29. Tám năm rung động, ba tháng nguội lạnh

Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh

Tám năm rung động, ba tháng nguội lạnh

Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy, tiếng ồn ào đã vọng tới, tựa như đang ở một quán bar.
Lục Hằng nhíu mày hỏi: “Chị đang làm gì vậy? Sao không đi nói chuyện với anh rể?”
Tiếng ồn dần xa, có lẽ Lục Vãn đã đi ra ngoài.
Gió bắt đầu thổi qua ống nghe điện thoại.
Khi tiếng ồn lắng xuống, hơi thở nặng nề của Lục Vãn trở nên rõ ràng.
Giọng cô rất khẽ, như thể phải cố gắng lắm mới thốt ra được: “Anh ấy... đi sân bay rồi.”
Sân bay?
Vừa nghe đến đó, Lục Hằng lập tức nổi giận.
Dù Chu Hoài có làm bao nhiêu chuyện quá đáng, thì cũng là vì anh ta yêu thích Lục Vãn. Chuyện này nhất định phải nói rõ ràng.
Vậy mà cô lại một mình đi uống rượu trong quán bar.
Lục Hằng tức giận đến mức không thể nhịn được: “Chị không thích anh ấy thì phải nói thẳng ra, đừng cứ mập mờ không dứt như vậy.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi giọng Lục Vãn chậm rãi vang lên: “Ngày mai anh ấy sẽ hạ cánh.”
Nghe có vẻ như cô đã say.
Lục Hằng càng thêm bực bội, không muốn nói thêm lời nào, lập tức cúp máy.
Sáng hôm sau, anh mở điện thoại, ngón tay dừng lại trên mục trò chuyện với Chu Hoài, cuối cùng vẫn quyết định nhấn gọi video.
Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị từ chối.
Nhưng không ngờ, một lát sau cuộc gọi lại được chấp nhận.
Trên màn hình hiện lên gương mặt Chu Hoài, phía sau anh ta là khung cảnh sân bay.
Qua màn hình, cả hai người đều im lặng, không ai mở lời trước.
Lục Hằng đang suy nghĩ cách diễn đạt, còn Chu Hoài thì chăm chú quan sát Lục Hằng.
Chu Hoài nhìn chằm chằm vào người thanh niên bên kia, cẩn thận đánh giá từng đường nét trên khuôn mặt.
Đôi mắt to, sống mũi cao, gương mặt khá điển trai.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Lục Hằng, anh ta đã không có thiện cảm.
Anh ta không thích ánh mắt mà Lục Hằng dành cho Lục Vãn, tựa như một kẻ xa lạ đang dòm ngó món đồ thuộc về mình.
Trực giác của đàn ông đôi khi chuẩn đến kỳ lạ, chỉ cần một ánh nhìn là có thể nhận ra tình địch.
Vì vậy, Chu Hoài luôn cố ý hay vô tình mà kiếm cớ bắt bẻ Lục Hằng.
Dù biết rõ Lục Hằng không hề làm gì sai, chưa từng xen vào mối tình giữa mình và Lục Vãn, nhưng anh ta vẫn không thể kiềm chế nổi.
Chỉ cần nghĩ đến việc người phụ nữ bên cạnh mình lại mang hình bóng người đàn ông khác trong tim, anh ta đã tức đến nghiến răng.
Giờ nhìn lại, Chu Hoài cảm thấy bản thân thật méo mó, thảm hại khi vì một người phụ nữ mà trở nên như vậy.
Lục Hằng lên tiếng trước: “Anh… vẫn ổn chứ?”
Giọng nói ấy kéo Chu Hoài quay về thực tại, anh ta đáp lại một cách thờ ơ: “Vẫn ổn. Cậu muốn nói gì? Muốn mắng tôi đê tiện, đến giờ còn đeo bám cô ấy sao?”
Lục Hằng đáp: “Không, tôi không định nói những chuyện đó.”
Câu trả lời bất ngờ khiến Chu Hoài hơi khựng lại.
Anh ta ngước nhìn ánh mắt đầy chân thành của Lục Hằng qua màn hình.
Lục Hằng nói: “Tôi chỉ muốn nói với anh, người không yêu anh thì là không yêu, anh có dùng cách nào cũng không thể giữ được đâu. Rồi sẽ có người tốt hơn dành cho anh.”
Chỉ có vậy thôi sao?
Chu Hoài không rõ mình đang cảm thấy gì lúc này.
Anh ta vốn tưởng Lục Hằng gọi tới để mỉa mai, thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng để cãi nhau một trận.
Không ngờ… giờ thì anh ta chẳng còn chút khí thế nào để làm gì cả.
Ánh mắt anh ta trở nên mơ hồ, hồi lâu vẫn không thốt nên lời.
Lục Hằng cũng không lên tiếng nữa.
Sau một khoảng im lặng dài, Chu Hoài bỗng bật cười khẽ, giọng điệu có chút mông lung: “Có lúc tôi thật sự rất ghen tị với cậu. Cậu có thể buông tay dễ dàng như thế… Cậu thích Lục Vãn lâu như vậy, thật sự nỡ sao?”
Nghe vậy, Lục Hằng khựng lại một chút.
Anh dường như cũng chìm vào hồi ức, ánh mắt xa xăm rồi bất chợt cong môi, nở một nụ cười nhẹ nhàng: “Làm gì có ai nói buông là buông được ngay. Trái tim con người… là từng chút từng chút một mà nguội lạnh đi thôi.”
Tình cảm ấy từng xuyên suốt cả thời thanh xuân của anh, để lại dấu ấn đậm sâu không thể xóa nhòa.
Từ rung động đến buông bỏ, mất tám năm.
Từ buông bỏ đến hoàn toàn chết tâm, chỉ ba tháng.
Một đời người có được mấy lần tám năm?
Chỉ là khi đau đến cực hạn, lạnh đến cùng cực, thì mới thật sự có thể rời đi.
Nhưng anh thấy may mắn vì bản thân đã vượt qua được rồi.
Thứ không thuộc về mình thì cứ để gió cuốn đi thôi.