Chương 8: Rút kiếm đâm nữ chính

Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ta đường đường là thiên kim đích nữ của tướng phủ, xét về gia thế, dung mạo, tài năng, có điểm nào thua kém một tiểu thứ nữ quan ngũ phẩm chứ?”
Thấy vẻ mặt Nam Cung Mộ Vân không chút lay động, nàng lại bắt đầu giả vờ đáng thương:
“Mộ Vân ca ca, từ nhỏ ta đã thích huynh, vẫn luôn nhớ nhung, suy nghĩ mọi điều vì huynh. Có phải huynh chê ta làm chưa đủ tốt không? Huynh cứ nói ra, ta sẽ thay đổi, Mộ Vân ca ca...”
Nói xong, nàng còn hung hăng véo mạnh vào eo mình một cái, đau đến nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc lóc thảm thiết như muốn chết.
Tướng gia nhìn nữ nhi của mình tự hạ thấp bản thân như vậy, dậm chân thùm thụp, có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Nhưng trong lòng lại vô cùng đau xót.
Nữ nhi bảo bối của hắn, từ nhỏ đã không nỡ để nàng rơi một giọt nước mắt.
Nam Cung Mộ Vân...
Thật nực cười, một vương gia do cung nữ sinh ra, nếu không phải nữ nhi của hắn khăng khăng một lòng, thì hắn ngay cả cửa tướng phủ cũng không vào được, bản thân ông ta càng không muốn nâng đỡ hắn làm thái tử.
Nam Cung Mộ Vân cúi đầu nhìn Diệp Khanh Oản đang kéo tay áo mình khóc nức nở, ánh mắt phức tạp:
“Ta cũng không nói nàng không tốt.”
“Vậy huynh có thích ta không?”
“Tạm thời... Không thích.”
Lời còn chưa dứt, Diệp Khanh Oản đã khóc to hơn: “Như vậy vẫn là ta không tốt, ta không xứng với Mộ Vân ca ca...”
Khắc họa hình tượng kẻ si tình đến chân thật.
Khóe miệng Liễu Thịnh run rẩy, dù đã biết rõ tình tiết trong cốt truyện, nhưng hắn suýt nữa đã bị dáng vẻ si tình của nàng làm cho cảm động.
Nữ nhân này... Thật biết diễn xuất!
Hắn bắt đầu hoài nghi nhân sinh, đám oanh oanh yến yến bên cạnh mình kia, có phải cũng chỉ là diễn kịch hay không?
Diệp Khanh Oản vẫn luôn khóc nức nở, chỉ đợi Cửu vương gia vô tình hất nàng ra, sau đó mang theo Hạ Tuyết Kiến nghênh ngang rời đi, để đẩy mạnh tình tiết mới.
Nhưng nàng chờ mãi chờ mãi, Cửu vương gia đáng ghét kia vẫn không nhúc nhích.
Huynh cử động một chút đi chứ.
Diệp Khanh Oản bốc hỏa.
“Diệp tiểu thư, đều là lỗi của ta, nếu không phải vì ta, tỷ và Cửu vương gia đã không cãi nhau, bây giờ ta sẽ đi ngay.”
Hạ Tuyết Kiến bỗng nhiên mở miệng nói.
Diệp Khanh Oản vừa nghe thấy thế, lập tức tỉnh táo lại.
Hạ tiểu thư không hổ là nữ chính, kịp thời thúc đẩy tình tiết của tiểu thuyết.
Quả nhiên nam nhân đều không đáng tin cậy.
Diệp Khanh Oản hung tợn lườm nàng một cái: “Hạ Tuyết Kiến, ngươi nói không sai, đều là vì ngươi mà Mộ Vân ca ca mới không thích ta, ta giết ngươi.”
Dứt lời, nàng rút bội kiếm của Cửu vương gia đâm tới.
Diệp Khanh Oản nhắm thẳng vào ngực Hạ Tuyết Kiến, một kiếm đâm tới.
Đồng thời vận chuyển nội lực đan điền, một tầng kim quang mắt thường không thể nhìn thấy bao phủ trên người nàng, đó chính là Kim Chung Tráo.
Đề phòng một khi xung đột xảy ra, chính mình bị thương.
Tuy chỉ là diễn kịch, nhưng cảm giác đau đớn là thật nha.
Dựa theo tình tiết cốt truyện, lúc Diệp Khanh Oản muốn giết nàng, là Cửu vương gia đúng lúc kịp thời cứu được nàng ta, thậm chí vì nàng ta mà làm Diệp Khanh Oản bị thương.
Quả nhiên nàng vừa rút kiếm, Cửu vương gia đã lanh tay lẹ mắt ngăn nàng lại, hơn nữa còn đánh một chưởng lên vai nàng.
Nhưng tình huống nàng bay ngược ra ngoài lại không xuất hiện, ngược lại là thân thể Cửu vương gia nhoáng lên, lảo đảo lùi ra sau.
Diệp Khanh Oản cả kinh, lập tức thu hồi nội lực, duỗi tay túm chặt lấy Cửu vương gia.
Sau đó bốn mắt nhìn nhau, đều không thể tưởng tượng nổi khi nhìn đối phương.
Khóe mắt Diệp Khanh Oản nheo lại.
Thật xấu hổ... hắn... đánh không lại ta!
Làm sao bây giờ?