32. Chương 32: Mất rồi còn tìm làm gì

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 32: Mất rồi còn tìm làm gì

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

" Cậu đừng có mà thừa nước đục thả câu "
Lời nói của Thiên Long khiến Thần Vũ thấy thật buồn cười.
Thần Vũ không hiểu sao mình lại nói ra được những lời như vậy, bèn đáp:
" Tôi không thích nói chuyện với kẻ đã say rượu. Cậu có gan đến thành phố S tìm tôi thì cứ đến đi "
Tút... Tút
" Này Cố Thần Vũ, cậu đang nói chuyện với tôi mà cậu tắt máy gì thế "
Thiên Long mất bình tĩnh hét lên vào chiếc điện thoại.
Anh nói một mình như người mất trí.
" Cố Thần Vũ, cậu dám thách thức tôi sao? Cậu tưởng tôi sợ cậu chắc "
" Tôi nhất định phải gặp Nhược Hy "
" Tôi sẽ đưa em ấy về bên mình, em ấy mới chính là định mệnh của tôi "
Ở trong góc tối, một người đàn ông vừa nghe xong toàn bộ câu chuyện, bước ra nói:
" Tôi đã từng khuyên anh nhiều lần nhưng anh đâu có nghe. Giờ hối hận thì đã muộn rồi "
Hoàng Thừa Ân nói xong, giật lấy chai rượu từ tay Thiên Long.
" Tôi sẽ đến thành phố S tìm Nhược Hy "
Thiên Long trải lòng nói với Thừa Ân.
" Thiếu gia, tôi khuyên anh nên suy nghĩ cho kỹ. Nhược Hy giờ đã là bạn gái của Cố thiếu gia, đến đó cũng chẳng thay đổi được gì đâu "
Thừa Ân hiểu Nhược Hy hơn Thiên Long rất nhiều. Ông biết rõ rằng nếu Nhược Hy đã đồng ý theo Cố Thần Vũ về thành phố S, sống cùng nhà, trở thành bạn gái của anh ấy, thì chắc chắn cô không còn chút tình cảm nào với Thẩm thiếu gia nhà ông nữa.
" Tôi vẫn muốn đến đó "
Thừa Ân biết không thể thuyết phục được, bèn nói:
" Chuyện này để sau hãy nói. Tôi đưa thiếu gia về dinh thự. Ngày mai không làm việc, thiếu gia cũng đã lâu không về nhà rồi "
Thiên Long cũng đồng ý về nhà cùng Thừa Ân.
Về đến dinh thự, Thiên Long không về phòng mình mà lại đến căn phòng của Nhược Hy từng ở.
Việc này khiến Thẩm lão gia, Hà quản gia và cả Thừa Ân đều lắc đầu, họ đều nghĩ thầm: Mất rồi còn tìm làm gì.
.......................
Thành phố B vào sáng hôm sau.
" Anh, có tin tức gì về em gái chưa? "
Lý Nam Dương hôm nay cố ý đến tập đoàn Lý Thị tìm anh trai mình.
" Vẫn chưa. Anh đã dùng mọi cách nhưng thật khó. Đã hơn 20 năm rồi, ngay cả manh mối nhỏ nhất cũng không có "
Lý Nam Dật thở dài, vẻ mặt đầy lo lắng.
Nam Dương cũng không khá hơn là bao, tìm em gái là tâm nguyện trước khi mẹ họ qua đời, vậy mà bấy nhiêu năm vẫn chưa tìm được.
Cũng bởi vì ba anh mê muội, tin lời người phụ nữ kia mà đẩy mẹ vào chỗ chết, khiến em gái mất tích không rõ tung tích.
" Anh, nếu không có manh mối, chúng ta cứ theo linh cảm thử xem. Biết đâu sẽ có hy vọng "
Nam Dương nghiêm túc nói.
Nam Dật có chút không hiểu ý em trai.
" Ý em là sao? "
Nam Dương giải bày suy nghĩ của mình.
" Em từng hiến máu cứu một cô bé cách đây một năm. Cô bé có đôi mắt rất giống mẹ. Em nghĩ đó là trùng hợp nên không để ý, nhưng càng nghĩ càng thấy không đúng. Gần đây, linh cảm mách bảo em phải tìm cô bé đó "
Nghe xong, Nam Dật ngay lập tức nhớ ra cô bé sát thủ. Cô bé đó cũng có đôi mắt giống mẹ, chắc đúng là như em trai nói, bèn đổi hướng tìm theo linh cảm.
" Em biết cô bé đó ở đâu không? "
" Cô bé tên Hạ Nhược Hy. Điều đặc biệt là cô bé ấy có mối quan hệ khá thân thiết với Cố Thần Vũ "
Nam Dương cũng kể rằng Cố Thần Vũ từng được y tá ở khoa chấn thương chỉnh hình của bệnh viện nhà Lý gia gọi là nam thần vì vừa đẹp trai vừa ga lăng với bạn gái, cô gái đó chính là Nhược Hy.
Nghe đến tên Hạ Nhược Hy, Nam Dật nghĩ thầm: Không lẽ lại trùng hợp đến vậy sao? Cô bé sát thủ của băng Hổ Long, mà người ở bệnh viện nhà mình lại là Cố Thần Vũ, vậy phải đến tìm Thẩm Thiên Long hay Cố Thần Vũ mới gặp được người anh muốn gặp đây. Nam Dật bị cuốn vào dòng suy nghĩ không có lối thoát, quên mất trả lời em trai.
Nam Dương không thấy anh trả lời, liền hỏi:
" Anh suy nghĩ gì thế? "
Nam Dật tỉnh lại sau câu hỏi của em trai, nói:
" À, anh từng gặp Hạ Nhược Hy một lần. Cô bé đó là sát thủ của băng Hổ Long trong giới hắc đạo "
Nam Dương cũng biết đôi chút về giới hắc đạo sau những lần chữa trị cho anh trai.
" Người của Thẩm Thiên Long sao? "
Nam Dương bất ngờ hỏi.
Nam Dật gật đầu, ngụ ý rằng lời của Nam Dương không sai.
Anh nói tiếp:
" Anh nghĩ chúng ta nên đến Thẩm gia một chuyến. Có lẽ lần ở bệnh viện chỉ là trùng hợp Cố Thần Vũ ở cùng cô bé thôi. Cậu ta cũng từng cứu cô bé đó một lần khi cô bé tấn công anh rồi, lần đó em cũng biết "
" Vả lại sát thủ chẳng dễ gì thoát khỏi tổ chức đâu "
Sau lời của anh trai, Nam Dương nghĩ rằng có quá nhiều sự trùng hợp với cô bé đó, nên quyết định đến tận nơi tìm.
" Cần gặp trực tiếp cô bé một lần, chúng ta đi luôn bây giờ được không? Em thật mong chờ đó là em gái của mình "
Nam Dật gật đầu, gọi trợ lý chuẩn bị chuyên cơ bay đến thành phố C.