Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 32: Gà Xào Ớt Khô
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
◎Món ăn Phương Đường nấu, vừa vào miệng đã thấm vị, thấm cả vào lòng◎
Khi hương vị của món ăn đối lập với tâm trạng của người thưởng thức, vị giác sẽ tự nhiên bị cảm xúc chi phối. Dù kẹo có ngọt đến mấy, trong miệng kẻ thất tình cũng chỉ còn lại vị đắng mà thôi.
Đi từ khu phố cổ đến khu mới mất gần hai tiếng đồng hồ di chuyển, nên lúc Phương Đường tới nhà họ Thẩm thì đã gần trưa. Ăn chút salad trái cây xong, Phương Đường liền theo mẹ Thẩm vào bếp chuẩn bị bữa trưa.
Đối với nhà họ Thẩm, đây là một bữa ăn mang đậm phong vị Tứ Xuyên mà đã lâu họ không được thưởng thức. Mẹ Thẩm không có tài nghệ nấu nướng sánh bằng nhà họ Phương, bình thường bà chỉ nấu vài món gia đình đơn giản.
Nay hiếm khi Phương Đường tới, bà ấy vui mừng nhường ngay vị trí bếp trưởng cho cô. Đây là đứa nhỏ bà ấy nhìn lớn lên từ bé, dĩ nhiên bà hoàn toàn yên tâm. Phương Đường định từ chối nhưng rồi cũng nhận, dù sao cũng đến ăn nhờ, giúp gì được thì cứ giúp.
Cô dựa theo nguyên liệu có sẵn trong bếp và thực đơn bữa trưa mẹ Thẩm gợi ý mà chế biến, cuối cùng trên bàn có món gà xào ớt khô, thịt heo xào chua ngọt, miến xào thịt băm, nấm hương kho khoai, rau má trộn… Hai bố con nhà họ Thẩm nghe nói trưa nay có một mâm món cay chuẩn vị Tứ Xuyên thì mừng rỡ vô cùng.
Nguyên liệu làm món gà xào ớt khô là con gà trống mẹ Thẩm mua sẵn từ trước, đã được rửa sạch và chặt thành miếng nhỏ. Phương Đường dùng muối và rượu để ướp gà, cho vào chảo chiên sơ qua cho săn lại rồi vớt ra. Lại đặt chảo lên bếp đun nóng đến bảy phần dầu, đổ gà vào đảo cho chín, đợi mặt thịt hơi săn lại thì vớt ra để riêng. Sau đó cô cho ớt khô vào xào đến khi chuyển màu nâu đỏ, thêm hoa tiêu rang thơm, lại đổ gà vào, thêm rượu nấu, đảo đều, nêm đường, giấm và các gia vị khác, thêm nước dùng rồi xào đến khi gà mềm trở lại. Cô lặng lẽ chờ nước sốt cạn, vừa làm vừa băm nấm hương, nghiền cà tím. Mẹ Thẩm không ngừng gật đầu trước sự nhanh nhẹn của cô. Mẹ Thẩm đang định nhắc nước sắp cạn thì Phương Đường đã xoay người lại, nắm một nắm hành lá rắc vào chảo đảo đều.
Gà xào ớt khô sau khi bày ra, màu nâu đỏ bóng mượt, thịt mềm thơm. Dù ớt ở Thành phố Tô không hăng bằng Thành phố C, nhưng dùng đủ nhiều thì mùi cay tê vẫn lan tỏa khắp không khí. Đợi dọn lên bàn, mẹ Thẩm là người đầu tiên gắp đũa ăn một cách say sưa.
Dù trong lòng Thẩm Thuần đầy vị đắng, anh ấy vẫn phải thừa nhận rằng món ăn Phương Đường thừa hưởng từ tài nghệ nhà họ Lưu, quả thật thấm tận đầu lưỡi, thấm tận lòng.
Cả nhà ngồi ăn vui vẻ. Mẹ Thẩm ăn no lại bắt đầu nói đến chuyện đại sự trăm năm của hai đứa.
“Con quen bạn trai từ bao giờ thế?” Bà ấy thăm dò hỏi Phương Đường.
Có nên nói không? Phương Đường hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng: “Mới quen ạ.”
“Ôi dào, mới quen thì con nhớ cẩn thận nhé, bây giờ mấy ông lớn tuổi chuyên lừa mấy cô gái trẻ nhiều lắm…” Mẹ Thẩm lập tức ra vẻ một bà mẹ lo lắng, kể một tràng những chuyện nghe trên báo đài: “… Cho nên Phương Đường à, chọn người phải chọn người đáng tin, mấy kiểu miệng nói yêu đương chơi bời là tuyệt đối không được!”
“Vâng, cảm ơn dì quan tâm. Anh ấy rất đáng tin.”
Mẹ Thẩm nghẹn lời, liếc sang bố Thẩm ra hiệu. Bố Thẩm nhận tín hiệu, ho nhẹ nói: “Phương Đường à, con cũng là đứa trẻ mà nhà bác đã nhìn lớn lên từ nhỏ. Đừng chê bác nhiều chuyện, cứ coi như bác thay bố mẹ con hỏi một câu. Cậu ấy làm nghề gì?”
Mẹ Thẩm thầm khen chồng một câu trong lòng: hỏi trúng trọng tâm, chọn đàn ông phải xem người, xem nghề.
“… Diễn viên kịch nói.” Phương Đường cảm thấy có điềm chẳng lành.
Quả nhiên, vừa nghe đến chữ “diễn viên”, mẹ Thẩm lập tức phấn khởi, hoàn toàn bỏ qua chữ “kịch nói”, bắt đầu thao thao bất tuyệt. Nào là diễn viên ca sĩ là giới giải trí không đáng tin, đừng tin vào trai đẹp, nào là người hàng xóm có con gái mê thần tượng suýt tự tử, nào là mấy đôi nghệ sĩ nhìn vô cùng đẹp đôi mà sau lưng thì ngoại tình ly hôn… Cuối cùng bà nhìn Phương Đường đầy nghi hoặc: “Con thật sự quen người ta hả? Đừng nói là đu thần tượng gì đó nha.”
Phương Đường xấu hổ không biết để đâu cho hết.
“Đừng nói với anh là người đó.” Thẩm Thuần đột nhiên chen vào.
Đúng, chính là “người đó”. Phương Đường sợ nếu cô nói thật, Thẩm Thuần sẽ đứng bật dậy ngay lập tức, hai người này từ lần đầu gặp đã không hợp nhau rồi. Không khí kỳ lạ trong nhà khiến cô khó chịu. Có lẽ nên chuồn sớm thì hơn?
“Bác, dì, chiều con có việc nên xin phép về trước ạ.”
“Hả? Sao không ở lại thêm chút nữa? Tối ăn luôn ở đây cũng được mà.” Mẹ Thẩm ngạc nhiên.
Phương Đường cười nói: “Thật sự con có việc bận đã hẹn trước rồi ạ. Con thấy anh Thuần mới về, để anh ấy nghỉ ngơi, ở bên cạnh bác và dì. Lần này con còn ở Thành phố Tô vài ngày, sau vài hôm con sẽ mời bác và dì ra ngoài ăn.”
“Ai da, khách sáo làm gì, ăn ở đâu?”
“Bà đấy, sao không biết khách sáo với con nít gì hết, ra ngoài làm gì, về nhà ăn là được rồi.” Bố Thẩm quở trách vợ mình vài câu.
Thẩm Thuần nói: “Vậy vài hôm nữa rồi tính tiếp. Phương Đường, anh tiễn em.”
Sau khi nói lời tạm biệt hai ông bà, hai người im lặng đi thang máy xuống lầu, lúc sắp ra cổng khu, Thẩm Thuần mở lời: “Để anh lái xe đưa em đi.”
“Không cần đâu!”
Thấy Phương Đường chạy thẳng ra trạm xe buýt, như chạy trốn chiến tranh, lòng Thẩm Thuần siết chặt. Anh ấy chợt nhận ra mình đã chậm chân. Nhưng còn làm gì được nữa? Người đến muộn, ngay cả quyền giơ cờ trắng đầu hàng cũng không có. Đáng tiếc, anh ấy đã nhận ra quá trễ rồi.
Trong phòng khách nhà họ Thẩm, mẹ Thẩm đeo kính lão, lấy cuốn sổ điện thoại cũ ra: “Ông ơi, số điện thoại nhà họ Phương ở trang mấy nhỉ?”
“Mới đó đã quên rồi à? Hôm trước vừa gọi xong đấy thôi, trang bốn.”
“À à.” Bà ấy bấm từng số trên chiếc điện thoại bàn, sau hai tiếng “tút tút” thì cuộc gọi được kết nối: “Alo, chị à? Tôi là mẹ thằng Thuần đây. Ha ha, tất nhiên nhớ chứ, làm sao quên được! Hôm trước chị nói cái bài múa đó bên tôi cũng có người tập theo đấy… Đúng rồi, hôm nay Phương Đường qua nhà tôi nè, trời ơi mấy năm không gặp mà xinh quá trời đất. Tôi nghe nói nó quen bạn trai rồi…”
Lúc này, Kiều Vũ đang nghiêm túc quay phim thì bỗng nhiên rùng mình. Anh nào biết cách xa mười mấy cây số, một cú điện thoại gọi về Thành phố C đang phá hỏng kế hoạch “cưới mỹ nhân, đóng phim hay, bước lên đỉnh cao cuộc đời” của anh.
“Cut! Kiều Vũ, sao tự nhiên khựng lại vậy?” Đạo diễn hô.
“Xin lỗi!” Kiều Vũ cúi đầu với đoàn: “Làm lại lần nữa.”
“Làm lại!” Đạo diễn Cố vung vung chiếc loa cầm tay, ra hiệu cho trợ lý trường quay: “Vào vị trí. Action!”
Cảnh hôm nay chính là đoạn bác sĩ Ngô Hoài Miến nhận tin người mình yêu chết trong loạn lạc, đau đớn đến tê tâm liệt phế, nhưng vẫn phải run rẩy phẫu thuật cứu người. Anh cố gắng chịu đựng cơn đau, hai tay run rẩy không vững, khiến việc điều trị bị ảnh hưởng nghiêm trọng, sinh mạng của bệnh nhân trên bàn mổ cũng chỉ còn treo lơ lửng giữa ranh giới sinh tử, vô cùng nguy cấp.
Tại sao!
Anh đã cố gắng hết sức để kịp đến nơi tin tức được lan truyền nhưng vẫn không thể ngăn chặn chuyện này xảy ra! Ngô Hoài Miến đau đớn che mặt bằng hai bàn tay run rẩy, hoàn toàn không tin tin dữ mình vừa nghe được là thật.
“Bác sĩ Ngô!” Lệ Oanh đóng vai y tá tạm thời – Hồ tiểu thư, chạy vào từ ngoài cửa: “Có một bệnh nhân vừa mới được chuyển đến từ thành phố bên cạnh, bị thương do súng bắn, đang chảy máu nhiều, tình hình rất nguy hiểm!”
Người truyền tin cúi chào Hồ tiểu thư, rồi quay sang an ủi anh: “Bác sĩ Ngô, xin nén đau thương. Người chết không thể sống lại, người còn sống mới quan trọng.” Nói xong hắn vỗ vai người đàn ông mặc áo trắng.
“Đúng vậy bác sĩ Ngô, có chuyện gì thì để sau hẵng nói, cứu người quan trọng hơn. Huống chi… huống chi tôi vẫn ở bên cạnh anh!” Hồ Gia Nguyệt nhìn người đàn ông bên cạnh bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ, nhưng vẻ mặt đau đớn của anh lại khiến cô tan nát cõi lòng.
Đáng tiếc, hiện tại trong đầu Ngô Hoài Miến chỉ còn một khoảng trống trắng xóa, giọng nói của người khác như vọng lại từ nơi xa xăm, vọng lại cùng tiếng vang: vết thương do súng bắn, chảy máu… A, có bệnh nhân, tôi phải tỉnh táo, đúng, tôi phải tỉnh táo lên… Anh dùng tay chống vào tường, khó nhọc đứng dậy.
“Bệnh nhân… ở đâu?” Giọng nói anh khàn khàn, nghẹn ngào hỏi.
Hồ Gia Nguyệt vươn tay định đỡ anh, nhưng lại bị đẩy ra. Cô chỉ vào cáng cứu thương ngoài cửa, vẻ mặt đầy uất ức: “Ở bên kia.”
Người truyền tin nhìn tình hình, lại cúi chào hai người một lần nữa: “Tôi còn có việc, hẹn gặp bác sĩ Ngô, Hồ tiểu thư lần sau!” Với dáng vẻ trang trọng, ngăn nắp đặc trưng của quân nhân, người này bước ra ngoài với bước đi đều đặn.
Ngô Hoài Miến như đi trên mây, lê từng bước ra ngoài, cánh cửa vốn có thể đi qua vài bước bình thường giờ đây như cách xa vạn dặm, khó có thể đến được.
“Cut! Rất tốt!”
“Phù…” Kiều Vũ vừa nghe đạo diễn hô dừng, liền như quả bóng bị kim chích xì hơi trong khoảnh khắc, đôi vai cứng đờ lập tức hạ xuống. Để diễn tả nỗi đau đớn và giằng xé trong lòng nhân vật nam chính, anh đã gồng hết toàn thân. Lệ Oanh đứng bên cạnh trông thấy thời cơ thích hợp, liền tìm cách bắt chuyện: “Anh vất vả rồi, cảnh vừa rồi diễn rất tốt, quả không hổ danh là diễn viên thực lực.”
Kiều Vũ xoa bả vai, thả lỏng cổ tay, nhàn nhạt đáp: “Cảm ơn.”
Lệ Oanh tiếp tục nỗ lực: “Chúng mình nghỉ ngơi đi uống gì đó nhé, còn mười lăm phút nghỉ trước khi quay cảnh tiếp theo, bên ngoài nhà khách có quán nước ngon lắm.”
“Không cần đâu, tôi có chút việc phải giải quyết.” Nói xong, Kiều Vũ liền xoay người rời đi về phía phòng nghỉ.
Chờ Kiều Vũ quay lưng đi hẳn, Lệ Oanh ở sau lưng anh lộ ra vẻ mặt âm u, cô ta cắn môi, vẻ mặt không cam lòng và đầy oán hận, tay trái siết chặt cánh tay phải đang giấu trong ống tay áo.