Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng
Chương 24: Ai đã làm xáo trộn cốt truyện?
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai tên giặc cỏ kia đã chết, sát ý trong mắt Liễu Thịnh mới dần vơi đi.
Hắn đoán hai tên giặc cỏ này lẻn vào Ngọc Thanh Quan, vừa hay bị Hạ Tuyết Kiến bắt gặp, nên mới cùng nhau đi ra đây, chứ không phải Hạ Tuyết Kiến đã điều tra được gì.
Một nữ chính muốn dựa vào nam chính cứu giúp thì cũng không thông minh đến mức đó.
Đây cũng là nguyên nhân lần này hắn tha cho Hạ Tuyết Kiến.
Nhưng mà sau này hắn thật sự sẽ thích kiểu người như này sao?
Ngu ngốc, lắm chuyện lại thích gây rắc rối, khiến người khác phải giải quyết hậu quả, người phụ nữ như vậy thì đáng giá để hắn thích chỗ nào?
Còn là chó săn số một của nàng nữa ư?!
Nếu bắt hắn mỗi ngày phải thay người phụ nữ này giải quyết hậu quả, hắn chắc chắn sẽ phát điên mất.
Liễu Thịnh trầm tư, trước mắt lại lần nữa xuất hiện dòng chú thích của Diệp Khanh Oản.
“Thôi không trào phúng nữa, khi nữ chính truy tìm được tung tích của giặc cỏ có liên quan đến Lão Thái phó kia, Lão Thái phó bị dọa chết khiếp, liền dẫn người đi giết nữ chính. Kết quả là lúc hắn nhìn thấy nữ chính bị hai tên giặc cỏ ức hiếp, bỗng nhiên mềm lòng.”
“Ánh mắt nàng trống rỗng, sợi tóc rối bời dính trên má, nước mắt như trân châu tuôn rơi. Nhìn nàng bất lực như thế, Liễu Thịnh cảm giác trái tim mình như bị đâm một nhát dao, đau đến không thể thở nổi.”
“Ngay lúc này hắn mới phát hiện, chính mình đã bị người con gái vừa kiên cường vừa yếu đuối này thu hút sâu sắc... Hắn muốn vĩnh viễn bảo hộ nàng, trở thành thần hộ mệnh của nàng, không để người khác khinh thường, sỉ nhục nàng dù chỉ một chút...”
Liễu Thịnh nhìn những dòng chữ đó, trán nổi đầy gân xanh.
Cứ như thể Diệp Khanh Oản đang đứng trước mặt hắn, hài hước đọc diễn cảm những lời kịch này, khiến hắn cảm thấy xấu hổ.
Đây không phải hắn, không phải, nhất định là Diệp Khanh Oản nhầm rồi.
Sao có thể là hắn được.
Không thể nào!
Liễu Thịnh bỗng nhiên siết chặt dây cương, lập tức quay đầu ngựa lại đi giết Hạ Tuyết Kiến.
Đây là cái loại tiểu thuyết gì, bổn công tử không thèm chơi!
“Công tử.”
“Buông ra, ta muốn đi giết nàng.”
“Công tử, người bình tĩnh một chút, Cửu vương gia đang ở đó, chúng ta đi ra ngoài sẽ bại lộ.”
Liễu Thịnh lúc này mới dần bình tĩnh lại, ngực vẫn phập phồng dữ dội như cũ.
Hơi điều chỉnh một chút cảm xúc, lúc này mới dặn dò: “Xóa sạch dấu vết, việc chúng ta ra khỏi thành hôm nay, phải giữ kín tuyệt đối, không thể để người khác biết.”
“Vâng, công tử.”
Ám vệ bắt đầu hành động, Thạch Hộc muốn đưa hắn về phủ.
“Không, chúng ta không trở về phủ.”
“Kia, chúng ta đi đâu?”
Đôi mắt Liễu Thịnh nheo lại, lộ ra một tia ánh sáng lạnh lẽo đầy nguy hiểm.
“Đi Ứng Tuyết Đường.”
Ách......
Thạch Hộc ngớ người ra, Ứng Tuyết Đường... Chẳng phải là hiệu thuốc sao?
Công tử thân thể không thoải mái sao?
Liễu Thịnh đến Ứng Tuyết Đường rất nhanh đã đến nơi.
“Công tử, người bị thương sao?” Ngoài cửa Thạch Hộc chạy vội theo sau, trong lòng thầm nghĩ.
Bị thương cũng phải cho mình theo vào chứ.
Liễu Thịnh không đáp lời, mà lại nói: “Đi, đi Di Hồng Lâu.”
“A?”
Thạch Hộc nghe vậy, trong mắt hiện lên một tia quái lạ, ánh mắt anh ta liếc xuống phía dưới, nhìn về một chỗ nào đó...
Đi xong hiệu thuốc rồi lại đi Di Hồng Lâu?
Rất khó khiến người ta không nghi ngờ, có phải công tử không ổn hay không!