7. Chương 7: Căn phòng cách âm hoàn hảo

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 7: Căn phòng cách âm hoàn hảo

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong dinh thự Angel (Thiên Thần) lộng lẫy, tráng lệ giữa thành phố S xa hoa, có một nam nhân đang nhớ lại chuyện cũ từ ba năm trước.
Ba năm trước, tại khách sạn The Star (Ngôi Sao), nơi mà người chủ không ai khác chính là Cố Thần Vũ - tổng giám đốc tập đoàn Cố Thị, đồng thời là thiếu gia thứ hai của gia tộc họ Cố, thế lực thống trị thành phố S.
Tại đây, anh đã gặp một cô bé bị thương ở cánh tay.
Khi Cố Thần Vũ vừa bước ra khỏi phòng tổng thống riêng, anh nhìn thấy cô bé chạy về phía mình. Gương mặt cô lạnh như băng, thái độ ngang tàng, chẳng hề tỏ ra nhờ vả anh cứu giúp.
Từ xa, tiếng một nhóm người vang lên:
" Nó chạy hướng này, nhanh lên, nó trúng đạn rồi, không thể thoát được đâu!"
Cố Thần Vũ quan sát cô bé, ánh mắt cô không chút sợ hãi, dù kẻ địch đang đến gần. Cô dùng tay không bị thương che chắn cánh tay bị thương, định tiếp tục chạy.
Nhưng bản năng của Thần Vũ thúc giục anh phải cứu cô bé. Anh nhanh chóng nắm lấy cánh tay lành của cô, kéo cô vào phòng, rồi khóa chặt cửa bằng hệ thống an ninh cao cấp.
Bên ngoài cửa, qua màn hình camera, Thần Vũ thấy bọn họ đến trước cửa phòng mình, trao đổi vài lời rồi bỏ đi. Anh đoán họ biết đây là phòng của mình nên không dám manh động.
Cô bé đứng sát tường, không tiến lên.
Thần Vũ quan sát cô từ đầu đến chân, kết luận cô chính là sát thủ. Căn phòng cách âm tốt đến mức dù bên ngoài có la hét cũng không nghe thấy gì. Vì vậy, anh nói chuyện với cô một cách bình thường:
"Vào ngồi đi, tôi sẽ bảo vệ em."
Cô bé không nói lời nào, nhưng lại tin tưởng anh, đi đến sofa ngồi.
Thần Vũ lấy hộp sơ cứu, ngồi cạnh cô. Đặt hộp lên bàn, anh nhẹ nhàng hỏi:
"Em đã sẵn sàng chưa? Tôi sẽ giúp em xử lý vết thương, sẽ đau đấy."
"Tôi chịu được."
Giọng cô bé lạnh lùng nhưng lại ngọt ngào, dễ thương.
"Nếu đau thì cứ la lên, phòng này cách âm tốt, em không cần lo."
Thần Vũ nói với giọng dịu dàng.
Anh dùng kéo cắt phần áo bị thương của cô - đúng là bộ đồ sát thủ không thể nhầm lẫn.
Trong suốt quá trình xử lý vết thương, cô bé không hề kêu la, chỉ nhăn mặt khi đau, nước mắt chảy nhưng cô cố che giấu. Thần Vũ đã quen thuộc với bản lĩnh của sát thủ như cô.
Vết thương được xử lý xong, Thần Vũ gọi điện thoại. Không biết anh gọi cho ai, nhưng cô đã chọn tin tưởng anh nên không nghĩ nhiều.
Đầu dây bên kia trả lời, giọng Thần Vũ đầy quyền lực:
"Cậu ra ngoài mua cháo thịt bằm, thuốc giảm đau, vài bộ quần áo size S đem đến phòng tôi."
Nói xong, anh đặt điện thoại xuống, nhìn cô hỏi:
"Em tên gì?"
"Hạ Nhược Hy."
"Em bao nhiêu tuổi?"
"Mười bảy."
Thần Vũ vốn nổi tiếng lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng trước mặt cô bé, anh lại không biết mình đang muốn gì.
"Tôi là Cố Thần Vũ. Em làm sát thủ từ khi nào?"
Nhược Hy tròn mắt nhìn anh, ngạc nhiên vì anh biết thân phận của mình.
"Mười lăm tuổi đã bắt đầu nhận nhiệm vụ."
Thần Vũ không bất ngờ, bởi sát thủ trên thế giới đều rất trẻ.
Anh không nói thêm, lặng lẽ vào phòng tắm pha nước ấm cho Nhược Hy.
Một lúc sau, Thần Vũ mở cửa phòng tắm:
"Em vào tắm đi, lát nữa sẽ có quần áo mới cho em."
"Cảm ơn anh."
Nhược Hy dịu dàng hơn, không còn vẻ lạnh lùng.
Cô bước vào phòng tắm, Thần Vũ mỉm cười thầm: "Cô bé sát thủ lạnh lùng, khi nào em mới cười với tôi đây?"
Bỗng tiếng chuông cửa vang lên, Thần Vũ nhìn qua màn hình thấy Lâm Á Hiên - cánh tay đắc lực của mình, liền ra mở cửa.
"Thiếu gia, anh có bạn gái rồi sao? Giấu kỹ thế!"
Thần Vũ làm ngơ, coi như Á Hiên vô hình.
Á Hiên hơi tủi thân:
"Thiếu gia, tôi ra ngoài đây."
"Đi nhanh lên."
Á Hiên rời đi, nhưng vẫn lẩm bẩm: "Đúng là bá đạo, lợi dụng xong rồi đuổi như đuổi ma vậy."
Thần Vũ chọn túi xách đựng đồ ngủ, gõ cửa phòng tắm gọi Nhược Hy:
"Cô bé đã lấy đồ chưa? Mở cửa lấy đi."
Nhược Hy tắm xong, đang chờ đồ thay. Một lúc sau, cô bước ra khỏi phòng tắm.
Thần Vũ ân cần đút cháo cho cô ăn hết, cô không chịu nhưng anh ép cô phải ăn. Sau đó, anh đưa thuốc giảm đau cho cô uống.
Xong việc, Thần Vũ bảo Nhược Hy lên giường ngủ, còn anh thì ngủ trên sofa.
Nhược Hy đã ngủ hơn hai tiếng, lúc này đã hơn 22 giờ. Thần Vũ đóng laptop, chuẩn bị đi ngủ.
..........
Mong nhận được sự ủng hộ từ các bạn, tác giả chân thành cảm ơn nhiều ạ.