30. Sự Thật Phơi Bày

Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Hoài dường như cũng chợt nhớ ra điều gì, khẽ cười nhạt một tiếng: “Lục Vãn thật đáng thương. Cô ấy đã đánh mất cậu, cả đời này cũng không thể bù đắp nổi.”
Thứ cô ấy mất đi là một tình cảm trong sáng và chân thành nhất.
Ngay cả Chu Hoài cũng tự biết bản thân mình không thể làm được như vậy.
Hai người nhìn nhau cười, bao nhiêu oán hận trong quá khứ đều tan theo gió, hóa thành tro bụi.
Cuộc gọi video kết thúc.
Lục Hằng nhìn vào màn hình điện thoại tối đen, ánh mắt vẫn còn chút hoảng hốt, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Thẩm Khê chăm chú nhìn anh, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xót xa.
Cô nhẹ giọng nói: “Người phụ bạc chân tình thì mãi mãi sẽ không nhận được chân tình. Nhưng người đã dốc hết lòng yêu thương, chỉ cần vượt qua mối nghiệt duyên này, nhất định sẽ gặp được người tốt hơn.”
Lời này ẩn chứa nhiều hàm ý.
Hàng mi Lục Hằng khẽ run rẩy.
Anh giả vờ như không có gì, thản nhiên đáp: “Vậy thì tốt, chắc là duyên số của em đang nóng lòng tìm đến rồi.”
Nghe vậy, Thẩm Khê liếc nhìn Lục Hằng, mặt không biểu cảm nhưng câu nói ra lại vô cùng thẳng thắn: “Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt đấy thôi.”
Quả là biết đùa thật.
Nhưng không thể phủ nhận, tim Lục Hằng đúng là khẽ rung lên một nhịp đập.
Anh bật cười, cố ý nói: “Cũng chưa chắc đâu.”
Nói xong, anh lại tiếp tục xiên thức ăn trên tay.
Thẩm Khê cũng đưa mắt nhìn sang chỗ khác, chuyên tâm nướng đồ ăn, nhưng khóe môi lại hơi nhếch lên một nụ cười.
Bầu không khí mờ ám cứ thế lan tỏa trong không gian.
Cách đó không xa, ông nội nheo mắt lại, thở dài cảm thán: “Giới trẻ bây giờ đúng là khác biệt thật.”
Sáng hôm sau.
Lục Vãn vẫn quyết định đến gặp Chu Hoài.
Nhưng lần này, cô đã nói rõ mọi chuyện với anh.
Chu Hoài đang bắt xe thì liếc cô một cái, lạnh lùng nói: “Từ nay nước sông không phạm nước giếng, sau này mà tôi còn đến tìm cô, tôi là chó.”
Chu Hoài tự biết bản thân mình chỉ là người bình thường, không có tấm lòng cao thượng đến mức vẫn giữ thiện ý với một người phụ nữ tệ bạc.
Anh ta chỉ mong từ nay về sau không còn bất kỳ liên quan gì đến nhau nữa.
Anh ta cũng thấy Lục Hằng nói đúng, những người luôn tự cho mình là đúng, luôn tự quyết định thay người khác như Lục Vãn, cuối cùng ngay cả bản thân mình muốn gì cũng không nắm rõ.
Cả một hồi công sức chỉ như xách giỏ trúc múc nước, chẳng giữ lại được gì.
Chu Hoài lên xe, hạ cửa kính xuống, liếc nhìn Lục Vãn lần cuối.
“Lục Vãn, đừng dùng ánh mắt kiểu đó để nhìn tôi.”
“Thật ra người đáng thương nhất giữa chúng ta… là chính cô.”
Nói xong, Chu Hoài rời đi.
Chỉ còn lại Lục Vãn đứng ngẩn người nhìn theo bóng lưng anh ta, mãi vẫn chưa hoàn hồn.
Cô đứng thật lâu, rồi mới quay người rời đi.
Bầu trời bên ngoài đã tối hẳn.
Lục Vãn một mình trở về nhà, cô đi vào phòng Lục Hằng, ngồi xuống thật lâu, không nói lời nào.
Không biết cô đang suy nghĩ điều gì.
Rất lâu sau, cô mới cử động cơ thể cứng đờ, rút điện thoại ra, bấm số gọi cho Lục Hằng.
“A lô, chị.”
Giọng Lục Hằng vang lên trong điện thoại.
Lục Vãn mấp máy môi, khó khăn nói: “A Hằng… chị đã tiễn anh ấy đi rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Căn phòng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Lục Vãn lên tiếng, muốn giải thích với Lục Hằng: “Chị và Chu Hoài không có tình cảm. Cưới nhau chỉ là hành hạ lẫn nhau, cho nên…”
“Ngay từ đầu chị đồng ý với anh ấy chỉ là để nói với em rằng giữa chúng ta là không thể.”
“Chị tiễn Chu Hoài đi rồi… cũng muốn tự mình nói cho em biết chuyện này. Thật ra chị…”
Chưa nói hết câu, đầu dây bên kia đã cắt ngang lời cô: “Chị, chị thay đổi rồi.”
“Chuyện giữa em và chị không nên lôi người khác vào. Chị muốn từ chối em thì cứ nói thẳng, em sẽ không làm phiền chị.”
“Nhưng chị không nên, rõ ràng không yêu lại còn đi lừa gạt người khác, chỉ để khiến em biết khó mà lui.”
Ban đầu, Lục Hằng thật sự tin rằng Lục Vãn yêu Chu Hoài, vì vậy mới muốn kết hôn.
Nhưng sau khi nhận được cuộc gọi từ mẹ, mọi chuyện mới dần sáng tỏ.
Tất cả những người đàn ông kia, cô đều cố tình ở bên chỉ để làm anh tổn thương, để anh chết tâm.
Lục Vãn là có tình cảm với anh nhưng cô lại nhút nhát đến mức không dám thừa nhận.
Cho đến khi anh thật sự rời đi, cô mới bàng hoàng nhận ra, rồi muốn quay lại tìm anh.
Nhưng cô quên mất một điều…
Chưa từng có ai có thể chờ đợi mãi mãi.