Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 22: Cơn mưa rạng sáng
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Cường quen Kiều Vũ sau khi anh gia nhập đoàn làm phim Trên Mây, một bộ phim thanh xuân do Trang Mộng Điệp làm đạo diễn. Lúc ấy, anh là người đại diện hàng đầu của công ty giải trí Hoa Âm, vừa mới đáp máy bay từ một lâu đài cổ ở Áo về nước. Vì trước đó không lâu anh đã chuyển giao tất cả nghệ sĩ mình đang quản lý, tranh thủ kỳ nghỉ hiếm hoi để ra nước ngoài xả hơi.
Đang lúc rảnh rỗi, vừa xuống sân bay đã nhận được điện thoại của cấp trên: “Có một tân binh đầy triển vọng, cậu qua xem thử đi, thấy hợp thì ký luôn.” CEO kiêm tổng giám chế của Hoa Âm – Long Trạch Thiên – ra lệnh với giọng điệu dứt khoát.
Tân binh ư? Trương Cường khá tò mò. Đã lâu rồi anh không dẫn dắt một nghệ sĩ hoàn toàn mới. Tân binh nào mà lại khiến sếp chú ý đến mức đích thân điều anh đến để chiêu mộ?
“Vâng, Tổng giám đốc Long, người đó tên gì thế ạ?”
“Kiều Vũ. Tôi bảo thư ký Hà gửi hồ sơ qua cho cậu rồi. Ký được cậu ấy, tôi thưởng thêm nửa tháng nghỉ phép có lương nữa.”
Quả là phong cách làm việc quyết đoán, nói một là một, hai là hai. Chà, ngon lành vậy sao! Trương Cường lập tức tỉnh hẳn khỏi sự uể oải sau kỳ nghỉ, anh vốc nước rửa mặt qua quýt, sau đó như được tiêm máu gà, hào hứng trở lại.
Khi xem xong hồ sơ, anh lái xe tới phim trường Trên Mây thì xung quanh Kiều Vũ đã có lác đác vài đồng nghiệp, ai cũng như sói đói chực chờ xâu xé miếng mồi ngon.
Có người tinh mắt nhận ra anh: “Ui, anh Cường, anh cũng đến à? Đừng nói là anh cũng nhắm đến Kiều Vũ đấy nhé? Em nhắm cậu ấy trước rồi đấy!”
“Nói vớ vẩn, chỉ cho phép cậu nhắm thôi chắc? Vào nghề mấy năm rồi mà không biết luật trong giới hả? Ai giỏi người đó thắng.”
Trương Cường nhận ra đó là thiếu gia của một công ty quảng cáo nhỏ.
“Cả Hoa Âm cũng cử anh Cường đến, xem ra Kiều Vũ này không dễ dàng chiêu mộ đâu.” Có người nịnh nọt vỗ vai Trương Cường, nhân tiện than thở về tình hình hiện tại của giới giải trí, chỉ cần có tân binh tiềm năng là lập tức bị tranh giành như miếng mồi béo bở.
Một vài người tìm kiếm ngôi sao từ công ty giải trí nhỏ, thấy cả ba ông lớn trong ngành đều đã cử người đến, trong đó JJP còn đích thân cử người đại diện cốt cán đến, liền nhanh chóng hiểu ra cơ hội quá mong manh, quyết định rút lui: “Anh Cường, nể mặt anh, em rút đây.”
Trương Cường chỉ gật đầu lấy lệ: “Cảm ơn.” Anh lấy một bao thuốc lá kiểu Trung Quốc từ trong túi quần ra, mượn bật lửa từ một người quen trong đoàn cũng đang đợi cảnh quay, rồi ngồi xổm bên tường hút thuốc. Trong làn khói mờ ảo, lờ mờ thấy Kiều Vũ đang diễn tập cùng Hà Mai Mai dưới sự chỉ đạo của đạo diễn tại sân trường gần đó.
Hai người, nam thanh nữ tú, thu hút toàn bộ ánh nhìn xung quanh. Nếu như Hà Mai Mai có sức hút trời sinh nhờ vẻ ngoài lai Tây, thì Kiều Vũ lại chỉ bằng nét thanh tú mà tỏa sáng rực rỡ đến mức không ai có thể rời mắt.
Đúng là hạt giống tốt. Trương Cường hít một hơi dài rồi dập tắt điếu thuốc.
Ban đầu, dựa vào ngoại hình và xuất thân của Kiều Vũ, anh đoán anh là kiểu người mới ngạo mạn khó chiều. Ba ông lớn đều cử người tới, chắc chắn việc tranh giành sẽ vô cùng khốc liệt, có khi còn là một cuộc chiến trường kỳ.
Nhưng không ngờ, khi đoàn phim thay đổi bối cảnh quay, Trương Cường tranh thủ gặp Kiều Vũ khi anh vừa đi vệ sinh xong, bày tỏ rõ mục đích đến thì đối phương lại có thái độ khiêm tốn và lễ phép đến bất ngờ.
“Tôi biết anh.” Kiều Vũ cười nhã nhặn: “Người đại diện cũ của ảnh đế Lưu Ý Hoa. Nửa năm trước, hợp đồng giữa anh ấy và công ty giải trí Hoàng Thiên đã kết thúc, tự mở công ty quản lý riêng, quan hệ hợp tác giữa anh và anh ấy cũng chấm dứt từ đó.”
Ồ, lại còn hiểu biết rõ về giới giải trí, thông minh đấy. Trương Cường thầm cộng điểm trong lòng.
“Nếu cậu đã biết tôi là ai, chắc cũng đã nghĩ đến chuyện ký hợp đồng với công ty chúng tôi. Cậu nghĩ thế nào? Tôi đảm bảo trong ba nhà Hoàng Thiên, Phi Tường và Hoa Âm thì đãi ngộ của chúng tôi là tốt nhất. Với cả tôi nghe nói cậu rất có hứng thú với kịch nói, Hoa Âm có nhiều nguồn lực trong lĩnh vực đó lắm.” Những công ty nhỏ hơn thì khỏi bàn, loại khỏi danh sách luôn.
“Hoàng Thiên có nhiều nguồn lực phim điện ảnh, Phi Tường thì có thế mạnh hợp tác với các đài truyền hình về mảng phim truyền hình và chương trình giải trí, còn Hoa Âm phát triển toàn diện, có danh tiếng quốc tế mạnh hơn. Xét tổng thể thì đúng là Hoa Âm là lựa chọn tốt.” Kiều Vũ nói với vẻ điềm đạm.
“Chuẩn!” Trương Cường cảm thấy anh rất biết điều. Ngoài nhiệm vụ công ty giao, bản thân anh cũng bắt đầu có hứng thú với Kiều Vũ. Nếu ký được một nghệ sĩ vừa thông minh lại đầy tiềm năng như thế, tương lai hẳn sẽ rất thú vị đây. Nghĩ vậy anh đưa hợp đồng cho Kiều Vũ, để anh từ từ đọc.
Kết quả diễn ra đúng như dự đoán, đã ký kết thành công.
Kiều Vũ chính thức gia nhập công ty giải trí lớn Hoa Âm, trở thành nghệ sĩ ký hợp đồng. Sau khi bộ phim Trên Mây tạo tiếng vang, anh bắt đầu tham gia lĩnh vực kịch nói, mở ra một hành trình đầy huyền thoại.
Trương Cường nhìn vào lịch sử cuộc gọi gần đây trong điện thoại, sau một hồi trầm ngâm mới định thần lại. Mới hơn mười phút trước, anh vừa nổi trận lôi đình với một nghệ sĩ dưới trướng. Rồi như thói quen, anh lấy thuốc ra hút, khói thuốc cuộn lên trong đêm.
Kể từ khi dẫn dắt Kiều Vũ, mấy năm qua anh chưa từng tức giận như vậy. Kiều Vũ luôn là một cộng sự lý tưởng – ngoan ngoãn, trong sạch, không gây rắc rối, làm việc chăm chỉ, phối hợp tốt với các mối quan hệ của Trương Cường, cộng thêm nguồn kịch bản của Hoa Âm, con đường vào giới giải trí suôn sẻ đến mức khiến người ta ngạc nhiên. Nhưng giống như đại dương yên ả luôn tiềm ẩn sóng ngầm dữ dội, đằng sau một con đường quá thuận lợi thường là những nguy cơ rình rập. Việc Kiều Vũ nổi lên quá nhanh đã khiến không ít người chướng mắt. Từ xưa đến nay, người giúp lúc khốn khó thì ít, người đạp xuống hố thì nhiều. Trong giới giải trí lại càng là điều thường thấy, không có sóng gió thì sẽ có người tạo ra. Lần này anh đã điều tra rồi xâu chuỗi các tin đồn, sau đó phát hiện có nhiều hơn một thế lực đứng sau thúc đẩy.
Hoàng Thiên, Tân Ngu… còn ai nữa? Ha ha, thú vị đấy.
Đã lâu rồi Trương Cường chưa gặp một vụ việc đầy thử thách thế này, anh xoa tay, sẵn sàng lao vào cuộc chiến. Anh tin sau trận chiến này, đội ngũ từng chỉ biết thuận theo dòng chảy sẽ được rèn luyện sắc bén hơn, tạo đà để Kiều Vũ tiến xa hơn nữa trên con đường nghệ thuật đỉnh cao. Nhưng ngay lúc cả đội đang chuẩn bị dốc toàn lực vì anh thì nhân vật chính – Kiều Vũ – lại im hơi lặng tiếng, lăn ra ốm nặng vì cảm lạnh!
Khi Trương Cường nhận được điện thoại từ Kiều Vũ, nghe thấy giọng nghẹt mũi, anh như quả bóng xì hơi, tức đến mức không nói nên lời.
Không nói đến chuyện đối phó với đối thủ, chỉ riêng việc trước ngày khai máy một bộ phim lớn mà lại để bản thân bị bệnh, đã là thiếu trách nhiệm trong việc giữ gìn sức khỏe. Nếu nghiêm trọng hơn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ quay, thậm chí sự nghiệp cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Bảo sao Trương Cường không thể không nổi điên! Anh cứ tưởng Kiều Vũ là một đứa hiểu chuyện, thông minh, làm việc có chừng mực, ai ngờ vừa yêu đương cái là mất hết lý trí.
“Chẳng phải cậu đã hứa sẽ không gây ảnh hưởng gì xấu sao?”
“… Sẽ không có lần sau đâu… Cô ấy từ chối em rồi…” Giọng nghẹt mũi, hình như còn có tiếng nức nở?
Có cần mất mặt thế không!
“Kiều thiếu gia của tôi ơi, một cô gái mà cậu còn không cưa nổi, còn cấm tôi tư vấn cho cậu nữa chứ, làm mất mặt nhà Hoa Âm quá!”
“…” Đầu bên kia điện thoại chỉ im lặng.
“Thôi, thôi, cậu nghỉ ngơi cho khỏe đi. Trong vài ngày phải khỏe lại cho tôi! Tôi sẽ nghĩ cách!” Trương Cường chẳng còn cách nào khác với cậu nghệ sĩ mà anh coi như con mình, thương thì cho roi cho vọt, thôi thì để anh ra tay vậy. Không nhầm thì người cậu ta thích chính là cô gái từng cùng cậu ta lên chương trình nọ. Trương Cường vừa nghĩ vừa xoa cằm, lật tìm danh bạ điện thoại.
Người đại diện hay nóng tính, cô gái yêu đơn phương thì chuyên môn từ chối tình cảm một cách vô tình, còn thằng bạn thân suốt ngày thích đem chuyện tình cảm của cậu ta ra đùa cợt… Gần đây Kiều Vũ đúng là xui xẻo hơn cả thiên hạ. Hai ngày trước, Vương Thạc Lượng – bạn thân có biệt danh “Vương Mập” – đang ở ngoại tỉnh không biết nghe ngóng được chuyện Kiều Vũ thất tình, lập tức gọi điện tới châm chọc một hồi. Nội dung không ngoài một chủ đề: Sát thủ thiếu nữ cũng có ngày bị đá đít đấy, ha ha! Đúng là khiến người nghe tức mà không thể cãi lại.
Có lẽ vì chuỗi đả kích tâm lý dồn dập khiến ông trời cũng thấy xót thương, nên sau cơn mưa dữ dội, cuối cùng cũng có tia nắng le lói, mưa tạnh, trời quang.
Vào ngày thứ sáu khi Kiều Vũ cô đơn nằm nhà dưỡng bệnh, người gián tiếp khiến anh cảm nặng đã bất ngờ xuất hiện trước cửa.
Phương Đường đã xin nghỉ một ngày ở cửa tiệm theo lời Trương Cường nhờ vả, cô xách túi đầy nguyên liệu nấu ăn bắt taxi đến khu biệt thự ngoại thành Sơn Hải. Trước khi đi, Đoạn Hựu Nhất còn nhét cả đống rau củ đã rửa sạch vào tay cô, dặn dò mang cả phần của mình đến, nấu một bữa cơm tình yêu thịnh soạn cho đàn anh Kiều.
Mấy người không sợ tôi vừa đến, bệnh anh sẽ nặng hơn à? Phương Đường nghĩ thầm. Nhưng cô không thể chống lại áp lực từ mọi người, Đại diện cho cả nhóm đi thăm bệnh ư? Thôi thì đi vậy.
Hai tiếng sau, Phương Đường đứng trước bậc thềm ngôi nhà gỗ của Kiều Vũ, nhấn chuông. “Đinh dong~ đinh dong~” Một phút trôi qua, không ai ra mở cửa.
Hệ thống gọi video tự động bật, cô vẫy tay trước camera: “A lô? Có ai ở nhà không? Đàn anh Kiều, anh có ở nhà không?”
Kiều Vũ đang mơ màng ngủ trong phòng, nghe thấy tiếng động dưới nhà thì trở mình định mặc kệ để ngủ tiếp, nhưng khi nghe thấy tiếng người, anh bỗng giật mình tỉnh giấc hẳn. Hình như đây là giọng của Phương Đường?
Anh do dự một lúc rồi cũng cố gắng ngồi dậy, khoác áo, xỏ dép, bước từng bước loạng choạng như đi trên mây xuống cầu thang. May quá không trượt chân, có khi vận may của anh sắp quay lại rồi. Anh vịn tường, lắc đầu cho tỉnh táo rồi bước ra hành lang.
Là Phương Đường!
Kiều Vũ cảm giác như mình hoa mắt, dụi mắt thật kỹ, nhìn lại lần nữa, người con gái đó vẫn còn trên màn hình. Tại sao cô lại ở đây? Rõ ràng mấy hôm trước còn tránh mặt anh như tránh tà. Chẳng lẽ đã có chuyện gì thay đổi, hay là anh vẫn còn cơ hội? Suy nghĩ trong đầu anh rối tung như mớ bòng bong, không biết bắt đầu từ đâu. Nhưng không sao cả, vì người đứng trước mặt kia chính là Phương Đường. Trái tim lạnh giá suốt mấy ngày của anh như được rã băng, dần dần có lại cảm giác. Thình thịch, thình thịch… từng nhịp, từng nhịp.