Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ
Chương 123: Bạch Vân
Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng giam lặng đi một lúc.
Tạ Tinh lên tiếng: “Anh đừng lo, tôi sẽ giúp anh nhớ lại. Trong nhà anh có đồ vật nhỏ nào không? Như bình sứ, vò đất, lọ thuốc, tranh cũ, tô chén lớn, tượng Phật, nghiên mực, ống nhổ, đèn dầu, chân đèn, tranh gốm, tiền cổ...”
Lữ Kinh bỗng dưng ngồi thẳng dậy, lao tới bàn, hoảng hốt lật tung đống ảnh.
Đàn Dịch rút ra một tấm từ bên cạnh: “Anh đang tìm cái này à?”
Đó là bức ảnh chụp trước cửa phòng ngủ phía đông, dây kéo công tắc đèn sợi đốt trong nhà chính rủ xuống ngay bên cạnh cửa.
Lữ Kinh giật lấy, soi kỹ: “Ơ? Tôi rõ ràng nhớ dưới dây có buộc một đồng tiền lớn, sao giờ lại thành cái ốc vít? Hay tôi nhớ nhầm?”
Đỗ Chuẩn mắt sáng lên, cúi xuống xem: “Nếu đây là do hung thủ thay đổi, thì đúng là rất tinh vi. Còn có vết rỉ sét nữa. Tôi tìm mãi mà cũng chẳng để ý đến chi tiết này.”
Tạ Tinh nhớ lại lúc cùng Tào Hải Sinh dựng lại hiện trường, đúng là có cảnh tượng ấy.
Cô hỏi tiếp: “Con dao thái rau nhà anh thường để đâu?”
Lữ Kinh suy nghĩ một hồi: “Khó nói quá. Cô ấy về nhà là lo con, nấu cơm, thi thoảng còn đan áo kiếm thêm, đồ đạc để lung tung cả.”
Tức là con dao rất có thể để ngay bếp cạnh phòng ngủ phía đông.
Lên xe, Đỗ Chuẩn giơ tay đếm: “Hung thủ có năm đặc điểm: một, am hiểu tiền cổ. Hai, từng vào nhà họ Lữ. Ba, cao to, thể lực tốt. Bốn, có khả năng chống điều tra. Năm, cẩn thận. Chỉ cần rà soát lại những người từng đến nhà họ Lữ, vụ án coi như xong.”
Đàn Dịch nói: “Lát nữa kiểm tra kỹ lý lịch đồng nghiệp và bạn học của Ngụy Phân Phương.”
Đỗ Chuẩn xoa xoa chòm râu lởm chởm: “Hay là tôi quay lại một chuyến nữa?”
Đàn Dịch lắc đầu: “Anh Đỗ nghỉ ngơi đi. Nếu nghi phạm muốn trốn thì đã trốn từ lâu rồi, không vội thêm một hai hôm.”
Đỗ Chuẩn ngả người ra ghế: “Cũng phải. Xem ra có thể ăn Tết yên bình rồi, tuyệt!”
Tạ Tinh lôi trong ba lô ra vài viên kẹo sữa Đại Bạch Thố, đưa cho Đỗ Chuẩn: “Hôm nay giao thừa, anh Đỗ ăn viên kẹo lấy may nhé.”
“Đại Bạch Thố!” Đỗ Chuẩn nhận, bóc vỏ bỏ vào miệng nhai mấy cái: “Ngon thật, không ngọt gắt.”
Tạ Tinh cũng bóc một viên, nhét vào miệng.
Đàn Dịch liếc nhìn cô.
Tạ Tinh ban đầu không để ý, nhưng anh nhìn lâu, cô liền hiểu, vội rút thêm một viên, bóc vỏ đưa sang: “Đội trưởng Đàn cũng ăn một viên đi ạ?”
Đàn Dịch buông tay khỏi vô-lăng, nhận lấy bỏ vào miệng: “Tôi vốn không thích kẹo, nhưng hôm nay Tết, phá lệ một lần.”
Tạ Tinh: “…”
“Ha ha ha…” Đỗ Chuẩn cười lớn: “Tiểu Tạ làm vậy là không được rồi, sao lại quên đội trưởng Đàn chứ.”
Tạ Tinh ban nãy thấy đưa kẹo cho cấp trên hơi ngại nên cố tình lờ đi, không ngờ Đàn Dịch cũng muốn ăn.
Cô vội chữa lời: “Em chợt nhớ tới phòng hộ tịch. Nếu họ hỗ trợ tra giúp, có khi giải quyết vụ án trước bữa tối.”
Cô nhanh nhẹn chuyển chủ đề.
Quả nhiên Đỗ Chuẩn mắc bẫy: “Đúng rồi, chỉ cần tra hồ sơ là rõ ngay.”
Đàn Dịch nói: “Yên tâm, tôi đã báo cấp trên, về là tra được liền.”
Đỗ Chuẩn do dự một lúc: “Thôi, tôi về nhà nghỉ. Tiểu Tạ, cần gì thì gọi tôi.”
Tạ Tinh đáp: “Vâng, anh Đỗ cứ yên tâm.”
Đàn Dịch chở Đỗ Chuẩn về tận nhà, rồi quay lại đưa Tạ Tinh về cục.
Hai người mang hồ sơ đến phòng hộ tịch, Tạ Tinh còn mang theo kẹo và hạt dưa biếu đồng nghiệp.
Ngụy Phân Phương có năm người bạn học, bốn người làm ở nhà máy bia.
Nhân viên hộ tịch hỏi tra ai trước.
Đàn Dịch nói: “Tra Bạch Vân trước.”
Bạch Vân là đồng nghiệp đi lấy quần giúp Ngụy Phân Phương.
Cô ta 34 tuổi, người địa phương, đã lập gia đình. Chồng là Thường Hữu Hâm, 35 tuổi, quê huyện Lịch, thành phố An Hải. Vợ chồng có một trai một gái, sống ở số 527 đường Cổ Kiều.
Cả hai không có tiền án.
Cảm ơn xong đồng nghiệp hộ tịch, hai người xuống lầu, vừa lúc gặp Nhậm Á Quang.
Nhậm Á Quang hỏi: “Đội trưởng Đàn, hôm nay em trực, có nhiệm vụ gì không ạ?”
Đàn Dịch đáp: “Cùng đi đường Cổ Kiều.”
Ba người đến đường Cổ Kiều, tìm số 527. Nhậm Á Quang đậu xe trước một tiệm tạp hóa.
Anh vào trong, lượn vài phút rồi xách túi bánh mì cũ trở ra, cười hớn hở: “Đội trưởng Đàn, Thường Hữu Hâm thất nghiệp, là dân rỗi rãi, ngày nào cũng khoe làm ăn lớn, kiểu ‘ba năm không mở hàng, mở hàng ăn ba năm’, rõ ràng đang nói đến đồ cổ. Nhưng hắn không ở nhà, trước Tết đã đưa vợ con về quê rồi. Bà chủ tiệm nói, hắn cao hơn em chút, người cũng to hơn. Không sai đâu, chắc chắn là hắn!”
Đàn Dịch nói: “Xem ra không cần tra ai nữa.”
Anh lật sổ tay, tìm số Hoàng Chấn Nghĩa, báo cáo sơ lược vụ án.
Sau khi cúp máy, anh nói với Nhậm Á Quang: “Đi thôi, lập tức lên đường đến Lịch Sơn.”
Nhậm Á Quang nói: “Đội trưởng, đường lên Lịch Sơn có đèo, xe này e không ổn.”
Tạ Tinh đề nghị: “Hay về cục đổi sang xe em đi?”
Đàn Dịch nói: “Cục mình không còn xe việt dã à?”
Nhậm Á Quang đáp: “Vẫn đang bảo trì ở xưởng.”
Đàn Dịch quay sang Tạ Tinh, áy náy: “Tôi sẽ bảo cục thanh toán tiền xăng cho em.”
Tạ Tinh cười: “Không sao, coi như em đi ngắm cảnh.”
Với cô, chẳng gì vui hơn là được đi làm nhiệm vụ trong ca trực.