38. Chương 38: Xét nghiệm ADN (2)

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 38: Xét nghiệm ADN (2)

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nam Dật lái xe đến biệt thự Nam Hạ.
Lúc này, Lý Nam Thành không có ở nhà. Ông ấy chính là cha của anh em Nam Dật.
Cánh cổng vừa mở, Nam Dật lái xe vào bên trong.
Vừa bước qua cửa chính, anh đã được mẹ con Lý Nam Di chăm sóc đặc biệt. Chỉ thoáng qua, Nam Dật đã nhận ra mùi không thơm từ họ tỏa ra.
Phó Tử Hoa, mẹ của Lý Nam Di, lên tiếng khi thấy Nam Dật bước vào:
"Nhà này không có chủ à? Vào nhà không biết chào hỏi sao? Mẹ ngươi không dại ngươi sao?"
Nam Dật siết chặt nắm đấm, nếu người nói ra lời đó không phải phụ nữ, hẳn đã bị một quả đấm vào mặt rồi.
"Nhà có chủ, nhưng tôi nhớ không lầm, chủ nhà không phải là bà."
"Tôi cảnh cáo bà lần cuối, nếu còn xúc phạm đến mẹ tôi, đừng trách tôi."
Lý Nam Di không nhịn được, nhảy vào:
"Ai cho anh chỉ tay vào mặt mẹ tôi? Đúng là hỗn láo! Tôi sẽ mách ba ngay."
Nam Dật cười khinh thường.
"Cô tưởng tôi sợ chứ? Nếu không vì danh dự của Lý gia bao đời, tôi đã đuổi mẹ con cô và ông ta ra khỏi đây từ lâu. Đâu đến lượt cô đứng đây cãi vã với tôi?"
"Mày... Mày..."
Phó Tử Hoa tức không nói ra lời.
"Mày cái gì? Mẹ con cô bớt nói đi, không ai bảo cô câm đâu."
Lý lão phu nhân đã nghe toàn bộ sự việc. Từ lúc Nam Dật lái xe vào, bà đã ra khỏi phòng. Do sức khỏe không còn tốt, bà bước lên lầu khá chậm, nhưng vẫn kịp nghe đoạn đối thoại giữa Nam Dật và mẹ con Lý Nam Di.
"Bà nội thiên vị quá! Rõ ràng anh cả thất lễ với mẹ cháu trước mà."
Lý Nam Di ra vẻ ủy khuất nói.
"Tôi không phải bà nội của cô. Mong cô tiểu thư nhà ai kia đừng gọi bừa."
Lý lão phu nhân kiên định nói.
Bà quay sang nói chuyện với Nam Dật, mặc kệ mẹ con cô ta hậm hực.
"Nam Dật con tìm bà nội có việc gì? Lên phòng của bà rồi nói."
Lý lão phu nhân rất ôn nhu với cháu trai, cái dáng vẻ lạnh lùng với Lý Nam Di bà đã biến đi đâu mất.
Nam Dật thẳng thắn nói ngay: "Cháu muốn cho mẹ con của Lý Nam Di phải nơm nớp lo sợ. Nhược Hy không phải dễ bị ức hiếp, nên cháu chẳng phải sợ họ làm hại đến em gái. Cháu cũng thừa sức bảo vệ em gái, còn có cả Cố Thần Vũ nữa."
"Cháu muốn đưa bà đến gặp em gái của cháu."
Lý lão phu nhân nghe đến đây không cầm được giọt nước mắt hạnh phúc.
"Cháu nói là thật sao?"
"Vâng ạ."
"Chúng ta đi thôi bà, Nam Dương đang đợi."
Nam Dật dìu lão phu nhân ra xe, lái đi khỏi biệt thự.
Bên trong biệt thự lúc này, hai người đang thất thần, lo sợ nếu con gái thật sự của Lý gia trở về, chuyện năm xưa sẽ được điều tra lại. Không ổn thật rồi, cần phải ngăn chặn lại.
Bà ta lấy điện thoại gọi cho một người:
"Anh, em có chuyện cần sự giúp đỡ của anh."
Đầu dây bên kia đã nhận lời gặp mặt, Phó Tử Hoa mới thở phào nhẹ nhõm.
..................................
Nam Dật lái xe đưa bà nội đến khách sạn tìm Nhược Hy trước. Khi nào có kết quả, Nam Dương sẽ đến sau. Trên đường đi, Nam Dật cũng kể mọi chuyện một cách nhanh nhất để bà anh được rõ.
30 phút sau, Nam Dật và bà nội đã có mặt ở phòng của Nhược Hy.
Thần Vũ và Nhược Hy ngồi trên giường, cả hai đều bất ngờ khi chưa xác định rõ mà Nam Dật đã đưa bà đến đây.
Lý lão phu nhân và Nam Dật ngồi ở sofa. Càng nhìn Nhược Hy, lão phu nhân càng khẳng định: cô có đôi mắt quá giống Hạ Trân, con dâu đã mất của bà.
Lão phu nhân vừa vui, vừa thương cho cháu gái. Con bé không được gia đình bên cạnh yêu thương như những đứa trẻ khác, thật đáng thương.
Bà không cầm được lòng mình, nước mắt rơi dài trên má.
Nam Dật đưa tay vỗ nhẹ lưng bà, an ủi:
"Bà nội đừng kích động quá, không tốt cho sức khỏe."
Nhược Hy nhìn bà khóc, lòng cô cũng đồng cảm, chua xót theo. Cô xuống giường, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh bà, nói:
"Bà đừng khóc, không hiểu sao cháu thấy bà khóc, cháu không được vui."
Thần Vũ cảm nhận được tâm linh tương thông giữa anh em ruột và bà cháu. Càng tiếp xúc gần càng thấy họ rất giống nhau, cùng một nhà.
Tính cách của cô không khác mấy Lý Nam Dật. Có thù nhất định phải trả, mức độ thế nào tùy tâm trạng. Sở dĩ trước đây Nhược Hy không trả đũa Phó Tử Yên là vì nể mặt Thẩm Thiên Long, nhưng giờ thì không chắc. Ở bên Cố Thần Vũ, luật là của anh, chỉ cần cô muốn, chuyện gì anh cũng đáp ứng.
"Bà hơi xúc động chút thôi, bà không sao."
Lão phu nhân nắm tay Nhược Hy thật chặt, như thể sợ buông cô ra sẽ không gặp cô nữa.
Khoảng thời gian trôi qua khá nhanh. Tính từ lúc mọi người rời khỏi nhà hàng đến bây giờ cũng đã gần bốn tiếng đồng hồ rồi.
Lúc này, Nam Dương cũng đã đến trước cửa phòng, đứng bên ngoài nhấn chuông cửa.
Ting... Ting... Ting.
Á Hiên ra ngoài mở cửa cho Nam Dương vào.
"Bà nội cháu đến rồi."
Nam Dương lễ phép chào bà.
Lão phu nhân vui vẻ gật đầu:
"Cuối cùng cháu cũng đã đến."
Nam Dương cầm phong bì trên tay, ôn nhu nói:
"Kết quả đã có, nhưng cháu chưa xem. Giờ chúng ta cùng xem."
.......................
Mong nhận được sự ủng hộ từ các bạn.
Xin chân thành cảm ơn.