Vị đắng của salad trái cây

Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Vị đắng của salad trái cây

Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Anh đến rồi, em xuống đi.”
“Em ra ngay đây.”
Phương Đường nhận được điện thoại của Thẩm Thuần, cô chuẩn bị một chút rồi xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm của khách sạn. Thẩm Thuần lái một chiếc Volkswagen màu xám bạc, nhìn cô gái mặc chiếc váy liền màu hồng nhạt bước đến từ từ, anh ấy cười, mở cửa xe: “Phương Đường, bên này.” Cô hơi khựng lại một giây rồi lập tức chạy nhanh đến.
“Anh Thẩm, em chưa từng ghé thăm nhà mới của anh lần nào. Dạo này bác trai bác gái khỏe không ạ? Em có mang theo ít đặc sản Thành phố C, hồi bé mình hay ăn món thịt bò sấy khô Thành phố Nam nên em chọn món này, chắc anh ít khi mua món này về nhỉ?” Giọng điệu của cô tự nhiên, vui vẻ, đầy mong đợi.
Thẩm Thuần nhận túi thịt bò cô đưa, nhìn vào túi rồi cười: “Không may rồi, năm nào về anh cũng mang theo mấy hộp lớn.”
À, chết rồi, tính sai rồi… Phương Đường hơi thất vọng. Đây là món quà mà trước khi cô đi, mẹ Phương là bà Lưu Ngọc đã đích thân cùng cô đi chọn mua. Nghĩ đến việc đã lâu không gặp hàng xóm cũ, bà Lưu Ngọc đã chọn đi chọn lại, mất nửa ngày mới quyết định chọn món thịt bò sấy khô này.
Thẩm Thuần xoa đầu Phương Đường an ủi: “Không sao, thịt anh mua không phải nhãn hiệu này, với lại phần lớn đã mang đi tặng họ hàng rồi, bố mẹ anh không quá bận tâm đâu.” Anh ấy vươn tay đặt chiếc túi ra ghế sau, ở đó có khá nhiều hộp quà chất sẵn.
Phương Đường thắt dây an toàn, quay đầu nhìn mấy hộp quà, tò mò hỏi: “Năm nào anh cũng mang nhiều đồ về nhà thế ạ? Sao tối qua anh không mang lên phòng?”
“Khụ…” Thẩm Thuần đang lái xe, dường như có vẻ khó nói nên do dự một lúc mới trả lời: “Dạo gần đây mẹ anh có một sở thích đặc biệt của phụ nữ trung niên, mấy thứ này là chuẩn bị cho bà ấy.”
Sở thích gì mà cần chuẩn bị nhiều quà đến vậy? Phương Đường thắc mắc.
“Là quà tặng cần chuẩn bị khi thường xuyên gặp gỡ người khác.” Thẩm Thuần cảm thấy mình đã giải thích rất rõ ràng rồi.
Bác gái Thẩm thường xuyên gặp người khác còn phải tặng quà sao? Nếu Phương Đường nhớ không nhầm thì bà Thẩm là nội trợ toàn thời gian, không làm những công việc cần phải thường xuyên giao tiếp với người khác như bán hàng hay bán bảo hiểm.
“Bác gái gần đây đầu tư gì ạ?”
“Không phải…”
Cô nháy mắt liên tục nhìn thẳng Thẩm Thuần.
Thẩm Thuần bị cô nhìn đến mức hết cách, cuối cùng đành nói ra sự thật: “Khụ, làm bà mai.”
À! Phương Đường chợt hiểu ra.
“Anh Thẩm bị mẹ sắp xếp đi xem mắt rồi à. Không phải anh có bạn gái rồi sao?” Dù anh ấy thay người yêu khá nhanh.
“Chia tay rồi, chia tay từ đầu năm. Này cô bé, không phải đã nghe chị Lưu nói lúc tháng sáu khi gặp anh rồi sao?”
À, thảo nào, không trách hồi đó Lưu Tương Linh cứ đòi mai mối, cô cứ tưởng là do chị Lưu với Thẩm Thuần không thân thiết nên mới hiểu nhầm, ai ngờ.
“Nghe anh nói vậy, chẳng phải anh Thẩm đã độc thân gần cả năm rồi sao? Cũng bền ghê nhỉ.”
“Tính ra anh cũng đâu có nhiều người yêu cũ.” Thẩm Thuần chỉ biết cười trừ. Anh ấy biết Phương Đường luôn hiểu lầm anh, không đúng, phải nói là cô quá lý trí trong chuyện tình cảm, nên mới khiến cô phản ứng chậm khi đối mặt với một số vấn đề yêu đương.
Tại phim trường Tiếng Gió, nhân viên đang khẩn trương chuẩn bị cho cảnh quay, bên ngoài đường phố người qua lại tấp nập.
Ở góc kia, một diễn viên chính mặc áo khoác dài đang thản nhiên ngồi trên bậu cửa đã được lót báo cẩn thận, cúi đầu nghịch điện thoại, chẳng bận tâm gì xung quanh. Có người đi đường nhận ra anh và gọi to: “Kiều Vũ!” Nam diễn viên nghe thấy, mỉm cười thân thiện với người kia rồi lại chú tâm vào màn hình điện thoại. Chắc ngày mai, các trang tin giải trí lại có bài “Kiều Vũ mê mẩn điện thoại ở phim trường, liệu điện thoại hãng Banana chuẩn bị có người đại diện mới?”
Trương Cường thấy anh cứ ngẩn ngơ, lo lắng vẫy tay trước mặt: “Ê, chưa tỉnh ngủ à? Sắp quay rồi.”
Kiều Vũ ngẩng lên nhìn anh ấy, mặt vẫn giữ nụ cười khó hiểu trên môi. Anh chỉ cười nói với quản lý: “Được thôi.”
Rốt cuộc cậu ta bị làm sao vậy? Trương Cường chẳng hiểu gì cả. Nhờ bữa tiệc nướng tối qua, Trương Cường vốn chăm chỉ làm việc đã có dịp nghỉ ngơi hiếm hoi, sau khi chắc chắn điện thoại luôn mở chuông, anh ấy kéo vài nhân viên khác đi bar giải tỏa căng thẳng. Vậy rốt cuộc đêm qua đã xảy ra chuyện gì? Nhưng dù anh ấy có gặng hỏi thế nào, Kiều Vũ chỉ lắc đầu cười. Cuối cùng, lúc đứng dậy chuẩn bị vào quay, anh mới buông một câu: “Đường Đường bảo hôm nay cô ấy muốn đến thăm, lúc đó nhờ anh Cường giúp đỡ nhé.” Nói xong, anh phủi phủi áo choàng rồi ung dung bước đi. Trương Cường đứng ngây người ra.
Té ra sáng giờ cậu ta làm ra vẻ là vì người yêu sắp đến ư?
Trái ngược với không khí vui vẻ của Kiều Vũ và Trương Cường, Lệ Oanh đứng đằng xa lại có vẻ mặt cau có. Vẻ mặt tối sầm của cô ta làm cô trợ lý nhỏ bước tới định nhắc nhở sắp quay phải lắp bắp không nói được lời nào. Cô ta trừng mắt nhìn thẳng vào cô gái trẻ: “Chuyện gì? Không có việc gì thì biến, một lũ vô dụng!”
Diễn viên nổi tiếng đều đáng sợ vậy sao? Cô trợ lý thực tập mới vào làm ngày đầu bị dọa sắp khóc, cô ấy run rẩy nói khẽ: “Chị, chị Lệ… đạo diễn gọi vào chuẩn bị rồi ạ…”
“Sao không nói sớm!” Lệ Oanh mạnh tay đẩy cô bé sang một bên, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực đi về phía khu vực máy quay. Cô trợ lý bị đẩy mạnh, mất đà ngã nhào xuống đất.
“Em có sao không?” Kiều Vũ vừa đi từ nhà vệ sinh ra đã thấy cô gái nhỏ ngồi một mình ở cửa. Anh vô thức hỏi thăm, kéo cô gái đứng dậy: “Cẩn thận nhé.” Anh gật đầu rồi cũng đi về phía máy quay.
Đẹp trai quá! Cô gái nhìn về phía bóng lưng xa dần của Kiều Vũ, ánh mắt sáng lấp lánh như hàng ngàn vì sao.
Đúng lúc này, trợ lý chính thức của Lệ Oanh, chị Vương chạy đến trách mắng: “Sao em bất cẩn thế, có biết đang trong đoàn phim không, đừng ảnh hưởng công việc của người khác.”
“Em xin lỗi ạ!” Cô bé hoảng sợ xin lỗi.
“Nhanh chạy đi làm việc đi, còn đứng ngây ra đấy làm gì!”
“Vâng!” Cô gái nhanh chóng chạy đi.
Thẩm Thuần chở Phương Đường đến dưới khu chung cư ven biển.
“Mẹ anh gặp em chắc sẽ vui lắm.” Anh ấy mở cốp xe lấy một giỏ hoa quả ra.
Phương Đường xách túi quà lấy từ ghế sau, đi vòng qua chỗ anh, ngước nhìn tòa nhà cao vút phía trước hỏi: “Nhà anh ở tầng mấy thế?”
“Ở căn đầu tiên bên trái tầng mười hai. Bố mẹ già rồi, đi lại khó khăn, ở chung cư có thang máy tiện hơn.”
Ừm, đúng là tiện thật.
“Mấy hộp này phải bê lên hết ạ?”
“Tí nữa anh tự mang lên.”
“Vâng.”
“Tối nay em ở lại nhà anh luôn chứ?” Hai người cùng nhau bước vào sảnh, Phương Đường ấn nút gọi thang máy đi lên, Thẩm Thuần đột nhiên hỏi.
“Dạ thôi, chiều em còn có việc phải đi, với cả em để hành lý ở khách sạn hết rồi.”
“Hả, có việc á?”
“Vâng, chiều em đi thăm đoàn làm phim.” Đã đến tầng mười hai rồi, nhanh thật. Phương Đường xách túi bước ra, phía sau không thấy Thẩm Thuần đi theo.
Cô quay đầu, khó hiểu nhìn Thẩm Thuần vẫn đứng trong thang máy.
“Em đi gặp cái thằng nhóc kia à?” Thẩm Thuần ôm giỏ hoa quả đi đến bên cô, cặp lông mày rậm cau chặt thể hiện sự khó chịu.
Phương Đường vừa gõ cửa vừa lơ đễnh trả lời: “Thằng nhóc gì chứ, người ta có tên tuổi đàng hoàng mà anh.”
Thẩm Thuần chưa kịp nói gì thì cánh cửa đã mở ra.
“A! Đường Đường lâu quá không gặp!” Dì Thẩm, với tính cách phóng khoáng hệt như mẹ Phương, mừng rỡ ôm chầm lấy Phương Đường. Phương Đường cũng vui vẻ vỗ nhẹ lưng bà ấy.
“Đừng đứng chắn ở cửa nữa, vào nhà thôi.” Thẩm Thuần đặt giỏ hoa quả lên tủ giày, lấy dép cho Phương Đường.
“Ha! Phương Đường!” Một giọng nam đầy khỏe khoắn vang lên trong tai Phương Đường, là chú Thẩm. Bố mẹ Thẩm Thuần đều là người có tính cách cởi mở, phóng khoáng, ngày trước chuyển nhà vì việc học của con trai, dù không gặp bạn bè ở Thành phố C thường xuyên nhưng dịp lễ Tết vẫn liên lạc qua điện thoại. Mẹ Thẩm thi thoảng vẫn nhờ Thẩm Thuần mang quà về Thành phố C cho bạn bè cũ của bà ấy. Đặc biệt là Phương Đường, họ vẫn nhớ rất rõ cô bé hàng xóm cũ này.
“Không ngờ chớp mắt một cái cháu đã lớn thế này rồi.” Bố Thẩm nói đầy cảm thán.
“Thời gian trôi nhanh thật, bảo sao không già đi được.” Mẹ Thẩm đồng tình, kéo tay Phương Đường ngồi xuống sofa phòng khách, nhìn cô từ trên xuống dưới: “Đúng là càng lớn càng xinh, hồi bé dì đã bảo Phương Đường là một bé gái xinh đẹp rồi, thấy dì có mắt nhìn người tinh tường không.” Nói xong, bà ấy liếc nhìn Thẩm Thuần đang cúi đầu gọt hoa quả một cách khó hiểu.
“Này Đường Đường, cháu có bạn trai chưa?”
Bị ánh mắt chăm chú của mẹ Thẩm nhìn, Phương Đường hơi bối rối, cô quay mặt đi, khẽ gật đầu: “Có rồi ạ.”
Nghe câu trả lời, phản ứng của ba người đều khác nhau, bố Thẩm vẫn mỉm cười hiền từ, mẹ Thẩm thở dài, còn Thẩm Thuần đang cúi đầu bỗng khựng lại. Mẹ Thẩm nhận ra hành động của con trai, trong lòng lại thở dài thêm lần nữa. Bà ấy vẫn luôn tin rằng việc thằng con ngốc của bà về Thành phố C phần nào là vì Phương Đường, nên rất tự tin rằng hai đứa sẽ nên duyên. Ai ngờ tuổi hai đứa cứ lớn dần mà chẳng thấy có tiến triển gì. Lâu dần bà ấy lại nghĩ mình nhầm, con trai có bạn gái, dù chưa dẫn về nhưng cũng chẳng thấy liên quan gì đặc biệt với Phương Đường, thế là nhân lúc con trai bà còn độc thân, bà ấy liền sắp xếp hàng loạt buổi xem mắt. Thế mà… nhìn phản ứng này, bảo là không có gì liên quan sao?
Thẩm Thuần nghe câu trả lời của Phương Đường, lòng anh ấy nặng trĩu. Trước đây, anh ấy luôn xem Phương Đường như em gái, muốn chăm sóc, bảo vệ cô, cô mở quán thì giúp giới thiệu khách, cô đi du lịch thì anh ấy làm vệ sĩ, cán cân tình cảm trong lòng anh ấy luôn thăng bằng. Nhưng tình cảm đó đã thay đổi từ lúc nào? Anh ấy đưa miếng táo đã gọt vào miệng, chỉ thấy vị chua chát khó nuốt trôi. Cái cán cân đã nghiêng lệch rồi, liệu có thể quay lại như trước được không…
Phương Đường không để ý đến sự thay đổi cảm xúc của mọi người xung quanh, cô chọn vài loại quả, cầm dao lên làm salad trái cây. Dưa lưới, chuối, táo, quýt được hòa quyện cùng sốt salad. Miếng táo bị Thẩm Thuần gọt dở được bao bọc trong lớp sốt ngọt, cảm giác mềm mại, giòn tan lan tỏa trong miệng. Ba người dùng dĩa ăn ngon lành.
Nhưng Thẩm Thuần lại cảm thấy đây là đĩa trái cây đắng nhất mà mình từng ăn.