Chương 7: Nữ chính xuất hiện

Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Khanh Oản nhìn vẻ mặt thanh cao, xa cách của hắn, suýt bật cười.
Quả nhiên, đây mới chính là nam chính, lạnh lùng, anh tuấn, mắc bệnh ghét phụ nữ, ngoại trừ nữ chính ra thì dị ứng với bất kỳ nữ nhân nào khác.
Phải giữ được phong độ này, cứ thế mà duy trì.
Diệp Khanh Oản thầm cổ vũ hắn trong lòng.
“Mộ Vân ca ca, vị cô nương này là...”
“Tam tiểu thư Hạ gia Hạ Tuyết Kiến, thê tử tương lai của bổn vương.”
Thê tử?
Mọi người nhìn nhau ngớ người, rồi xôn xao quay đầu nhìn về phía Tướng gia.
Hôm nay tới đây, ai nấy đều hiểu rõ trong lòng, bây giờ Cửu vương gia lại nói như vậy, chẳng phải cố tình làm Tướng gia khó xử hay sao?
Chỉ có Liễu Thịnh lấy một nắm đậu phộng trong túi ra, yên lặng rót một ly rượu.
Từ hôn?
Một vương gia không quyền không thế lại khiến Tể tướng quyền khuynh triều dã mất mặt trước mặt mọi người.
Thú vị.
Quả nhiên khóe miệng Tướng gia khẽ giật, ba phần muốn cười, ba phần lạnh lùng, bốn phần châm chọc nhìn Nam Cung Mộ Vân.
“Cửu vương gia, thật khí phách.”
Không khí xung quanh lập tức lạnh lẽo đến mức đóng băng, Thập gia sợ đến mức mặt mày trắng bệch, cuống quýt xin lỗi.
“Tướng gia, Diệp tiểu thư, xin đừng giận dữ, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm.”
Diệp Khanh Oản ấm ức chạy về phía phụ thân, nhào vào lòng hắn thấp giọng nức nở.
Tướng gia đau lòng nhìn nữ nhi bảo bối của mình, an ủi:
“Oản Nhi đừng sợ, có phụ thân làm chủ cho con.”
Làm chủ là được rồi, chuyện này coi như xong, ta còn đợi Cửu vương gia hủy bỏ hôn ước với ta mà.
Tướng gia hung hăng quay đầu nhìn chằm chằm Thập gia:
“Hiểu lầm? Vậy Thập gia nói thử xem, có gì hiểu lầm?”
Thập gia há miệng định giải thích, nhưng chuyện xảy ra quá đột ngột, hắn cũng không biết nên giải thích thế nào, chỉ có thể nháy mắt với Cửu ca của mình, rồi nhỏ giọng nói.
“Cửu ca, còn ngây người ra đó làm gì, mau giải thích đi chứ.”
Nhưng Nam Cung Mộ Vân chỉ lạnh nhạt liếc nhìn hắn một cái, vẫn lạnh lùng đứng đó, cũng không hề mở miệng.
Trái lại là Hạ Tuyết Kiến đứng dậy, không nói hai lời đã quỳ sụp xuống đất: “Tướng gia thứ tội, Tướng gia thứ tội, việc này không liên quan tới Cửu vương gia, đều là lỗi của tiểu nữ.”
Vừa nói vừa nức nở, nước mắt liền tuôn rơi.
Khóc đến đáng thương như thế, người không biết còn tưởng nàng ta mới là người bị từ hôn.
Diễn xuất này của nàng ta, khiến Tướng gia như bị đẩy vào thế khó, tiến thoái lưỡng nan.
Nếu tiếp tục trách hỏi, khó đảm bảo nàng ta sẽ không đâm đầu tự vẫn ở Tướng phủ, đến lúc đó tin đồn lan ra, chẳng phải sẽ thành Tướng gia bọn họ ỷ thế hiếp người, khinh nhục một tiểu thứ nữ của nhà quan ngũ phẩm sao?
Nếu không trách hỏi, vậy nữ nhi bảo bối của hắn sẽ phải nhận lấy sự ấm ức này sao?
Bên ngoài ồn ào náo nhiệt, Diệp Khanh Oản lại ở trong lòng cha nàng thích thú xem kịch vui.
Đợi bọn họ đã náo loạn đủ rồi, Diệp Khanh Oản lúc này mới nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, một giây sau liền thu lại vẻ cà lơ phất phơ của mình, từ trong lòng cha nàng đứng dậy, chỉ vào Hạ Tuyết Kiến mà mắng ầm ĩ.
“Hạ Tuyết Kiến ngươi bớt giả vờ đáng thương ở đây đi, chỉ là tiểu thứ nữ của quan ngũ phẩm cũng dám làm càn ở trong Tướng phủ của ta sao? Ta thấy Hạ gia các ngươi không muốn sống nữa rồi.”
Sau khi nói xong, nàng lại nắm chặt ống tay áo của Cửu vương gia chất vấn:
“Mộ Vân ca ca, mấy ngày qua huynh vẫn luôn lạnh nhạt với ta là vì Hạ Tuyết Kiến đúng không?”