37. Chương 37: Kiểm tra ADN

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau, hai anh em nhà họ Lý đến khách sạn tìm Thần Vũ và Nhược Hy. Bọn họ cùng nhau đến một nhà hàng nổi tiếng ở thành phố B dùng bữa sáng, có cả Á Hiên đi cùng. Cậu ấy là người lái xe, còn Thần Vũ và Nhược Hy ngồi ở ghế sau.
Cùng nhau vào phòng VIP của một nhà hàng sang trọng ở thành phố B.
Thái độ của anh em nhà họ Lý rất ôn hòa với Nhược Hy, làm Thần Vũ thấy nghi ngờ.
Sau bữa sáng, anh em nhà họ Lý mới vào vấn đề chính.
Nam Dật lên tiếng, bắt đầu câu chuyện:
"Tôi gặp hai người là có lý do, để tôi kể cho hai người nghe một câu chuyện, rồi sẽ nói lý do sau."
Thần Vũ điềm tĩnh đáp:
"Được rồi, cậu cứ tự nhiên."
Nhược Hy cũng rất đồng tình với vẻ mặt của Thần Vũ.
Nam Dật nói nhẹ nhàng:
"Cảm ơn."
"Hai mươi năm trước, ba tôi đưa một người phụ nữ khác và một đứa con riêng về nhà, mà không hỏi ý kiến bất kỳ ai trong nhà họ Lý. Mẹ tôi đã cãi nhau với ông ấy, lại bị ông ta tát vào mặt. Trong cơn tức giận, mẹ đã bế em gái tôi rời khỏi dinh thự Nam Hạ."
"Trên đường đi, mẹ tôi phát hiện có người theo dõi, dự cảm chẳng lành. Vì cứu em gái tôi chỉ mới một tháng tuổi, mẹ tôi đã đặt đôi hoa tai tính vật gia truyền của nhà Hạ vào người em ấy, rồi để em ấy bên lề cây cối. Bà ấy tạo hiện trường giả đánh lạc hướng, ôm con nhảy xuống sông tự tử, để bọn người kia nghĩ cả bà ấy và em gái tôi đều rơi xuống nước."
Nhược Hy đưa tay sờ lên đôi hoa tai cô đang đeo trên tai, nghĩ thầm: Chẳng lẽ anh ta muốn nói em gái anh ta là mình sao.
Thần Vũ đã lên tiếng trước:
"Chuyện này tôi từng nghe báo chí đưa tin, phu nhân nhà họ Lý vì sợ tội ngoại tình bị bại lộ mà nhảy sông tự tử."
Nam Dương nhớ lại quá khứ đau lòng, hận người mình từng gọi là ba đến tận xương tủy.
"Là giả! Ông ta vì nghe lời người phụ nữ kia mà không tin mẹ tôi. Tất cả đều do bà ta bày mưu tính kế. Không tìm được xác em tôi, bà ta đã dùng đứa bé khác thay thế em ấy. Khi xét nghiệm ADN, tất nhiên là không cùng huyết thống. Điều này càng khiến ba tôi mù quáng tin bà ta hơn."
"Khi tìm được mẹ tôi, lời nói sau cùng của bà ấy là cố kể lại sự việc đã xảy ra, kêu anh em tôi nhất định phải tìm được em gái."
Nhược Hy tim đau thắt, nước mắt tự dưng lăn dài trên má. Họ vẫn chưa nói người họ tìm là cô, nhưng yếu đuối từ đâu đến, chính cô cũng không rõ.
Nam Dật nhìn thái độ của Nhược Hy, anh cảm nhận được đây chính là máu mủ tình thân. Ba anh em ai cũng rơi nước mắt đau lòng, xót xa cho người mẹ đã mất của họ.
Thần Vũ cũng hiểu người em gái mà Nam Dương, Nam Dật muốn nói đến không ai khác chính là Nhược Hy. Anh ôm cô vào lòng, lấy khăn giấy Á Hiên vừa chuẩn bị để lau nước mắt cho cô. Anh nhẹ nhàng nói:
"Muốn khóc thì cứ khóc, anh ở đây lau nước mắt cho em."
Nhược Hy gật nhẹ cái đầu nhỏ của mình, nước mắt tiếp tục rơi. Sở dĩ cô khóc nhiều như vậy là vì: Cô rất muốn có mẹ. Dù lý do mà mẹ bỏ rơi cô là gì, thà cô biết mẹ còn sống vẫn tốt hơn là không còn mẹ.
Nam Dật nghẹn ngào nhìn Nhược Hy nói:
"Đôi hoa tai em đang đeo chính là của nhà Hạ, trên hoa tai có chữ Hạ. Em cùng nhóm máu với anh và Nam Dương. Đôi mắt em cũng y như mẹ. Lần đầu gặp em, vì đôi mắt của em đã làm anh lơ là nên mới bị thương dưới tay em."
"Nhược Hy, em có đồng ý cùng hai anh xét nghiệm huyết thống không? Bà nội rất muốn tìm em, ông bà ngoại cũng rất nhớ em. Ông bà lớn tuổi rồi, nguyện vọng chỉ mong tìm được đứa cháu gái thất lạc từ lâu."
Thần Vũ xoa đầu cô an ủi, anh nhìn cô trìu mến, ý anh là dù cô quyết định ra sao, anh cũng luôn bên cạnh cô.
Tình cảm thấm thiết lọt vào mắt anh em nhà họ Lý. Họ rất mừng cho em gái nhỏ của mình, được Cố Thần Vũ - người danh tiếng lừng lẫy trong giới thương nhân - yêu thương quan tâm, lại còn có thân phận ở thế giới ngầm, đủ sức bảo vệ cho Nhược Hy.
Nhược Hy lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt dễ thương, xinh đẹp không gì sánh được của mình, dịu dàng dùng tay bứt một sợi tóc đưa cho Nam Dật nói:
"Anh lấy tóc của em làm xét nghiệm thử xem. Em cũng rất mong tìm lại người thân."
Mặc dù tóc là Nhược Hy đưa cho Nam Dật, nhưng người nhận lại là Nam Dương. Anh hào hứng nói:
"Để cho anh! Cậu ấy như gà mờ, mọi người chờ tôi ba tiếng, có kết quả tôi trở lại ngay."
Thần Vũ đưa ra ý kiến:
"Tôi đưa Nhược Hy về khách sạn nghỉ trước, khi nào có kết quả thì đến đó tìm chúng tôi."
Nam Dật cũng đồng ý. Vậy là bọn họ rời khỏi nhà hàng, mỗi người một đường.
Á Hiên đưa Thần Vũ và Nhược Hy về khách sạn.
Nam Dật đưa Nam Dương đến bệnh viện. Khi đến nơi, anh không vào mà lại đến dinh thự Nam Hạ tìm bà nội mình.
Trong lòng Nam Dật tin chắc Nhược Hy chính là em gái mà bấy lâu nay anh luôn tìm. Con đường anh em của anh nhận nhau chỉ còn cách vài tiếng, với tờ giấy xét nghiệm huyết thống mà thôi.
................
Xin cho tác giả 1 like động lực nhé.
Cảm ơn vì đã ủng hộ.