31. Chương 31: Anh đã sai

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dinh thự Thiên Cát.
Trong suốt thời gian Nhược Hy vắng mặt, Thẩm Thiên Long thường xuyên có mặt tại tập đoàn Thẩm Thị và căn cứ của băng Hổ Long. Anh thậm chí không muốn trở về nhà, vì mỗi khi đặt chân đến dinh thự này, bao ký ức về Nhược Hy lại ùa về trong tâm trí anh.
Lòng đau đớn nhưng không hiểu tại sao lại cảm thấy trống rỗng đến vậy. Anh tự dối lòng mình, không dám đối mặt với sự thật rằng chính vì Nhược Hy đã rời bỏ anh nên anh mới đau khổ như thế.
Giữa anh và Phó Tử Yên đã chấm dứt từ hai tháng trước. Sau nhiều ngày vật lộn với chính mình, Tử Yên mới quyết định đến tìm Thẩm Thiên Long để giải quyết mọi chuyện.
Phó Tử Yên rõ Thẩm Thiên Long thích cô chỉ vì anh nghĩ cô là định mệnh của mình, là người đã cứu anh ở suối Mơ năm anh năm ba đại học.
Lúc đó, Thiên Long bị rơi xuống suối, may mà lớp của Nhược Hy cũng đang đi chơi ở đó. Nhược Hy tình cờ thấy Thiên Long trượt chân rơi xuống nước nên đã liều mình cứu anh. Nhưng khi anh tỉnh dậy, người anh nhìn thấy đầu tiên lại là Phó Tử Yên. Lý do anh không gặp Nhược Hy là cô đã đi tìm người giúp đưa anh đến bệnh viện, và khi cô quay lại thì anh đã không còn ở đó nữa.
Lần đó Nhược Hy còn bị bạn mình cho là đang nói dối, chỉ có Mỹ Ngư tin cô. Lần đó Thừa Ân không có mặt nên chỉ có Mỹ Ngư biết chuyện. Sau đó Nhược Hy cũng không nhắc đến việc này với ai, nên Thiên Long vẫn cứ nghĩ Tử Yên là định mệnh của mình.
Nhờ vào lời dối này, Phó Tử Yên đã có cơ hội đến gần Thiên Long, và nhiều lần nhỏ nhoạch bày mưu tính kế để làm xấu Nhược Hy trong mắt Thiên Long khi biết Nhược Hy có tình cảm với anh.
Phó Tử Yên đã thẳng thắn nói hết với Thiên Long mọi chuyện, kể cả chuyện trên du thuyền, chuyện Nhược Hy bị bỏ thuốc, và mong nhận được sự tha thứ từ anh.
Lời nói của Phó Tử Yên:
"Em xin lỗi, tất cả là do em. Anh có quyết định thế nào em cũng chấp nhận."
Thiên Long không thể tin vào những gì mình đang nghe. Anh không chấp nhận nổi người mình luôn tin tưởng lại là người đã lừa dối anh suốt bao năm qua. Có quá nhiều người đã cảnh tỉnh anh, nhưng anh đâu có nghe, hoặc có nghe cũng không hiểu.
Thiên Long nói với Tử Yên:
"Chúng ta kết thúc đi. Tôi không thể chấp nhận một người bên cạnh mình lại là người lừa dối mình. Cô hãy nhanh chóng rời đi trong khi tôi còn có thể kìm chế được. Tôi không muốn gặp lại cô một lần nào nữa."
Phó Tử Yên với nước mắt lăn dài trên mặt rời khỏi dinh thự Thiên Cát. Cô cũng đã ra nước ngoài theo lời của ba mình.
Hàng đêm trên sân thượng tòa nhà cao 51 tầng có một người đàn ông đang đấm vào ngực mình lặp đi lặp lại ba chữ: ANH ĐÃ SAI.
"Anh vô tình nhiều lần làm em phải khóc
Đã cho em với biết bao nỗi buồn
Nước mắt em nhiều đêm vì anh rơi xuống
Mà vô tâm anh nào đâu có biết
Rồi cứ thế vẫn cứ hay vui đùa
Rồi cứ thế đánh mất dần tình yêu
Đã để lại trong em những vết thương
ANH ĐÃ SAI
Bỗng một ngày chẳng còn em bên anh nữa
Chẳng ai mong ai ngóng anh trở về
Đến lúc này chợt nhận ra em ý nghĩa
Và thân quen trong anh biết bao nhiêu
Giờ hối tiếc cứ trách ANH ĐÃ SAI
Giờ hối tiếc có trách, em cũng xa thật rồi
Vì vô tâm nên anh đã mất em
Chỉ còn riêng anh trên thế gian
Anh nhận ra 1 điều rằng anh đã sai thật nhiều
Lời xin lỗi chắc đã muộn màng
Chẳng biết em giờ đây ở phương trời xa ấy
Còn yêu anh như lúc xưa
Quay về với hiện tại và anh phải cố dừng lại
Dù cuộc sống bỗng thấy quá dài
Thứ tha anh người ơi, gửi ngàn lời xin lỗi
Và em yêu ơi biết không, Anh Nhớ Em Nhiều.
** Tác giả giới thiệu: ở trên là lời bài hát: Anh Đã Sai, ca sĩ Cao Thái Sơn **
Thiên Long sau mỗi lần gọi điện mà Nhược Hy không bắt máy, lại mở bài hát "Anh Đã Sai" lên để tự trách mình.
Bài hát kết thúc, anh lại gọi cho Nhược Hy. Thành phố S bên ấy có đôi nam nữ đang ôm nhau ngủ say từ lâu rồi. Tiếng chuông điện thoại cứ liên tục reo làm Cố Thần Vũ thức giấc. Anh nhẹ nhàng đặt Nhược Hy xuống gối rồi đi đến bàn cầm điện thoại lên xem.
Dãy số quen thuộc nhưng cô không còn lưu lại nên không hiển thị tên. Dãy số này đối với Thần Vũ không hề xa lạ, anh quyết định ra ngoài nghe máy:
"Alo, cậu tìm bạn gái tôi làm gì?"
Thiên Long nghe giọng là biết ngay Cố Thần Vũ là người nghe máy. Anh không tin những gì mình nghe:
"Nhược Hy đâu? Tôi muốn nói chuyện với em ấy."
Thần Vũ nghe ra có người đang say rượu lè nhè với mình:
"Bạn gái tôi ngủ rồi. Cô ấy không có gì nói với cậu hết. Đừng có làm phiền chúng tôi đang ngủ."
Thiên Long bực mình khi cứ nghe Thần Vũ nói trước cũng "bạn gái tôi", sau cũng "bạn gái tôi".
"Cái gì mà bạn gái của cậu? Cô ấy chỉ đang giận dỗi tôi thôi. Cậu đừng có mà thừa nước đục thả câu."