều năm. Còn vì sao thích, thích ở điểm nào—chính Dư Niên cũng chẳng thể lý giải.
Đối diện với một Lang Dịch hoàn toàn không biết gì, Dư Niên bỗng thấy mệt mỏi. Khi biết Bạch Du sẽ không đáp lại tình cảm của Lang Dịch, cậu lại thấy tiếc thay cho anh.
Dư Niên luôn biết rõ đáp án của Lang Dịch là gì. Chỉ là cảm giác đau lòng lúc này khiến cậu không muốn tiếp tục những lời nói mập mờ nữa.
Cậu lưu tài liệu, gập máy tính lại. Lời nói thốt ra nghe bình thản như nước, nhưng lại như một mũi kim đâm thẳng vào tim mình:
“Anh ấy… sẽ không thích tôi.”
Hết chương 04