Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 19: Món Ăn Thường Ngày
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
◎Trà hoa quế, cải trắng xào, canh sườn ngó sen, thịt kho tàu cà rốt◎
Khi những chiếc lá ngô đồng bắt đầu bung ra rồi ào ạt rụng xuống đất, những tia nắng cuối cùng của buổi chiều thu hanh khô chiếu rọi khắp bầu trời. Mùa thu khô ráo cũng chính là lúc hoa quế nở rộ, thưởng thức chút đồ ăn nhẹ cùng một tách trà chiều thơm ngon mới không uổng phí khung cảnh tươi đẹp này.
Nhóm bốn người Phương Đường, Kiều Vũ, Lý Hinh, Đoạn Hựu Nhất quây quần trong sân nhỏ của tiệm ăn gia đình họ Phương, cùng nhau thưởng thức trà hoa quế. Ban đầu Phương Đường chỉ xào một đĩa sườn ướp muối tiêu, nhưng ăn mãi đồ chiên xào khó tránh khỏi cảm giác khô miệng. Phương Đường nhanh trí hái chút hoa quế tươi trong sân để pha trà. Khác với trà hoa quế khô được chế biến tỉ mỉ thành phôi trà rồi đem đi sấy khô, hoa quế tươi chỉ mang hương thơm thoang thoảng, rất phù hợp với khung cảnh này và làm ấm lòng người.
Đoạn Hựu Nhất không ngờ mình lại có thể trải nghiệm cuộc sống thong dong nhàn nhã như vậy chỉ bằng việc tìm một công việc làm thêm sau giờ học. Mặc dù những câu hỏi không ngừng của Lý Hinh bên cạnh khiến cậu có chút chẳng biết nói gì, nhưng cảm giác thoát ly khỏi guồng quay bận rộn thường nhật vẫn rất thoải mái.
Đối với điều này, Kiều Vũ lại có nhiều trải nghiệm hơn. Anh một tay bưng tách trà hoa quế, ngửi mùi thơm ngào ngạt, từ từ hồi tưởng. Từ lúc anh bắt đầu quen Phương Đường, cô vẫn luôn tạo cho anh một cảm giác thoải mái, vững chãi, giống như thành phố C này, không vội vã, không xô bồ, trong sự dịu dàng lại ẩn chứa sự bao dung lớn lao, khiến người ta đến rồi không muốn rời đi, khiến người ta hiểu rồi không muốn buông tay. Nghĩ đến đây, Kiều Vũ bật cười. Chính bản thân anh đây, là người không có cá tính quá mạnh, luôn thuận theo dòng chảy cuộc đời, nên mới thuận buồm xuôi gió. Còn Phương Đường lại không giống vậy, ở cô có phong thái đặc trưng của cô gái lớn lên ở thành phố C, đối với công việc hay con người đều tùy theo ý thích, đối với cuộc sống cũng có suy nghĩ của riêng mình, sẽ không dễ dàng bị những thứ bên ngoài tác động. Có lẽ thật ra, trong lúc học đại học, anh đã yêu thành phố C đầy hương hoa này từ lúc nào không hay biết, nên mới có thể yêu Phương Đường – người mang khí chất tương đồng – ngay từ lần đầu gặp mặt. Anh ấy à, anh ngưỡng mộ dáng vẻ ung dung tự tại trong cuộc sống của cô, nên anh mới muốn có được điều đó.
Nhấp thêm một ngụm trà, anh lại cảm thấy vừa nãy tức giận vì Đoạn Hựu Nhất có phần làm quá mọi chuyện. Bản thân thích cô, cô không biết; mình tức giận vì cô, cô cũng chẳng để ý chút nào. Đoạn Hựu Nhất cũng được, Thẩm Thuần cũng chẳng sao, những người khác phái xuất hiện xung quanh cô đều không phải là vấn đề. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vấn đề vẫn quay về chính bản thân mình, phải nhanh chóng biến Phương Đường thành của riêng mình mới phải.
Phương Đường không quá để ý hai người đàn ông đang làm gì, lúc này cô lại cầm bình trà lên rót một tách, đang khuyến khích Lý Hinh uống thêm một tách: “Trà hoa quế có tác dụng bổ dương, trắng da, chữa ho tiêu đờm, dưỡng khí nhuận phổi. Hinh Hinh, cậu uống thêm mấy tách đi.” Cô nghĩ đến vẻ mặt chợt thoáng chút mất bình tĩnh của Lý Hinh trước đó, mặc dù sau đó trở lại bình thường rất nhanh nhưng cô vẫn có chút lo lắng.
“Đường Đường, tớ không sao. Chỉ là tớ… Haizz, đợi tớ suy nghĩ kỹ lại sẽ nói với cậu.” Giọng điệu Lý Hinh vô cùng nghiêm túc, giống như đang hứa hẹn điều gì đó.
“Được, tớ đợi cậu. Tiện thể cũng kể cho tớ nghe những chuyện còn nợ trước đây, ví dụ như mối quan hệ hôn ước hôm đó nói đi.” Phương Đường nở nụ cười đầy hàm ý. Sau khi tốt nghiệp, Phương Đường mới chỉ nghe tên người tên Chu Du Lâm này chứ chưa thấy người đâu. Hai người rõ ràng đã chia tay, phải lưu luyến nhau đến mức nào mới có thể đột nhiên có quan hệ hợp đồng? Quan tâm từ góc độ bạn bè, cô cảm thấy mình cần phải hiểu rõ, còn về chuyện có phải nhúng tay can thiệp hay không thì để sau hẵng nói.
Lý Hinh lập tức đầu hàng: “Mấy cậu chỉ biết bắt nạt tớ thôi! QAQ” Không phải cô ấy không muốn nói chuyện của Chu Du Lâm cho Phương Đường biết, chỉ là chuyện phức tạp khiến cô ấy không biết bắt đầu nói từ đâu.
“Mấy cậu?”
“Cậu và đàn anh Kiều đấy, đúng là một cặp trời sinh mà, giọng điệu uy hiếp người khác giống hệt nhau.”
Phương Đường cũng hùa theo cô ấy nói đùa: “Sao anh ấy lại uy hiếp cậu? Còn có ai khiến cậu cứ giấu giếm tớ thế, lòng tò mò giết chết mèo, cậu nói xem cậu giết mấy mạng mèo của tớ rồi.”
“Không nhắc đến cũng được. = = Phương Đường, cậu biết không? Thật ra tớ là hội viên danh dự của hiệp hội bảo vệ động vật.”
“Hinh Hinh, chuyện cười này chẳng hề buồn cười chút nào.”
Mùi hoa quế thơm ngọt ngào vẫn vương vấn trong từng hơi thở, nước trà cạn dần. Bốn người thưởng trà chiều xong bèn quyết định giải tán, ai làm việc người nấy. Phương Đường bảo Đoạn Hựu Nhất về trước chuẩn bị ngày mai chính thức bắt đầu làm việc. Sau khi Lý Hinh nghe thấy, cô ấy lập tức giơ tay bày tỏ muốn đi cùng một đoạn đường ngắn đến đại học S ngắm nhìn. Nói dễ nghe là tham quan, thật ra cô ấy đã thuộc nằm lòng từng ngóc ngách, dáng vẻ của làng đại học rồi, chỉ là cô ấy kiếm cớ làm quen người ơn mà thôi. Sau khi biết mình đã từng vô tình giúp đỡ Lý Hinh, Đoạn Hựu Nhất cũng không tỏ vẻ tự coi mình là ân nhân của người ta. Nghe cô ấy nói muốn đến đại học S chơi, cậu tỏ ra rất hoan nghênh, thế là hai người đi cùng nhau.
Mà Kiều Vũ vẫn nấn ná ở quán ăn gia truyền nhà họ Phương, chính xác mà nói, anh định ở đây một thời gian dài không đi đâu hết.
Phương Đường không biết anh đã bí mật lên sẵn kế hoạch theo đuổi cô, cô cho rằng anh ở lại là định tối nay cùng đến thăm nhà Giáo sư Phương. Trái lại, cô rất chào đón anh, dù sao cũng là khách quen trong nhà: “Anh đã nói với mẹ em là hôm nay anh sẽ tới chưa?” Cô sắp xếp lại đồ ăn mua lúc chiều, tiện miệng hỏi.
Kiều Vũ vừa rửa bát vừa trả lời cô: “Anh đã gọi điện cho cô rồi.” Thật ra anh vẫn chưa nói, anh định rửa bát xong sẽ lấy điện thoại gọi.
“Ừm.” Phương Đường nhìn anh: “Đàn anh Kiều, anh rửa bát cũng thành thạo đấy.”
“Cũng do sống một mình đã lâu thôi. Anh thường xuyên làm việc nhà.” Ý tứ rằng anh tốt như vậy, cô còn không mau động lòng đi.
Nhưng rõ ràng Phương Đường không hiểu được ẩn ý trong lời nói của Kiều Vũ, cô lại từ tốn tiếp tục câu chuyện về việc rửa bát này: “Muốn rửa bát sạch sẽ đúng cách cũng phải để ý, đàn anh Kiều là người tỉ mỉ.”
“Thật sao? Có gì đặc biệt à?” Kiều Vũ nhíu mày: “Chẳng lẽ ý em là bây giờ nước rửa chén không phổ biến, thay vào đó là dùng xà phòng cục, thấy anh dùng thành thạo nên em mới nói vậy? Chỗ em có cả nước rửa chén và xà phòng cục, chỉ là anh cảm thấy dùng cái này tay dễ chịu và thuận tiện hơn thôi.”
“Là như vậy đấy.”
Kiều Vũ nở nụ cười mê hoặc: “Sau này vẫn mong đàn em chỉ bảo thêm, anh sống một mình không biết nấu cơm không tiện chút nào. Đàn em kỹ năng nấu nướng điêu luyện, có thể dành chút thời gian chỉ dạy đàn anh không?” Anh cố tình nói vòng vo, mong đàn em hãy quan tâm đến anh.
“Anh muốn làm người đàn ông nội trợ à?” Phương Đường chớp mắt mấy cái, tò mò hỏi lại.
“Phụt, khụ khụ khụ.” Kiều Vũ bị sặc: “Không phải, không phải, xoay sở được là tốt rồi, cũng không thể lần nào cũng ăn cơm hộp ở phim trường được, chẳng có mấy rau củ gì cả.”
“Cơm hộp ở phim trường có lẽ nguyên liệu nấu ăn đều như nhau. Anh có thể góp ý với quản lý.”
“Anh thích món ăn thường ngày.” Thức ăn chỗ em cũng rất ngon.
“Bây giờ anh làm việc nhà đã quá quen tay rồi, nấu vài món ăn thường ngày đơn giản chắc chắn không có vấn đề gì đâu.”
“Haizzz…” Mặc dù Kiều Vũ rất muốn tìm chủ đề nói chuyện, nhưng dù thế nào Phương Đường cũng không hợp tác, một mình anh nói chuyện mà chẳng ai đối đáp thì cũng đành chịu.
Phương Đường tập trung bắt đầu gọt khoai tây trên tay, nghĩ đến kỹ năng dùng dao điêu luyện của Đoạn Hựu Nhất lúc chiều, bây giờ mình có lẽ vẫn chưa đạt được đến trình độ đó. Nhưng vừa nghĩ đến đã cảm thấy phấn khích và tràn đầy tính thử thách, đợi mình luyện tập kỹ năng dùng dao rồi lại tìm cậu đấu một trận ra trò. Cô suy nghĩ một chút, cuối cùng tâm trí lại bay bổng đi đâu, cũng không nghe rõ Kiều Vũ đang nói gì nên bèn trả lời qua loa. Nếu Kiều Vũ mà biết, chắc chắn anh sẽ tức đến hộc máu mất.
Trò chuyện không được, anh lại dùng một cách khác.
Kiều Vũ không ngừng nhận công việc từ tay Phương Đường. Cô gọt vỏ khoai tây xong, anh lập tức cắt khúc khoai tây ra. Cô vừa nhặt xong bắp cải non, anh lập tức cầm đi rửa sạch sẽ. Cô cắt cà rốt xong, anh lập tức cho vào nồi nước đã sôi từ lâu.
Cuối cùng Phương Đường mới nhận ra có gì đó không đúng. Tại sao Kiều Vũ – một vị khách vãng lai – cứ phải quẩn quanh trong bếp, còn làm việc thuần thục như thế? Cô vỗ trán, quả nhiên là ba trận thi đấu “Buổi hẹn ẩm thực” đã tạo thành thói quen. Kiều Vũ đứng bên cạnh làm phụ tá cho cô quả thực đã trở thành lẽ đương nhiên.
“Đàn anh Kiều, anh ra ngồi nghỉ ngơi đi, một mình tôi làm được rồi.”
“Như vậy sao được, cô đã nhờ tôi chăm sóc em rồi còn gì.”
Không, câu này chẳng phải nói lúc đang quay “Buổi hẹn ẩm thực” hay sao, bây giờ đã qua lâu lắm rồi…
“Đàn anh Kiều, anh là khách, không thể để khách đứng bếp được.” Giọng điệu Phương Đường đầy kiên quyết, cô nhìn thẳng vào Kiều Vũ.
Kiều Vũ thích thú với ánh mắt của Phương Đường, anh giơ hai tay lên ra vẻ đầu hàng, giọng điệu có vẻ miễn cưỡng nói: “Anh chỉ đứng trong bếp nhìn thôi, không cản trở em làm việc, em đừng bận tâm.” Cuối cùng đàn em cũng để ý đến anh rồi, ha ha!
Phương Đường cảm thấy cũng được, nếu anh ấy muốn học nấu ăn, mình cũng không thể đuổi khách đi, thế nên cô không suy nghĩ nhiều nữa, lại tiếp tục cúi đầu làm việc.
Vị khách tối nay là một doanh nhân trung niên đến khu làng đại học công tác. Ông ấy đã gọi vài món ăn nhà làm: Rau cải xào, canh xương sườn ngó sen, thịt kho tàu cùng cà rốt. Kết hợp với trà hoa quế Phương Đường đã chuẩn bị từ chiều và cơm do Phương Ký nấu, lại là một bữa cơm gia đình ấm cúng, thoải mái.
Cách xào rau cải rất đơn giản, chỉ cần chú ý đến dầu và lửa, đồng thời đảo nhanh tay trong nồi. Canh xương sườn ngó sen và thịt kho tàu cà rốt thì đòi hỏi sự cẩn thận và kiên nhẫn hơn nhiều. Hầm ngó sen bắt đầu từ khâu chọn mua ngó sen, phải biết cách lựa chọn loại phù hợp. Ngó sen hoa hồng và ngó sen hoa trắng, một loại mềm một loại giòn, hương vị khác nhau rõ rệt. Xương sườn nấu canh phải tươi ngon, phải thay nước hai lần. Lần ninh thứ hai sẽ cho nước dùng trong vắt, tỏa hương ngó sen thơm ngào ngạt. Thịt kho tàu cà rốt thì cho thêm một thìa tương đậu lên men tự làm, tạo nên hương vị cay nồng hòa quyện chút ngọt nhẹ.
Những món ăn thường ngày đơn giản luôn khiến lòng người thư thái, vui vẻ. Mùi thơm của cơm và đồ ăn bốc lên, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong quán. Phương Đường vừa đảo nồi vừa vui vẻ ngân nga một khúc ca dao. Kiều Vũ đứng bên cạnh chỉ đứng nhìn thôi cũng đã cảm thấy vui lây, không ngừng nuốt nước bọt. Phương Đường của anh đáng yêu biết bao!
Hai tâm hồn sành ăn đạt được sự đồng điệu hoàn hảo vào lúc này.