5. Chương 5: Kẻ hai lòng

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhược Hy trằn trọc suốt đêm, lòng đầy hỗn loạn:
"Tại sao lại đối xử như vậy với tôi? Tôi đâu có tranh giành Thiên Long với cô ấy. Tôi đã cố gắng buông bỏ thứ tình cảm không thuộc về mình rồi, Phó Tử Yên còn muốn gì nữa đây?"
"Hóa ra Thừa Ân và Hà quản gia đều đã biết, chỉ mình tôi là kẻ lạc loài."
"Thiên Long, anh từng xem em là bạn chưa? Hay tình cảm anh em như anh nói cũng được? Chắc là chưa. Nếu có, anh đã nói trước cho em biết rồi."
"Giá mà anh nói trước, em đã không đau lòng, không hụt hẫng như thế này."
Bao nhiêu suy nghĩ chồng chất, từng giọt mưa rơi xuống người cô, sao nước mắt lại mặn chát đến vậy? Cô cố gắng kìm nén, khóc thật kín đáo, không để ai nhìn thấy. Sát thủ không được phép yếu lòng, vậy mà cô lại lợi dụng cơn mưa để trút nỗi buồn.
Nhược Hy tự nhủ: "Hạ Nhược Hy, cô không được khóc. Cô là sát thủ chuyên nghiệp, không thể yếu đuối. Hãy quên đi những chuyện đau lòng này. Bước ra khỏi dinh thự Thiên Cát, cô sẽ tìm được bầu trời của riêng mình. Quên đi nơi không thuộc về cô, quên đi người đàn ông không thuộc về cô."
Sau hai giờ vật lộn trong cơn mưa, bầu trời cuối cùng cũng lặng im. Cơn mưa tạnh, để lại bầu trời tối sầm hơn mọi ngày.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.
2.
3.
4.
=====================================
Hạ Nhược Hy đứng dậy, bước vào nhà như kẻ mất hồn. Cô đi thẳng lên lầu hai, vào phòng rồi không chút ngần ngại, bước ngay vào nhà tắm. Nước nóng và nước lạnh xen lẫn, như hai thế giới đối nghịch.
Ngồi trong bồn tắm, cô chợt ngộ ra: mình và Thiên Long vốn dĩ là hai thế giới khác biệt. Thế giới của anh chỉ dành cho Phó Tử Yên, không phải cho cô.
Ba mươi phút trôi qua, cô mới chịu rời khỏi bồn tắm, thay quần áo.
Bước ra khỏi phòng tắm, cô đến bàn lấy túi xách, định lấy điện thoại ra thì phát hiện đã hết pin. Chắc vì suốt ngày có người gọi và nhắn tin không ngớt.
Dưới lầu, Hà quản gia và các hầu gái khác đều lo lắng cho cô, nhưng họ hiểu tính cô là không muốn chia sẻ nỗi buồn với ai. Cô không muốn làm phiền bất kỳ ai, càng không muốn để lộ sự yếu đuối của mình.
Điện thoại bàn reo lên, Hà quản gia nhấc máy:
"Alo?"
"Quản gia, cháu Mỹ Ngư đây. Nhược Hy sao rồi ạ? Cháu gọi mãi mà không thấy nghe máy."
Giọng Mỹ Ngư đầy lo lắng.
Hà quản gia vội vàng đáp:
"Nhược Hy đã ra ngoài mưa suốt hai tiếng đồng hồ, giờ cô ấy đã về phòng rồi."
Nghe thấy cô đã an toàn, Mỹ Ngư mới nhẹ nhõm hơn, chào tạm biệt quản gia rồi không quên cảm ơn.
Hà quản gia vừa đặt điện thoại xuống, chiếc điện thoại lại rung lên. Ông nhấc máy:
"Alo?"
"Là cháu Thừa Ân đây ạ."
"Cậu gọi để hỏi về Nhược Hy phải không?"
Quản gia đã sống cùng bọn họ từ nhỏ, sao có thể không hiểu tâm tư của Thừa Ân? Anh ấy luôn yêu thương Nhược Hy như em gái ruột, bởi vì cả hai đều là trẻ mồ côi, cùng được Thẩm lão gia đưa về nuôi. Chỉ có điều, Nhược Hy được Thẩm lão gia yêu thương hơn hẳn, đến nỗi chỉ sau hai mươi tuổi, cô đã có thể tự do rời khỏi dinh thự.
Thừa Ân lo lắng không biết có ai tìm cô ấy, nhưng chắc chắn không phải Thiên Long. Dù vậy, anh vẫn muốn biết cô ấy thế nào:
"Vâng, cháu gọi mãi mà không thấy nghe máy. Bây giờ cũng không thể gọi được nữa."
Quản gia không muốn Thừa Ân quá lo lắng, nên nói ngay:
"Khi cô ấy về đến dinh thự, cô ấy nhìn thấy vườn hoa có vấn đề, liền chạy ra đó. Mọi thứ trước mắt cô ấy đều thay đổi. Cô ấy đã đứng giữa mưa suốt hai tiếng đồng hồ, giờ đã về phòng nhưng tâm trạng không được vui vẻ lắm."
"Cháu hiểu rồi. Cháu chỉ sợ cô ấy ra ngoài gặp chuyện không hay thôi. Còn nếu ở nhà, cháu tin cô ấy sẽ nhanh chóng đứng vững thôi. Em ấy không phải kẻ yếu đuối."
Thừa Ân rất tin tưởng nơi cô ấy, suốt hai mươi năm sống bên nhau, ai hiểu cô ấy hơn anh ấy chứ?
"Ta cũng nghĩ như cậu. Chúng ta phải tin vào cô ấy."
Hà quản gia cũng tin tưởng cô ấy không kém Thừa Ân.
Cuộc gọi kết thúc, Thừa Ân quay sang nhìn Thiên Long, định bước ra ngoài thì bị anh gọi lại:
"Cậu không định báo cáo tình hình dinh thự cho ta biết à? Cậu định làm phản à?"
Thừa Ân quay người ngồi xuống, thư thả cầm cây bút ra viết:
"Thứ nhất, nếu anh muốn biết, tự anh gọi về hỏi."
"Thứ hai, việc này tôi tự muốn biết, tự mình tìm hiểu."
"Thứ ba, anh không ra lệnh cho tôi tìm hiểu tình hình bên ấy, vậy anh không có quyền nói tôi làm phản."
Một loạt lập luận của Thừa Ân khiến Thẩm Thiên Long đứng hình vài giây. Anh thầm nghĩ: "Cậu ta nói không sai."
Thiên Long đành phải dùng quyền lực uy hiếp:
"Ta lệnh cho cậu nói cho ta biết tình hình bên dinh thự thế nào!"
Dù là chủ tớ, họ vẫn xem nhau như bằng hữu, nên Thừa Ân không hề e dè trước Thiên Long:
"Tình hình bên dinh thự vẫn bình thường."
...........
Xin like cho mình có động lực viết tiếp nhé.