Nơi Có Biển - Thập Tê
Chương 81: Lang Niên (Phần 6)
Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 6
Tác giả: Thập Tê | Dịch: Chan
Để tránh bị mưa làm ướt áo, Dư Niên buộc phải đứng sát bên cạnh Lang Dịch hơn một chút. Mùi nước hoa quen thuộc của Lang Dịch thoang thoảng trong không khí, lấn át cả mùi đất nhẹ nhàng khi những hạt mưa rơi xuống mặt đường.
Bình thường vào buổi chiều, ngay cả trong trung tâm thương mại cũng vắng khách. Lang Dịch vừa hỏi Dư Niên có muốn xem phim không, thì đúng lúc đó, suất chiếu vừa mới bắt đầu, còn suất tiếp theo phải đợi hai tiếng nữa mới lên.
Hai tiếng đồng hồ sau khi ăn no, hai người không có việc gì làm, khiến Dư Niên cảm thấy ngượng ngùng, sợ Lang Dịch sẽ thấy chán.
“Chỉ cần em nói có hay không thôi, phần còn lại tôi lo.”
Áo khoác của Lang Dịch bị mưa ướt, nên để lại trên xe trước khi vào trung tâm. Bây giờ anh chỉ mặc chiếc áo len rộng màu xám đen, không che nổi thân hình rắn chắc.
Dừng trước gương trong thang máy, Lang Dịch vuốt lại mái tóc. Thấy Dư Niên mãi không trả lời, anh nhẹ nhàng vỗ vào trán cậu.
“Suy nghĩ xong chưa?” Dù giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng tay anh đã mở app mua vé và chuẩn bị thanh toán.
Thấy vậy, Dư Niên vội vã nắm lấy tay anh, ngờ vực hỏi: “Anh không về cửa hàng à?”
Lang Dịch đổi tay, nhấn thanh toán rồi tắt điện thoại, quay lại nhìn Dư Niên.
“Tôi phát hiện em dường như rất quan tâm chuyện tôi kiếm tiền à?” Anh hơi cúi người, ánh mắt ngang bằng với Dư Niên, “Hay em không muốn đi xem phim với tôi?”
Dư Niên đội chiếc mũ lớn che kín đầu, vốn đã không giỏi tranh luận, giờ càng nghẹn lời không nói được.
Vẻ mặt vẫn bình thản như cũ, nhưng Lang Dịch vẫn phát hiện ra sự thay đổi trong ánh mắt cậu.
Đến khi hai má Dư Niên dần đỏ lên, Lang Dịch mới ngừng trêu chọc, nhẹ nhàng xoa sau đầu cậu, thầm nghĩ: cậu nhóc này dễ thương hơn cả mấy tấm ảnh người khác gửi hôm qua.
Trong hai tiếng chờ phim, Lang Dịch không để Dư Niên rảnh tay. Anh mua hai trăm xu game, kéo Dư Niên vào khu trò chơi.
Ban đầu Dư Niên còn ngần ngại, Lang Dịch liền dẫn cậu chơi vài vòng đua xe.
Kỹ năng của Dư Niên không tốt, nên Lang Dịch đứng phía sau, hướng dẫn cậu lúc nào nên rẽ trái, lúc nào rẽ phải.
Bốn chiếc xe trong trò chơi, mỗi khi có người mới tham gia, trò chơi sẽ khởi động lại, người đó sẽ gia nhập đội đua.
Dần dần, Dư Niên từ một người chơi đơn lẻ đã trở thành trận đấu PK.
Sau khi cậu bắt đầu chơi, Lang Dịch buông tay, để cậu tự điều khiển.
Khi màn hình hiển thị hạng nhì, Dư Niên phấn khích quay đầu tìm Lang Dịch.
Lang Dịch đứng không xa, vừa quay đầu lại là bắt gặp ánh mắt dịu dàng đang mỉm cười với mình.
Mặt Dư Niên vì vui sướng mà hơi ửng đỏ, lần đầu lộ ra nụ cười.
Khi cười, Dư Niên không còn vẻ máy móc cứng nhắc nữa, đôi mắt cong như hình lưỡi liềm phản chiếu đủ sắc màu rực rỡ trong khu vui chơi. Lang Dịch thấy lạ lẫm, bất giác nhìn đi chỗ khác.
Hai người chơi đến tận mười phút trước khi phim bắt đầu mới rời đi. Lang Dịch mua cho Dư Niên một xô bắp rang lớn, đặt giữa hai ghế ngồi, không có chuyện vô tình chạm tay, thậm chí cả sự cố tình dè dặt cũng không xảy ra.
Bộ phim là tác phẩm tình cảm nghệ thuật, kể về một nam và một nữ từ thời trung học đến khi đi làm. Chuyện yêu đơn phương, khi người này yêu thì người kia không biết, đến khi người kia yêu lại thì người này đã không còn tình cảm nữa. Những tình tiết quen thuộc.
Dư Niên xem chăm chú đến nỗi Lang Dịch đôi lúc nghi ngờ: không biết cậu bối rối vì đang xem phim hay vì chuyện khác.
Dư Niên thật sự rất nghiêm túc xem phim, đặc biệt là cảnh nam chính tốt nghiệp đại học, khiến cậu nhớ đến ngày Lang Dịch tốt nghiệp.
Cậu mạnh dạn hơn nữ chính trong phim một chút, lén chạy đến chỗ chụp hình tốt nghiệp, đứng nhìn rất lâu.
Dư Niên vẫn còn nhớ hôm đó trời trong và gió nhẹ. Cây cổ thụ trăm năm trong trường đã chứng kiến bao lớp sinh viên ra trường, có người tỏ tình thành công ở đó, cũng có người chia xa từ đó.
Nhưng không ai biết, từng có một thiếu niên 19 tuổi đứng dưới gốc cây ấy rất lâu, chỉ để nói với người mình thích một lời chúc mừng tốt nghiệp.
Lúc đó, Lang Dịch cười rạng rỡ trò chuyện cùng bạn bè, từng người một chụp hình kỷ niệm với anh. Tất cả đều vui vẻ. Dư Niên đứng nhìn từ xa, cũng thấy vui lây theo anh.
Bấy giờ trong lòng cậu nghĩ: có lẽ cả đời này sẽ không gặp lại Lang Dịch nữa. Nếu đã như vậy, liệu có nên dũng cảm một lần?
Nhưng cuối cùng, Dư Niên vẫn không bước ra được.
Trong phim, nam chính mặc lễ phục tốt nghiệp dần hòa vào ký ức của Lang Dịch, nữ chính đứng nơi không ai nhìn thấy, lặng lẽ nói lời tạm biệt. Dư Niên siết chặt hai tay, cũng âm thầm nói lời tạm biệt trong lòng.
Lang Dịch thấy bộ phim chẳng hay như lời đồn. Những lời quảng cáo “khiến bao người khóc” chỉ là chiêu trò. Nhưng khi quay sang nhìn Dư Niên, lại thấy cậu mím môi, vẻ buồn bã như đang nhớ ai đó.
Trong lòng Lang Dịch có chút ngột ngạt. Bản thân anh đã vượt qua chuyện đó từ lâu, còn chưa từng thích ai suốt thời đại học, vậy mà Dư Niên mới học năm ba đã như từng trải qua mối tình tổn thương sâu sắc vậy.
Khi đèn chiếu sáng, Dư Niên đã trở lại vẻ bình tĩnh. Trong phim, hai nhân vật gặp lại nhau sau khi đi làm. Nữ chính nửa đùa nửa thật kể chuyện thầm yêu năm xưa, nam chính lúc đó mới hiểu mình đã bỏ lỡ điều gì.
Nữ chính đã có gia đình mới, nam chính có lẽ sẽ tiếc nuối, nhưng đã bỏ lỡ thì chỉ có thể bỏ lỡ.
Dư Niên không biết có ngày nào đó Lang Dịch sẽ nhận ra tình cảm của mình không, nhưng cậu biết mình sẽ không giống nữ chính trong phim mà đi tìm người mới để yêu.
Lang Dịch nhìn ra tâm trạng của Dư Niên không được tốt. Nếu như bình thường, anh đã có thể trêu cậu một câu “đang nghĩ ai?”, nhưng lần này lại không nói được thành lời. Chỉ cần nghĩ đến việc Dư Niên ngồi cạnh mình mà trong lòng nhớ người khác, anh liền thấy khó chịu.
Lang Dịch cũng không rõ cảm giác của mình dành cho Dư Niên là gì. Từ trên xuống dưới, Dư Niên không có điểm nào phù hợp với hình mẫu vợ anh từng tưởng tượng.
Lang Dịch cao gần 1m90, Dư Niên cũng tầm 1m80. Ngoại hình sáng sủa, sạch sẽ, nhưng tính cách khá cứng nhắc.
Gu của Lang Dịch là người chín chắn, điềm tĩnh nhưng vẫn có thể ôm vào lòng làm nũng dễ thương.
Dư Niên không dễ ôm, nhìn cũng không phải kiểu người biết nũng nịu, điểm duy nhất trưởng thành là vì cậu ít nói, trầm tĩnh.
Nhưng khổ nỗi, mỗi khi Lang Dịch nhìn thấy vẻ nghiêm túc cứng ngắc của cậu là lại muốn trêu chọc. Thấy cậu nghẹn lời không biết nói gì, lại thấy thật dễ thương.
Có lẽ mọi tiêu chuẩn đều không còn quan trọng trước cảm giác rung động. Lang Dịch lúc này phải thừa nhận: hình như anh thật sự có chút thích Dư Niên rồi.
Trên đường về, Dư Niên vốn ít khi nói chuyện, giờ lại rụt rè hỏi: “Chắc nhiều người thầm thích anh lắm nhỉ?”
Với vẻ ngoài và thành tích học tập khi đi học, Lang Dịch trở thành tâm điểm chú ý là điều dễ hiểu. Anh không thể nói là không có, vì khiêm tốn quá sẽ thành giả tạo, nên anh đổi cách nói: “Thầm thích thì không biết, thích công khai thì có.”
Câu trả lời thẳng thắn của Lang Dịch khiến Dư Niên ngạc nhiên. Cậu vừa nghịch quai cặp vừa ngập ngừng hỏi tiếp: “Vậy khi được người ta tỏ tình, anh nghĩ gì?”
Lang Dịch buộc phải nhớ lại những trải nghiệm trước đây. Anh không muốn Dư Niên biết quá nhiều chi tiết về chuyện mình từng được người khác theo đuổi, nên cười nói: “Người không thích tỏ tình, nghĩ gì được nữa? Tất nhiên là mong họ nói nhanh rồi đi nhanh đi.”
Phần lớn những người từng tỏ tình với Lang Dịch đều là nam, và họ cũng không thực sự thích anh, mục đích tiếp cận không thuần khiết.
Dư Niên nhận ra Lang Dịch không muốn nói nhiều nên cũng không hỏi tiếp.
Lang Dịch lại sợ nghe Dư Niên đang ngồi cạnh mình mà trong lòng nhớ người khác, nên chẳng biết nói gì.