Chương 80: Lang Niên 05

Nơi Có Biển - Thập Tê

Chương 80: Lang Niên 05

Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Thập Tê | Editor: Chan
“Anh ấy cũng sẽ không thích tôi.”
Sau khi chia tay Dư Niên, Lang Dịch lái xe thẳng về cửa tiệm. Trên đường, câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu anh, càng nghĩ càng thấy bứt rứt khó chịu.
Buổi tối, có người rủ Lang Dịch đi uống rượu, nói sẽ giới thiệu một cậu trai ngoan cho anh làm quen.
“Ngoan à?” Lang Dịch chỉ liếc qua một cái, chưa kịp mở ảnh gốc, đã xóa luôn tấm hình kia.
Bao lần như vậy, người ta cứ nghĩ Lang Dịch chỉ đang giả vờ đứng đắn, nên dùng đủ chiêu trò trong giới để dò xét giới hạn của anh. Bởi trong mắt họ, những người như anh—ngay cả pháp luật cũng chẳng thể bảo vệ trọn vẹn—thì đâu cần phải bị ràng buộc bởi đạo đức.
Chỉ cần nhìn thấy gương mặt sắc sảo của Lang Dịch, người ta liền đinh ninh đời tư anh nhất định phóng túng, chơi bời. Ban đầu anh còn giải thích, nhưng rồi nhìn thấu sự thật, anh chẳng buồn nói thêm điều gì nữa.
Anh khinh thường những trò đó, nên chưa từng hé môi với ai rằng thật ra mình đã sớm muốn nghiêm túc tìm một người, để ổn định lâu dài.
Tạ Vũ Xuyên lại nhắn WeChat hỏi anh cách theo đuổi Bạch Du. Lang Dịch vớ lấy chiếc gối ôm sau lưng, bỗng thấy ghen tị với cái tính trực tính, nghĩ sao làm vậy của Tạ Vũ Xuyên. Dù hơi bốc đồng, nhưng đó chính là dũng cảm.
Anh cũng không rõ Tạ Vũ Xuyên và Bạch Du đã tiến triển đến đâu. Một thằng đàn ông thẳng như thép mà bỗng dưng “cong” thật sự nghe cũng buồn cười. Nhưng đứng trước mặt Tạ Vũ Xuyên, anh lại không tiện nói nhiều. Nghĩ một hồi, anh mở tin nhắn với Dư Niên—người anh vừa gặp buổi chiều.
Dư Niên vừa rửa mặt xong, trở lại phòng ngủ thì bạn cùng phòng bảo điện thoại cậu vừa rung.
Cậu cảm ơn, cầm máy lên xem, thấy tin nhắn của Lang Dịch.
Cậu không trả lời ngay, mà treo khăn lên cho khô, rồi mới leo lên giường.
[Em nghĩ trai thẳng sẽ bị bẻ cong không?]
Lang Dịch gửi một câu không đầu không đuôi. Dư Niên đoán anh đang nói về Tạ Vũ Xuyên.
Cậu nghĩ, trước khi gặp được người mình thích, chẳng ai thực sự biết mình thẳng hay cong. Xu hướng tính dục vốn không cố định—chỉ là đối phương là nam hay nữ mà thôi.
[Sẽ.]
Dư Niên trả lời dứt khoát. Vì cậu chợt nhớ ra, bản thân mình cũng từng bị Lang Dịch “bẻ cong”. Trước đó, Dư Niên chưa từng nghĩ mình sẽ thích một người con trai.
Một từ ngắn gọn, nhưng Lang Dịch lập tức liên tưởng đến cuộc nói chuyện chiều nay. Anh không khỏi nghi ngờ: lẽ nào Dư Niên trả lời chắc nịch như vậy là vì cũng từng trải qua?
[Tiêu chuẩn của em có thay đổi không?]
Lang Dịch muốn biết người kia còn chiếm bao nhiêu chỗ trong lòng Dư Niên.
Dư Niên không hiểu tại sao Lang Dịch lại hỏi vậy, cũng chẳng muốn bị dò hỏi mãi, nên gặng lại: “Còn anh thì sao?”
Cậu muốn xác nhận chuyện mình từng vô tình nghe thấy năm xưa có thật không, hay có thể, sau bao năm, gu chọn người yêu của Lang Dịch đã thay đổi.
Lang Dịch im lặng một lúc rồi hỏi: “Nói chuyện bằng giọng có tiện không?”
Dư Niên nhìn xuống giường dưới, thấy bạn cùng phòng có người đang chơi game, người thì nằm lì, chẳng ai học hành. Nhưng nghĩ đến chủ đề sắp tới, cậu vẫn gõ chữ: “Anh cứ gửi giọng.”
“Trên mạng nói, mỗi người đều có một hình mẫu lý tưởng cho bạn đời. Tôi cũng có,” Lang Dịch dừng lại, “nhưng tôi nghĩ tiêu chuẩn không phải thứ bất biến. Cuối cùng, vẫn là phải hợp nhãn mới quan trọng. Đúng không? Khi thật sự gặp người mình thích, ai còn quan tâm đến tiêu chuẩn làm gì.”
Dư Niên ngồi ôm đầu gối trên giường, giọng Lang Dịch vang trong tai nghe như thì thầm ngay bên tai.
Cậu định hỏi: nếu người đó không chín chắn, không trưởng thành… thì có được không?
Có lẽ vì Dư Niên gõ rồi xóa liên tục, như đang viết luận văn, Lang Dịch đùa: “Nếu em có nhiều điều muốn nói vậy, chi bằng mai gặp mặt nói luôn.”
Lý ra, sau khi chuyện của Bạch Du rõ ràng, việc Dư Niên giúp cũng coi như xong. Cậu tưởng mối liên hệ giữa hai người sẽ dừng lại ở đó—tối đa là like nhau trên bạn bè, hỏi thăm xã giao dịp lễ Tết. Dư Niên thậm chí nghĩ, chỉ cần tên mình còn trong danh sách bạn của Lang Dịch là đủ.
Không ngờ Lang Dịch lại chủ động hẹn gặp. Cậu hơi khó tin, nhưng nghĩ lại—mình vừa giúp Bạch Du việc lớn, Lang Dịch mời một bữa cơm cũng là điều hợp lý.
Nghĩ thông, trái tim rộn ràng vì vui sướng cũng dần bình tĩnh. Nhưng Dư Niên vốn tùy hứng, tâm trạng như trúng thưởng cũng đủ khiến cậu vui vẻ được một lúc.
Chỉ là, cậu tưởng cuộc hẹn chỉ đơn giản là ăn ở quán gần trường. Không ngờ cái thời khóa biểu cậu từng gửi cho Lang Dịch để tiện liên lạc, anh vẫn giữ kỹ. Đúng giờ nghỉ trưa, Dư Niên nhận được điện thoại.
Cậu đang thu dọn sách vở, nghe Lang Dịch nói đã tới cổng trường, vẻ mặt vốn luôn bình thản cũng khẽ rung động.
Dưới ánh mắt ngạc nhiên của bạn học, cậu vội chạy ra khỏi tòa nhà giảng dạy, những chiếc lá cuối thu dưới chân giòn tan, vang lên như tiếng cười.
Lang Dịch nói mời ăn cơm, Dư Niên cảm thấy không cần phải tốn kém.
“Ăn đồ Tứ Xuyên được không?” Lang Dịch chẳng bận tâm, nói tự nhiên: “Tôi thấy em đăng lên bạn bè rằng muốn ăn món Tứ Xuyên ở căn tin số hai mà mãi không xếp hàng được. Không ngờ bao nhiêu năm rồi, chỗ đó vẫn hot.”
Dư Niên kinh ngạc quay sang nhìn anh, gương mặt sống động hơn mọi khi. Lang Dịch hiếm khi thấy cậu mất bình tĩnh như vậy, thấy thú vị, không nhịn được cười.
Lang Dịch đề xuất vài quán, Dư Niên không ý kiến, chỉ nói: “Chỗ nào anh thấy ngon nhất thì đi.”
Lang Dịch khẽ nhếch mày, không nói đồng ý hay không, rồi đạp ga khởi động xe.
Dư Niên ôm balo ngồi ghế phụ, ngẩn người. Cậu cảm thấy vừa rồi mình bị Lang Dịch trêu chọc.
Nhà hàng không xa trường, chạy xe hơn hai mươi phút là tới.
Trước khi vào bàn, Lang Dịch nhận lấy áo khoác và balo Dư Niên vừa cởi, đặt gọn lên ghế trống bên cạnh.
Tim Dư Niên khẽ động, ngẩng lên lén nhìn, không ngờ bị anh bắt gặp ngay.
Lang Dịch nghiêng đầu cười với cậu. Dư Niên vì có tật giật mình, vội dời mắt, giả vờ uống nước che giấu sự hoảng loạn.
Lang Dịch gọi món cá nấu cay—đặc sản quán—cẩn thận hỏi độ cay, xác nhận Dư Niên ăn được mới đặt. Sau đó gọi thêm thịt ba chỉ xào, tàu hủ non, còn lại để Dư Niên chọn.
Dư Niên nhìn các bàn xung quanh, thấy ba món là đủ, nhưng ánh mắt Lang Dịch quá nhiệt tình, cậu đành gọi thêm đậu cô ve xào.
“Em có kiêng gì không?” Lang Dịch hỏi trước khi xác nhận đơn, “Hành, gừng, tỏi…?”
Anh ngẩng đầu chờ đợi.
Dư Niên không ăn rau mùi, nhưng cậu nghĩ không cần nói ra—tránh ăn là được, đâu cần làm phiền người khác vì khẩu vị của mình.
Lang Dịch thấy cậu do dự, không hề mất kiên nhẫn, mà nhẹ nhàng nói: “Tôi mời em ăn cơm, đương nhiên phải để em ăn ngon miệng.”
Nghe thấy sự chân thành, Dư Niên rốt cuộc thừa nhận: “Em không ăn rau mùi.”
Lang Dịch mỉm cười, ghi chú vào đơn. Trong lúc chờ món, hai người trò chuyện. Lang Dịch hỏi chiều nay Dư Niên có bận gì không.
“Không, chiều nay em nghỉ tiết.”
Lang Dịch gật đầu: “Ừ, vậy ăn cơm trước đã.”
Dư Niên không hiểu ý anh, liền mở bộ đũa muỗng ra, tiện tay đưa cho anh.
Lang Dịch nhận lấy, cảm ơn, rồi đưa lại bộ đồ ăn anh vừa mở cho Dư Niên.
Cả hai nhận ra hành động vừa rồi, rồi cùng bật cười không hẹn.
Quán phục vụ nhanh. Lang Dịch bảo Dư Niên thử trước, cậu không khách sáo, gắp một miếng cá ăn thử.
“Ngon lắm,” Dư Niên nuốt xong, khen, “Ngon hơn căn tin số hai nhiều.”
Lang Dịch đang múc tàu hủ, ngẩng đầu cười, rồi đặt bát trước mặt cậu: “Em thích là được rồi.”
Ăn vài miếng, Dư Niên bỗng nhận ra Lang Dịch chỉ ăn đậu cô ve và thịt ba chỉ, uống nửa bát tàu hủ, còn món cá thì chưa đụng đũa.
“Sao anh không ăn cá?” cậu hỏi. “Không hợp khẩu vị à?”
Lang Dịch uống một ngụm nước, thản nhiên: “Tôi ăn cay không được.”
Dư Niên sửng sốt: “Vậy mà anh vẫn dẫn em đi ăn món này?”
“Chẳng phải em muốn ăn sao?” Lang Dịch nhìn cậu, mỉm cười. “Tôi tìm hiểu kỹ mới tìm được quán này đó.”
Giọng anh nhẹ như gió thoảng, nhưng nghe kỹ lại như đang đòi công. Dư Niên nghe xong, khẽ siết chặt đôi đũa, không biết có đang nghĩ quá không.
Sau bữa ăn, trời bắt đầu mưa phùn, báo hiệu trời lạnh sắp đến.
Dư Niên đứng trước cửa quán, nhìn mưa rơi buồn bã. Chẳng biết từ lúc nào, Lang Dịch đã thanh toán xong, xuất hiện sau lưng cậu. Chênh lệch gần mười phân khiến giọng anh vang ngay trên đỉnh đầu.
“Mưa rồi này.”
Dư Niên giật mình, đứng không vững, buông luôn tấm rèm đang cầm.
Lang Dịch đưa tay đỡ tấm rèm rơi, tay vô tình chạm vào tay Dư Niên—cậu chưa kịp rút.
Chưa kịp thấy ngại, một chiếc áo khoác bỗng che khuất tầm mắt.
Lang Dịch giơ áo khoác mình che đầu cả hai, cúi xuống nhìn Dư Niên đang ngây người, cười giục: “Chạy mau!”
Hết chương