Chương 10: Đúng hay không đúng? Diễn biến bất ngờ.

Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng

Chương 10: Đúng hay không đúng? Diễn biến bất ngờ.

Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Khanh Oản suýt nữa thì giơ ngón cái tán thưởng hắn. Quả nhiên không hổ danh Thái phó đương triều, đã ra tay là phải giải quyết dứt điểm.
Diệp Khanh Oản thở phào một hơi, đồng thời không khỏi lo lắng. Cửu vương gia này, từ lúc xuất hiện ở thư thục, đã có gì đó không đúng lắm.
Dựa theo nguyên tác, bọn họ ở thư thục không hề có bất cứ tiếp xúc gì. Sau đó trong yến hội, Tướng gia nhắc tới hôn ước, liền bị hắn ta thẳng thừng từ chối, còn nhắc tới người mình ái mộ chính là nữ chính.
Sau đó chính là cảnh Diệp Khanh Oản gây loạn tại yến hội, rút kiếm định giết nữ chính, bị nam chính đánh trọng thương, tuyệt vọng nhìn nam chính dẫn theo nữ chính ung dung rời đi. Từ đầu đến cuối, nam chính đều không thèm liếc mắt nhìn nàng dù chỉ một lần.
Chuyện này ngay trong đêm lập tức truyền ra ngoài, Diệp Khanh Oản khiến tướng phủ bị liên lụy, trở thành trò cười của toàn kinh thành.
Nhưng hôm nay... Dường như mọi chuyện đều khác hẳn. Hình tượng nam chính hoàn toàn đổ vỡ, nhưng kết cục thì vẫn tương tự.
Vậy rốt cuộc là đúng hay không đúng?
Diệp Khanh Oản cũng rất mơ hồ, nhưng vẫn cố gắng diễn tiếp: “Phụ thân, người đừng trách Mộ Vân ca ca, đều là lỗi của con, con quá tùy tiện.”
“Diệp tiểu thư đúng là người hiểu chuyện.” Thập gia toát mồ hôi hột.
“Sau này con sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không gây phiền phức cho phụ thân và Mộ Vân ca ca nữa.”
Tướng gia nhìn thấy nữ nhi của mình cố nén lòng chịu đựng như vậy, nhất thời vừa vui mừng lại vừa đau lòng.
Vui mừng vì cuối cùng nàng cũng hiểu được đặt đại cục lên hàng đầu, không hành sự tùy tiện như trước.
Nếu như dựa theo tính cách ngày xưa của nàng, lúc này đã sớm dẫn người phóng hỏa cả Hạ gia.
Sau khi Diệp Khanh Oản nói xong, liền trở về phòng nghỉ ngơi.
Đuổi hết người trong phòng ra, nàng liền không nhịn được mở giao diện trêu chọc ra.
"Coi như là diễn xong rồi đi, mệt muốn chết. Cửu vương gia kia đúng là đồ vô dụng, ngay cả một nữ tử yếu ớt như ta còn không đánh lại được."
"May mà ngay từ đầu ta đã không dùng toàn lực, bằng không sẽ trở thành nữ phụ đầu tiên giết chết nam chính..."
"Tính ra nên cảm ơn lão Thái phó Liễu Thịnh âm hiểm kia, nếu không có lẽ hôn ước đã không còn."
"Không biết tác giả nghĩ như thế nào, hình tượng của nam chính đúng là khó mà nói hết được. Lạnh lùng, anh tuấn, bụng dạ khó lường và tàn nhẫn. Nhưng nhìn biểu hiện lúc hắn từ hôn, rõ ràng là chỉ số thông minh bị người ta ấn trên đất chà đạp. Lại vì một nữ nhân khiến Tể tướng đương triều phải mất mặt, ngu ngốc đến thế, nếu muốn đấu đá chốn cung đình thực sự, sợ là chắc chắn không sống nổi quá hai tập."
"Có lẽ hiện giờ bọn họ đã tới cầu Xuân Húc, nửa đêm về sáng không biết có con ngựa điên ở đâu ra, lao về phía nữ chính."
"Nữ chính đúng là vô dụng, chỉ tổ tốn cơm tốn gạo. Rõ ràng còn cách xa như vậy, mà không chịu né tránh, cứ đứng ngây ra đó, đợi nam chính tới cứu. Sau đó hai người ôm nhau xoay vòng giữa không trung."
"Sau đó nam chính bị thương, nữ chính cảm động đến mức mê muội, lấy thân mình báo đáp."
"Buồn cười thật, người bình thường không phải nên hoài nghi, nửa đêm về sáng lại có con ngựa ở đâu ra sao?"
"Còn nữa, rõ ràng là nàng ta có thể tránh được, vì sao cứ phải đợi người đến cứu?"
"Tình tiết cẩu huyết, không có logic."
Hoàn thành trêu chọc, nhưng hệ thống không có bất cứ phần thưởng gì.