Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 18: Sườn heo non rang muối tiêu
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những lát củ cải cậu thái ra đều tăm tắp, cầm một lát lên soi dưới ánh đèn, nó mỏng đến mức xuyên thấu cả ánh sáng.
Phương Đường kinh ngạc nhìn chàng trai trước mắt.
Chàng trai cao lớn gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Chào chị, em là Đoạn Hựu Nhất, sinh viên năm ba khoa Đạo diễn của Đại học S, em thấy thông báo tuyển dụng trên bảng ở làng đại học nên muốn đến thử…”
Phương Đường cố nhịn cười hỏi: “Thế không ảnh hưởng việc học của em à? Chị nhớ sinh viên năm ba học nhiều môn lắm, mà khoa Đạo diễn của Đại học S là ngành hot đúng không?”
“Không ảnh hưởng gì đâu ạ! Chính xác hơn thì các môn học mỗi học kỳ của bọn em khá nặng, sau khi hoàn thành các tín chỉ của nửa học kỳ đầu, nửa học kỳ sau bọn em sẽ có một khoảng thời gian thực tập, chỉ cần hoàn thành các bài tập môn học là được. Em muốn quay một bộ phim nên cần đi làm thêm để tiết kiệm tiền mua thiết bị.” Chàng trai giải thích.
“Vậy à, vậy em vào đây với chị đi.” Cuối cùng cô vẫn không nhịn nổi, nụ cười trên môi rạng rỡ. Cô chợt nhớ về thời sinh viên cùng bạn bè đi khắp nơi gom góp tiền làm dự án. Tuổi trẻ thật tuyệt biết bao.
Vừa bước vào quán ăn gia truyền nhà họ Phương, Phương Đường đặt giỏ rau lên bàn bếp, rồi đeo tạp dề vào. Cô cầm dao bếp quay lại hỏi chàng trai: “Em có biết thái rau không?”
Chàng trai bước dài theo cô vào quán, mắt đang ngó nghiêng xung quanh, nghe cô hỏi thì cậu liền vội vàng đáp: “Dạ có, nhưng em ít khi làm lắm.”
“Em thử đi.” Phương Đường đưa dao thái rau cho cậu, cô lấy củ cải trắng từ giỏ ra rửa sạch rồi đưa cho cậu.
Đoạn Hựu Nhất đưa tay trái đón lấy củ cải rồi đặt lên thớt, tay phải khéo léo múa một đường dao, ngón cái tay trái tì vào lưỡi dao, “xoẹt xoẹt xoẹt”, cậu thái thoăn thoắt.
“Đẹp quá!” Phương Đường nhìn thấy những lát củ cải cậu thái ra đều tăm tắp, cầm một lát lên soi dưới ánh đèn, nó mỏng đến mức xuyên thấu cả ánh sáng.
“Cảm ơn chị.” Chàng trai ngượng ngùng mỉm cười, bỗng bụng cậu réo lên “ọt ọt” khiến cậu đỏ bừng cả mặt.
Phương Đường bật cười: “Em chưa ăn trưa à?”
“Vừa tan học đã thấy thông báo, em thấy thú vị quá nên đến ngay.” Đại học S và Đại học T đều ở làng đại học, hai trường chỉ cách nhau vài trạm xe buýt.
Chậc chậc, đúng là con người của hành động mà. Cô cảm thán.
“Em là người thành phố Hải à? Có thích ăn sườn heo non rang muối tiêu không?”
Đoạn Hựu Nhất ngạc nhiên hỏi: “Sếp Phương, sao sếp biết em là người thành phố Hải?”
Phì! Phương Đường nghe thấy cách xưng hô này thì bật cười, vội vàng sửa lại: “Em đừng gọi chị là sếp Phương, chị chỉ hơn em hai khóa thôi, gọi là chị Đường đi. Bởi vì em có giọng nói của người thành phố Hải đó.”
“Đàn chị Phương.” Đoạn Hựu Nhất cuối cùng vẫn lựa chọn cách xưng hô quen thuộc hơn với mình: “Em cứ nghĩ tiếng phổ thông của mình khá chuẩn rồi, bạn học của em cũng không ai phát hiện ra…”
Phương Đường nháy mắt đầy vẻ bí ẩn, đây chính là biệt tài của cô, dù trong mắt cô, vẻ ngoài của mỗi người không khác biệt nhiều, nhưng cô lại có thể phỏng đoán đại khái quê quán của họ qua lời nói và hành vi, mà thường thì đoán đâu trúng đó. Cô rất giỏi nắm bắt từng lời nói của đối phương, lắng nghe cẩn thận yêu cầu của khách hàng và dựa vào những lời dặn dò ngắn gọn mà đưa ra món ăn phù hợp nhất cho họ. Không biết có phải điều này liên quan đến thói quen thích quan sát xung quanh của cô hay không.
“Vì người thành phố Hải thường không thích phát âm các âm đầu lưỡi, dù không rõ ràng lắm nhưng nghe kỹ vẫn nhận ra được.”
Tiểu Đoạn: “…” Hoàn toàn không hiểu gì cả.
“Ha ha, đừng bận tâm.” Phương Đường cũng học được tuyệt chiêu quan sát này từ mẹ Lưu Ngọc, sau đó dần dần rèn luyện kỹ năng đặc biệt này trong cuộc sống hằng ngày.
“Vì em chưa ăn cơm, mà chị cũng đã chính thức nhận em vào làm rồi, vậy thì chị sẽ mời em một bữa cơm ở tiệm xem như bữa tiệc chào mừng nhé.”
Cô vừa nói vừa mở tủ lạnh cúi xuống tìm nguyên liệu làm sườn heo non rang muối tiêu: Ừm, sườn heo, hành lá, gừng, ớt đỏ băm, ớt xanh băm… Ồ, đúng rồi còn có tỏi thái lát, một quả trứng, tinh bột và bột mì…
Ơ, mình đậu phỏng vấn rồi sao? Chàng trai vẫn chưa kịp phản ứng, đơn giản vậy à?
“Đúng vậy, chúc mừng em đã gia nhập quán ăn nhà họ Phương!” Phương Đường vừa ướp sườn heo xong, lại nhớ ra cái mũ lần trước cậu để quên ở đây. Cô lau tay, rời khỏi bếp đi vào phòng khách lấy chiếc mũ len sọc trong túi ra, hôm nay cô vốn định có thời gian sẽ báo cảnh sát về món đồ thất lạc, không ngờ chủ nhân của nó lại xuất hiện rồi.
“À, đây là mũ của em!” Đoạn Hựu Nhất nhìn thấy chữ “DYY” thêu trên vành mũ, khẽ thốt lên: “Chị Đường, sao nó lại ở chỗ chị thế?”
Phương Đường đưa mũ cho cậu: “Anh hùng vô danh cứu người vì nghĩa hiệp, em quên chính mình đã để quên mũ ở ngoài à?”
“A!” Chàng trai cao lớn cuối cùng cũng nhớ ra chút gì đó: “Tan học hôm đó em ra ngoài mua cơm tối, về đến phòng ngủ thì chiếc mũ mất rồi. Đúng rồi, trên đường còn có người kêu cướp nên em ra giúp, lâu lắm rồi không…”
“Aaaaaaaaa!!!!” Bỗng nhiên một tiếng thét kỳ lạ bên ngoài cắt ngang lời Đoạn Hựu Nhất.
Hai người quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Phương Đường khẽ đỡ trán, người tạo ra tiếng ồn ban nãy không ai khác chính là Lý Hinh. Lúc đó cô ấy đang há hốc miệng, chỉ tay về phía Đoạn Hựu Nhất với vẻ mặt khó tin, mà người đứng cạnh Lý Hinh là diễn viên nổi tiếng – Kiều Vũ.
“Đường Đường, chúng ta mới xa nhau mấy ngày, sao cậu đã âm thầm qua lại với người khác rồi?” Lý Hinh hiện rõ vẻ đau khổ, cứ như thể Phương Đường đã bỏ rơi cô ấy, làm chuyện gì đó mờ ám vậy.
“Phụt!” Dù là người điềm tĩnh như Phương Đường cũng không chịu nổi cái kiểu ngạc nhiên và suy diễn thái quá của Lý Hinh, nên đã bật cười.
Thật ra Lý Hinh đang sợ hãi, cái tên ma vương kia vẫn còn đứng cạnh mình, nếu Phương Đường mà thật sự có tình ý với người khác, chẳng phải mình sẽ bị xé xác sao? Lưng cô ấy bỗng toát mồ hôi lạnh. Kiều Vũ đứng bên cạnh cô ấy, ánh mắt lướt nhẹ qua hai người trước mặt, sắc mặt anh không thay đổi gì, nhưng cũng không nở nụ cười rạng rỡ như thường lệ khi thấy Phương Đường.
“Dẹp ngay cái suy nghĩ linh tinh của cậu đi, đừng nhìn người ta như thế.” Phương Đường đợi hai người vào trong, sau đó giới thiệu về Tiểu Đoạn: “Đây là nhân viên phục vụ bán thời gian mới của quán ăn nhà họ Phương chúng ta, Đoạn Hựu Nhất. Hinh Hinh, em ấy chính là ân nhân mà cậu vẫn luôn nhắc tới đó, cậu nói là muốn cảm ơn em ấy mà.”
Nói rồi, cô mặc kệ Lý Hinh đang há hốc miệng to hơn nữa, quay người lại giới thiệu Lý Hinh và Kiều Vũ với Đoạn Hựu Nhất: “Tiểu Đoạn, đây là Lý Hinh, vụ cướp hôm đó, em đã giúp cô ấy lấy lại túi xách. Còn người bên cạnh tên là Kiều Vũ, không biết em có xem kịch nói không, anh ấy là diễn viên kịch nói.”
“A, em biết anh! Kiều Vũ, diễn viên nam đang nổi đình đám năm nay! Ra mắt với bộ phim thần tượng Ngang Trời rồi chuyển sang diễn kịch nói dù không được đào tạo bài bản, kỹ năng diễn xuất bậc thầy đã nhận được đánh giá cao từ hội đồng giám khảo giải thưởng Viện hàn lâm… Rất vinh hạnh được làm quen với anh!” Đoạn Hựu Nhất là sinh viên chuyên ngành đạo diễn, rất am hiểu về giới giải trí, đột nhiên gặp được diễn viên nổi tiếng nên cậu vô cùng phấn khích.
Biểu cảm thờ ơ của Kiều Vũ từ lúc bước vào cửa cuối cùng cũng thay đổi. Anh nở một nụ cười chuyên nghiệp, bắt tay với Đoạn Hựu Nhất: “Rất vui được làm quen với em.” Thái độ lịch sự, lời nói ôn hòa như mọi khi, không ai biết thực ra trong lòng anh đang thở phào nhẹ nhõm.
“Vẫn chưa hỏi hai người, sao chiều nay lại đến đây thế? Nhất là anh Kiều, công việc của anh không bận sao?” Phương Đường mang ghế tựa và ghế đẩu ra mời họ ngồi.
“Đàn chị Đường, để em!” Đoạn Hựu Nhất nhanh nhẹn đi tới giúp đỡ, cầm lấy chiếc ghế tựa. Kiều Vũ nhìn hành động của cậu, trầm ngâm suy nghĩ.
Khi Phương Đường đặt ghế đẩu đến trước mặt Lý Hinh, cô ấy vẫn giữ nguyên vẻ ngơ ngác, miệng há to đến mức có thể nhét vừa mấy chiếc cupcake cùng một lúc.
“Hinh Hinh, tỉnh lại đi, đang nghĩ gì vậy?” Phương Đường dùng tay còn lại khua tay trước mặt cô ấy.
“Cậu có nghe thấy không? Âm thanh hoa nở ấy.” Lý Hinh lẩm bẩm.
“Cái gì cơ?” Cô ấy đang nói gì vậy?
Lý Hinh lắc đầu không nói thêm lời nào, cô ấy im lặng ngồi trên chiếc ghế đẩu, tay nắm chặt túi xách của mình, mắt lại liếc nhìn Đoạn Hựu Nhất. Dáng vẻ này của cô ấy khiến Phương Đường cảm thấy vừa kỳ quặc vừa lo lắng.
Kiều Vũ nói: “Các buổi công diễn của tôi tạm thời kết thúc nên bây giờ tôi đang trong kỳ nghỉ. Hôm nay có thời gian nên tôi định đến thăm thầy, trên đường gặp Lý Hinh nên đi cùng luôn.”
Ra là vậy, Phương Đường gật đầu.
Thế nhưng, Lý Hinh nghe lời Kiều Vũ nói, đầu óc đang bay bổng trên chín tầng mây của cô ấy bỗng quay phắt về thực tại, thầm bổ sung trong lòng: Gặp trên đường hay là cố tình chờ tôi hả, chẳng phải chỉ vì tôi không đưa Đường Đường vào hậu trường xem anh biểu diễn sao? Anh có giỏi thì tự mình đi mà theo đuổi cậu ấy đi, chỉ biết lấy Chu Du Lâm ra uy hiếp tôi thôi!
Đương nhiên, những lời này cô ấy chỉ dám nghĩ trong bụng, chứ đứng trước mặt Kiều Vũ thì tuyệt nhiên không nói ra được.
Thế nhưng, việc cằn nhằn lại rất hiệu quả, cô ấy nhanh chóng lấy lại vẻ hoạt bát thường ngày, chợt nhớ ra chưa cảm ơn ân nhân của mình, bèn ngượng ngùng đứng dậy đi đến bên cạnh Đoạn Hựu Nhất: “Anh hùng!”
“Đàn chị Lý.” Cậu trai vừa dứt lời, bụng lại kêu ọt ọt khiến mặt cậu đỏ bừng.
“Ôi, quên mất! Hai người cứ nói chuyện đi, Tiểu Đoạn ăn tạm ít bánh ngọt lót dạ nhé, chị sẽ làm món sườn heo non rang muối tiêu ngay đây.” Phương Đường đứng dậy đi vào bếp.
“Để em giúp chị…” Đoạn Hựu Nhất muốn vào cùng, lại bị Kiều Vũ đè vai giữ cậu ngồi lại trên ghế: “Để anh vào giúp là được, em vẫn chưa chính thức nhận việc mà.” Kiều Vũ không cho cậu cơ hội nói thêm gì, liền đi vào phòng bếp.
Trong phòng bếp.
Phương Đường rất ít khi làm các món thành phố Hải, nhưng món sườn heo non rang muối tiêu thì cô lại biết làm. Cô cho phần sườn đã ướp vào một cái thau sạch, đánh tan trứng, thêm lượng bột năng vừa đủ rồi trộn đều. Phần sườn đã tẩm trứng thì lăn qua bột mì khô, thả vào chảo dầu chiên vàng. Để sườn có màu vàng đẹp mắt, cô vớt sườn đã chiên lần một ra để ráo dầu, sau đó tăng nhiệt độ dầu lên tám phần, rồi cho sườn vào chiên lần hai. Cuối cùng, cô phi thơm hành lá và tỏi rồi xào qua với hành lá và tỏi, rắc thêm bột tiêu và muối để nêm nếm là xong.
Kiều Vũ nói là vào giúp, nhưng cuối cùng cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ đưa đĩa. Anh vừa nhìn Phương Đường nấu ăn vừa hít hà mùi sườn heo non rang muối tiêu mà nuốt nước bọt ừng ực.
Khi mang món ăn ra ngoài, lúc không ai để ý, anh lén lút dùng tay lấy một miếng cho vào miệng. “Nóng quá!” Miếng sườn vừa ra khỏi chảo dầu nóng hổi khiến lưỡi anh tê dại, nhưng vị giòn bên ngoài, mềm bên trong cùng vị tươi ngon của miếng sườn vẫn khiến anh híp mắt thỏa mãn.