Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 23: Cháo trắng và món ăn kèm
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trans: Mễ Mễ
Beta: Cyane
◎Cháo thịt nạc củ cải, gỏi ba sợi◎
Phương Đường tay xách nách mang túi đồ ăn đứng trước cửa nhà Kiều Vũ. Ngôi biệt thự gỗ nhỏ ẩn mình giữa rừng cây, lá vàng mùa thu chầm chậm rơi từ trên cao, mang theo sự tĩnh lặng của vùng ngoại ô, như gột rửa đi cái nóng bức. Sàn gỗ hiên nhà khẽ kẽo kẹt dưới mỗi bước chân.
“Nơi này yên tĩnh thật.” Cô nghĩ, khác hẳn sự phồn hoa náo nhiệt của thành phố C, sự ồn ào của khu trường đại học. Ở nơi hẻo lánh thế này, dường như có thể nghe rõ cả tiếng gió thổi.
Nhớ lại cuộc điện thoại của Trương Cường sáng nay, Phương Đường vẫn còn chút ngượng ngùng.
“Chào cô, tôi là Trương Cường, quản lý của Kiều Vũ. Hiện giờ Kiều Vũ đang ốm, cậu ấy đang ở nhà một mình, cô tiện ghé qua thăm cậu ấy được không?”
“Đàn anh Kiều ốm sao ạ? Có nặng không?”
Mẹ Phương, bà Lưu Ngọc, nghe thấy những từ khóa như “Kiều Vũ ốm” còn sốt ruột hơn cả Phương Đường, lập tức giật lấy điện thoại nói chuyện với Trương Cường. Sau khi cúp máy, Phương Đường liền nhận được lời dặn dò đi thăm bệnh của mẹ: “Tiểu Kiều giờ đang ở một mình ở ngoại ô, con đến bầu bạn với cậu ấy nhé. Nhớ mang theo thuốc cảm, thuốc hạ sốt, với lại nấu chút đồ ăn bồi bổ cho cậu ấy.” Mẹ Phương cẩn thận đếm từng món đồ cần mang, vừa nói vừa sắp xếp vào túi xách.
Để con gái mình đến nhà một người đàn ông độc thân thế này liệu có ổn không?
“Ôi dào, đó là đàn anh của con mà, nghĩ gì vớ vẩn thế, đi mau đi.” Lưu Ngọc đẩy Phương Đường ra khỏi cửa.
Phương Đường im lặng nhìn cánh cửa trước mắt mình đóng sập lại, vẻ mặt có chút bối rối. Mấy hôm trước khi đàn anh Kiều đến tiệm ăn của cô vẫn còn khỏe mạnh, chỉ có hôm cuối cùng rời đi thì sắc mặt mới không tốt. Cô thầm nghĩ việc đàn anh Kiều bị ốm rất có thể có liên quan đến cô, nếu không thì anh quản lý Cường đã không gọi điện cho cô. Nếu đúng là vì lý do này, việc cô đến thăm bệnh cũng là điều nên làm. Thực ra, khi nghe tin Kiều Vũ ốm, Phương Đường vẫn rất lo lắng cho anh, vị đàn anh tùy hứng này đã đi làm mấy năm rồi mà sao vẫn không biết tự chăm sóc bản thân chứ.
Thế là Phương Đường đến tiệm ăn gia truyền của nhà họ Phương, nhanh chóng chuẩn bị bữa trưa, sau khi dặn dò Đoạn Hữu Nhất về công việc trong ngày xong, cô xách hai túi đồ ăn nặng trịch ra ngoài.
Phương Đường cầm mẩu giấy nhỏ ghi địa chỉ trong tay, cô đi hai chuyến xe buýt và dễ dàng tìm đến khu biệt thự Sơn Hải. Khu biệt thự Sơn Hải là một khu dân cư nổi tiếng dành cho giới thượng lưu ở thành phố C, được xây dựng dựa lưng vào núi, nằm ở nơi giao thoa giữa sông và núi, với diện tích rộng lớn, giáp công viên địa chất, sở hữu phong cảnh hữu tình.
“Thì ra đàn anh Kiều sống ở đây.” Phương Đường biết khu Sơn Hải, nhưng chỉ nghe nói đến qua quảng cáo trên TV hoặc từ lời kể của người khác. Hơn nữa, theo thông tin từ Lý Hinh, các căn hộ đã được đặt mua hết sạch ngay từ khi khu này bắt đầu khởi công. Nhiều thương gia ngoại tỉnh vì yêu thích môi trường ở thành phố C đã mua để nghỉ dưỡng hoặc an dưỡng tuổi già, không ít quan chức quân sự, chính trị cũng sinh sống ở đây. Khi đến thành phố C học, Lý Hinh từng cân nhắc mua một căn nhà ở đó, nhưng tiếc là khi cô ấy hỏi thì đã không còn căn nào. Không ngờ Kiều Vũ nhìn có vẻ khiêm tốn nhưng lại sở hữu một căn biệt thự độc lập tại Sơn Hải. Thành phố C ít nhà ở khu vực núi, đây là lần đầu tiên Phương Đường đến khu này, cô không khỏi nhìn ngang ngó dọc suốt dọc đường, cứ thế mà đi đến cuối con đường.
Ngôi nhà của Kiều Vũ nằm ở góc rừng sâu trong khu dân cư, hai bên ngôi nhà cây cối xanh tốt, hòa hợp mà không kém phần sống động, rất hợp với cảm giác mà đàn anh Kiều thường mang lại cho người khác. Phương Đường có chút căng thẳng nhấn chuông cửa, nhưng không thấy ai trả lời. Cô xoa xoa ngón tay, hướng về màn hình hệ thống chuông cửa có hình ảnh, vẫy tay hỏi: “Alo, có ai không? Đàn anh Kiều, anh có nhà không?” Chắc không phải anh giận mình nên không mở cửa đấy chứ?
Cánh cửa mở ra, Kiều Vũ xuất hiện trước mặt Phương Đường, vẫn là nụ cười quen thuộc đó, nhưng sắc mặt anh đỏ bừng, ánh mắt lờ đờ, đôi môi tái nhợt và dáng vẻ lảo đảo đã tố cáo rõ ràng anh đang bị bệnh.
“Khụ, khụ, sao em lại đến đây?” Kiều Vũ với dáng người gầy cao, tựa vào khung cửa, hơi cúi đầu khẽ hỏi Phương Đường.
Phương Đường nhìn nụ cười dịu dàng của anh, lòng cô khẽ run lên: “Đàn anh Kiều, em nghe nói anh bị bệnh nên mang chút quà qua thăm.”
“Không được, khụ, khụ, anh sẽ lây bệnh cho em mất…” Kiều Vũ thấy cô giơ túi trong tay lên, định bước vào nhà, liền nhíu mày, dù cơ thể khó chịu nhưng anh vẫn kiên quyết chặn lối đi, không cho Phương Đường vào nhà.
Phương Đường có chút xót xa, cô nhìn Kiều Vũ đang cố gắng chống đỡ, chợt nhớ mấy hôm trước mình đã phũ phàng đẩy anh ra, ai cũng sẽ nghĩ là cô đã gây thù oán, vậy mà giờ anh lại chỉ nghĩ đến việc không lây bệnh cho cô.
Cô kiên quyết: “Đàn anh Kiều, em đã uống thuốc phòng cảm rồi, sẽ không bị lây đâu. Hơn nữa, anh đang bệnh mà, cần có người chăm sóc. Đừng cãi nhau nữa, anh mau về phòng nghỉ đi.” Lúc này, cô đã quên mất mình cũng bị ép tới đây, chỉ muốn chăm sóc người bệnh trước mắt.
Kiều Vũ bị bệnh, bệnh từ trong tâm, khi người anh hằng nhớ nhung xuất hiện trước mắt, anh cũng chẳng còn sức để đuổi cô đi lần thứ hai, anh đành buông xuôi, yếu ớt tựa vào khung cửa, rồi nhắm mắt gật đầu.
Thấy Kiều Vũ có vẻ sắp ngất, Phương Đường vội đặt túi đồ lên tủ ở sảnh, thay giày, định đỡ anh vào phòng, nhưng ngay khoảnh khắc quay người, Kiều Vũ ngã khuỵu, kéo theo cô úp mặt vào sau cánh cửa.
“Đàn anh Kiều, anh có sao không?” Cô lo lắng lay lay Kiều Vũ đang hôn mê nhưng không thấy anh phản ứng, Phương Đường dùng mu bàn tay chạm vào trán anh: “Nóng quá!” Sắc mặt anh đỏ bừng một cách bất thường, chắc chắn là sốt rồi. Phương Đường cắn răng, vừa kéo vừa đỡ, chật vật đưa Kiều Vũ đến ghế sofa phòng khách để anh nằm xuống, rồi vội vàng lục trong túi đồ mang theo tìm nhiệt kế, miếng dán hạ sốt, thuốc cảm… May mà mẹ đã chuẩn bị đủ cả, Phương Đường thầm nghĩ với lòng biết ơn, cô dùng bông tẩm cồn lau sạch nhiệt kế rồi đặt vào miệng Kiều Vũ.
Ba mươi chín độ.
Phương Đường không có nhiều kinh nghiệm chăm sóc người bệnh, nhưng con số 39 độ sáng trưng kia đã cho thấy rõ ràng Kiều Vũ đang sốt cao. Cảm lạnh mà sốt cao, lại không uống thuốc mà cố chịu đựng, với dáng vẻ Kiều Vũ đang thở hổn hển, ho khan không ngừng thế này, chắc chắn là không ổn rồi. Cô không còn tâm trí nào để nghĩ xem phòng của đàn anh Kiều trông ra sao nữa, cô đi lên phòng ngủ trên lầu ôm chiếc chăn lớn xuống, đắp lên người bệnh nhân đang yếu ớt. Sau khi dán miếng hạ sốt cho anh, cô lại vào bếp đun nước nóng, dùng khăn sạch nhẹ nhàng lau những vùng da hở của Kiều Vũ một cách vô cùng tập trung và cẩn thận.
Khi Kiều Vũ khẽ rung hàng mi, từ từ tỉnh lại, anh chỉ ngửi thấy mùi cơm thoang thoảng trong không khí và tiếng lạch cạch phát ra từ nhà bếp.
“Đây là…” Đúng rồi, Phương Đường đã đến nhà mình. Anh đưa tay day day thái dương, nhưng lại chạm phải miếng dán hạ sốt trên trán, khiến anh ngẩn người. Ký ức quay về khoảnh khắc trước khi ngất xỉu: Phương Đường đến nhà, mình không cho cô ấy vào, rồi sau đó thì sao? Mắt anh bỗng tối sầm, ký ức bị cắt đứt tại đây. Anh im lặng nhìn chiếc đèn trần trong phòng khách, định đợi đỡ mệt rồi đứng dậy vào bếp xem thế nào, đúng lúc đó, anh nghe thấy tiếng dép lẹt quẹt đang đến gần, liền vội vàng nhắm chặt mắt lại.
Phương Đường bưng bát cháo lại, ngồi xuống đặt bát ngay ngắn lên bàn khách, cô đưa mu bàn tay lên trán anh đo nhiệt độ: “Ừm, không còn nóng như lúc nãy nữa rồi.”
Cô cẩn thận chỉnh lại chăn cho anh, rồi quay người dùng thìa khuấy đều bát cháo thịt băm củ cải đang bốc khói, món cháo trắng mềm mịn tỏa ra mùi thơm thoang thoảng.
Thông thường, nồi cơm điện của các gia đình đều có chức năng nấu cháo, nhưng Phương Đường lại thích dùng nồi để nấu hơn. Nhờ bếp ga, cô có thể dễ dàng điều chỉnh lửa và độ đặc loãng, từ đó kiểm soát hương vị của cháo tốt hơn. Những miếng củ cải nhỏ xíu được thái vụn cho vào nồi cháo, ninh cho đến khi sệt lại, dinh dưỡng từ thịt heo băm và củ cải trắng cũng tan đều vào trong cháo, vừa ấm bụng lại vừa tốt cho dạ dày.
Vì lo lắng cho người bệnh đang nằm trên ghế kia chỉ có thể ăn đồ thanh đạm, nên cô chỉ nêm một chút muối vào bát cháo thịt băm củ cải, nhưng cô cũng sợ cháo quá nhạt sẽ khiến người bệnh không muốn ăn, nên đã chuẩn bị thêm một đĩa gỏi ba sợi gồm dưa chuột, củ cải trắng và rau diếp. Cháo thanh đạm đi kèm món ăn nhẹ có lẽ không thể hoàn toàn kích thích vị giác, nhưng ít nhất cũng không đến nỗi khó nuốt.
Ngửi thấy mùi thơm, bụng Kiều Vũ bắt đầu réo lên ùng ục, không thể giả vờ ngủ thêm nữa, anh đành chậm rãi mở mắt.
Phương Đường thấy Kiều Vũ tỉnh, liền mím môi đỡ anh ngồi dậy. Thân hình cao lớn của anh tựa vào thành ghế sofa trông có hơi buồn cười. Cô lấy chiếc gối tựa bên cạnh, kê cho anh đỡ khó chịu.
Kiều Vũ nhìn Phương Đường bận rộn lo lắng cho mình, chỉ cảm thấy trái tim tan chảy thành một vũng nước ấm áp, những bất hòa trước đây đã bay biến đi đâu mất, khóe miệng anh cong tít đến tận mang tai.
“Anh có muốn em đút không?” Phương Đường thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào bát mà không động đũa, khẽ hỏi.
Kiều Vũ vội vàng gật đầu lia lịa. Ôi chao, cơ hội ngàn vàng thế này sao có thể bỏ lỡ!
Được rồi, Phương Đường nghĩ anh là bệnh nhân yếu ớt, liền múc một muỗng cháo, thổi nguội rồi từ từ đưa tới. Kiều Vũ đã ngủ một lúc, còn dán miếng dán hạ sốt nên sắc mặt anh không còn tệ như lúc cô mới đến. Anh nuốt một ngụm cháo củ cải thịt nạc do Phương Đường đút, cảm thấy như đang nếm vị tinh hoa đất trời vậy. Anh nheo mắt mãn nguyện giống hệt một chú mèo béo ú, hễ vui vẻ là lại vẫy đuôi làm nũng với cô.
Bát cháo nhanh chóng hết sạch. Thấy anh ăn ngon miệng, Phương Đường lại múc thêm một bát nữa, gắp món gỏi ba sợi đút cho anh.
Vị chua, ngọt, cay nhẹ của gỏi ba sợi hòa quyện với củ cải trắng ấm nóng, mang đến một cảm giác dễ chịu từ từ kích thích vị giác của Kiều Vũ, đầu lưỡi anh như được ngâm trong suối nước nóng. Anh vô thức cầm lấy bát đũa, ăn liền một lúc bốn bát, đồ ăn kèm cũng được ăn sạch không còn gì. Dưới tác dụng của cháo nóng và chăn bông dày, người anh chảy đầy mồ hôi, và theo đó cơn sốt cũng dần dần thuyên giảm.
Thấy anh cuối cùng cũng đổ mồ hôi, Phương Đường thở phào nhẹ nhõm, khuyên anh lên lầu thay bộ đồ sạch sẽ hơn.
“Để anh rửa bát.” Kiều Vũ vén chăn đứng dậy.
“Đừng mà, anh mau đi thay đồ đi, bát đũa cứ để em dọn dẹp là được.”
“Khụ, rửa bát xong, khụ khụ, anh sẽ đi thay đồ.”
“Anh thay đồ trước đã.”
“Rửa bát trước đã.”
Hai người bắt đầu tranh cãi.
“Đàn anh mà không thay đồ, em sẽ về đấy!” Phương Đường bó tay với đàn anh trẻ con này, đành phải tung chiêu cuối.
Ấy, Kiều Vũ đương nhiên không muốn Phương Đường về sớm như vậy, đành ngoan ngoãn lên lầu thay đồ. Khi bị ốm, anh không còn sự tinh ranh thường ngày, cứ lơ mơ, quả thật có chút trẻ con như lời Phương Đường nói. Có lẽ đàn ông ở nhà khi đối mặt với những người thân thuộc, họ sẽ trở nên tự nhiên như vậy.