6. Chương 6: Lời dạy bảo

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Thiên Long gần như phát điên vì câu trả lời của Thừa Ân, anh lên tiếng:
" Hoàng Thừa Ân, cậu đang cố tình gây sự với tôi sao? Rõ ràng cậu biết tôi muốn hỏi về Nhược Hy mà cậu cố tình trả lời lệch hướng."
Thừa Ân cười nhẹ nhìn Thiên Long:
" Não của tôi hôm nay chạy đâu mất rồi, ai kêu anh không nói rõ."
Thiên Long thực sự không biết nói gì với người anh em trước mặt, nhưng nếu không nói rõ ý mình, chắc chắn cậu ta sẽ lại giở trò:
" Giờ thì tôi được hỏi về Nhược Hy chưa?"
Thừa Ân đã đạt được ý muốn, buộc Thiên Long phải tự nói ra.
" Nhược Hy tâm trạng không tốt, đã đứng dưới mưa hai tiếng ở vườn hoa, tôi chỉ biết vậy thôi."
Thiên Long nghe xong không nói gì thêm, anh vẫn im lặng, lòng dâng lên cảm giác khó chịu khó tả.
Thiên Long thầm nghĩ: Tôi chỉ đang bảo vệ người mình yêu thôi, tại sao lại có cảm giác như mình vừa làm sai điều gì? Sai ở đâu đây?
Một câu hỏi ngớ ngẩn được Thẩm thiếu gia thốt ra:
" Thừa Ân, tôi đang làm sai sao?"
Thừa Ân được hỏi mà hả hê vô cùng, hôm nay có cơ hội giáo huấn lại đại thiếu gia rồi. Thừa Ân nghĩ thầm trước khi trả lời Thiên Long: Là anh tự ban cơ hội cho tôi, để xem tôi trị anh thay em gái thế nào.
" Quá sai! Miệng thì nói xem Nhược Hy như em ruột, đến khi có chuyện liên quan đến cô Phó tiểu thư kia thì anh xử lý thế nào? Anh đã từng nghĩ đến cảm nhận của Nhược Hy chưa? Tại sao không nói cho em ấy biết trước một tiếng? Tự nhiên không báo trước mà đem toàn bộ vườn hoa Dành Dành rời đi, anh thừa biết em ấy rất thích hoa Dành Dành mà."
Thừa Ân đứng lên đi một vòng quanh bộ sofa nơi Thiên Long đang ngồi, tuôn ra một đống lý luận khiến cho Thiên Long có chút tiêu hóa không thông.
Thiên Long thực sự đã quá vô tâm, vô tình làm tổn thương Nhược Hy rồi.
" Cậu nói đúng, lần này tôi xử lý chuyện này không được tốt lắm. Để ba tôi biết chắc ông không đơn giản chỉ nói như cậu đâu."
" Lão gia sẽ cho anh ăn gậy. Đường đường là Thẩm tổng tài tập đoàn Thẩm Thị mà bị ba đánh. Đường đường là Thẩm lão đại người đứng đầu băng Hổ Long mà dại quên anh em. Chuyện này mà đồn ra ngoài chắc được báo chí săn đón lắm đây."
Thừa Ân hôm nay đúng là miệng nói hả hê mà không biết sợ, nắm được điểm yếu của Thiên Long rồi còn sợ gì.
Thiên Long thừa biết Thừa Ân đang cố ý giáo huấn mình, nhưng anh cũng không còn tâm trí để hơn thua với người anh em này. Thiên Long hiểu là Thừa Ân có nói thế nào cũng là muốn tốt cho mình thôi.
Thừa Ân cũng hiểu Thiên Long đã ngộ ra vấn đề nên không còn tỏ ý châm chích như lúc nảy nữa. Thừa Ân ngồi xuống đối diện Thiên Long nói:
" Thiên Long, anh thật sự là yêu Phó tiểu thư sao?"
" Từ nhỏ chúng tôi đã ở cạnh nhau, khi lên đại học tôi đã chắc chắn cô ấy sẽ là cô dâu của tôi rồi."
Thiên Long tự tin vào lời nói của mình.
Thừa Ân thì luôn cảm thấy Phó Tử Yên không đáng tin chút nào. Thừa Ân trải lòng với Thiên Long:
" Thiếu gia, tôi không muốn nhìn anh mù quáng với tình yêu. Để sau này vụt mất thứ quý giá bên cạnh rồi lại hối hận muộn màng. Nhược Hy là một cô gái nâng lên được bỏ xuống được. Một khi em ấy đã buông bỏ sẽ không quay đầu nhìn lại đâu."
Thiên Long giờ đây trong đầu vẫn nghĩ anh chỉ yêu một mình Phó Tử Yên:
" Em ấy buông bỏ thì càng tốt. Tôi không đứng ở giữa, thật khó xử."
Thừa Ân thật sự rất mong chờ cái ngày Thẩm thiếu gia cầu xin tình yêu của cô sát thủ:
" Thẩm thiếu gia, anh nên nhớ Nhược Hy chưa từng bày tỏ tình cảm với anh. Em ấy cũng không làm gì để anh khó xử. Chỉ có đại thiếu gia anh nói lời không giữ lấy lời làm tổn thương em ấy."
Mỗi lời Thừa Ân nói ra đúng là rất sắc bén, đến nỗi tim Thiên Long nhói lên. Không có lời phản bác lại, Thiên Long đành ngậm ngùi im lặng.
Thừa Ân thì khác, anh có vô vàn điều muốn nói nhưng cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ nhắc nhở Thẩm thiếu gia một điều rất quan trọng:
" Thẩm thiếu gia của tôi ơi, anh nên nhớ một điều: Hạ Nhược Hy em ấy đã được tự do. Em ấy không còn thuộc quyền sở hữu của dinh thự Thiên Cát nữa rồi. Nếu anh cứ tổn thương em ấy, nhất định em ấy sẽ rời đi."
Thẩm Thiên Long vẫn nói chắc nịch:
" Trước sau gì em ấy cũng sẽ đi thôi. Đi sớm hay muộn cũng không quan trọng."
Hoàng Thừa Ân nghe đến đây đã quá mất kiên nhẫn, anh cũng buông ra lời nói chắc nịch:
" Sau này anh hối hận đừng tìm đến Hoàng Thừa Ân tôi nhờ giúp đỡ."
Thẩm Thiên Long cũng không chịu thua:
" Sẽ không bao giờ có chuyện hối hận."
Hoàng Thừa Ân ngán ngẫm con người cứng đầu này nên đứng lên đi ra khỏi căn phòng có mùi hoa dại ở đây - ý là dại gái.
...........
Mong nhận được một cái like nhẹ nhàng và bình luận ý kiến từ các bạn, cảm ơn nhiều ạ.