Chương 33: Cacao nóng

Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiều Vũ không hề hay biết vẻ mặt khó coi của Lệ Oanh ở phía sau, anh đi thẳng về phòng nghỉ. Mở cửa nhìn quanh một vòng, không thấy Trương Cường đâu, anh lại lấy điện thoại từ túi áo khoác ra xem, vẫn chưa có tin nhắn mới nào. Liệu anh Cường đã đi đón Phương Đường rồi chăng? Anh không chắc chắn, có nên gọi điện hỏi thử không nhỉ?
“Sao cậu lại đứng ngây ra đây?” Một giọng đàn ông trầm ấm vang lên từ phía sau.
Là Trương Cường.
Kiều Vũ đầy mong chờ quay đầu lại, nhưng cuối cùng lại thất vọng tràn trề. Bên cạnh anh Cường là một cô gái trẻ lạ mặt, xung quanh cũng chẳng thấy Phương Đường đâu cả.
“Cô bé này nói cậu đang tìm tôi? Lúc nãy tôi đi vệ sinh.”
Kiều Vũ nghe vậy liền cảm thấy lạ, liếc nhìn cô gái đang cúi gằm mặt xuống.
“… Em, lúc nãy em khuân vác đồ ở gần đây thấy anh đang tìm người… nên đã tự tiện giúp đỡ, em xin lỗi ạ!” Giọng cô gái rụt rè và run rẩy, cô vò vạt áo, mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng.
Kiều Vũ vẫn không nhớ cô gái này là ai, nhưng điều đó không quan trọng, anh nở một nụ cười lịch sự như thường lệ với cô gái có vẻ rất sợ mình: “Vậy thì cảm ơn em nhé.”
Cô gái run hơn cả lúc nãy trả lời: “Không… không có gì ạ! Em rất vui vì giúp được anh! Lúc trước anh cũng đã giúp em… Không, ý em là…”
“?” Anh giúp cô ấy khi nào? Anh chẳng có chút ấn tượng nào cả.
“Ngay sáng nay thôi ạ, lúc đó em bị ngã, anh đã đỡ em dậy…” Cô gái nói trong sự xúc động, giọng run rẩy như sắp khóc: “Em là trợ lý của chị Lệ Oanh… không ngờ lại được anh giúp đỡ! Em thực sự rất biết ơn anh!”
Chuyện gì vậy chứ? Kiều Vũ nghe mà ù tai. Anh nhớ ra đúng là mình có đỡ một người, nhưng chuyện này với anh là thường tình. Ở trường quay luôn có đủ loại sự cố, giúp đỡ một tay là chuyện thường tình, chẳng có gì to tát cả. Cô gái này rõ ràng là lính mới, tự xưng là trợ lý, chắc hẳn là thực tập sinh.
Cô gái vẫn đang hăng hái kể về sự cố mình gặp phải và sự cảm kích khi được một diễn viên lớn như Kiều Vũ ra tay giúp đỡ, nhưng rõ ràng hai người đàn ông trước mặt không còn kiên nhẫn để nghe cô ấy lắp bắp thêm nữa.
Kiều Vũ giữ nụ cười chuyên nghiệp, không nói gì, chỉ cúi xuống xem giờ trên điện thoại. Trương Cường liền lên tiếng: “Này cô bé, chúng tôi có việc cần bàn bạc, nếu em có chuyện muốn tìm Kiều Vũ thì đợi lúc cậu ấy rảnh nhé, ngại quá!”
“A! Em xin lỗi, em xin lỗi!” Cô gái sực tỉnh, vội vàng xin lỗi, cô ấy ngẩng đầu lên nhìn Kiều Vũ, mặt lại càng đỏ bừng. Trong mắt cô, một nghệ sĩ hòa nhã, lịch thiệp, không hề có bệnh ngôi sao như Kiều Vũ thực sự quá hấp dẫn, gương mặt điển trai cùng nụ cười ấy thật khiến người ta mê đắm. Dường như chỉ cần đứng chung một chỗ thêm chút nữa thì không khí xung quanh cũng trở nên ấm áp và lãng mạn hơn.
Nhưng người đàn ông đang sốt ruột đến mức muốn phát điên mà vẫn phải giữ vẻ ngoài phong độ kia không nghĩ vậy. Anh không buồn để ý đến cô gái vẫn còn đang đứng ngẩn người ra đó nữa, quay sang hỏi thẳng Trương Cường rằng: “Phương Đường đâu rồi?”
Cô gái đang nghe lỏm cảm thấy kinh ngạc. Đường viên*? Anh ấy muốn uống cà phê sao? Ôi, cái này bên chỗ chị Lệ Oanh có sẵn! Cô trợ lý nhỏ thầm tự khen sự nhanh trí của mình, vui vẻ quay người bỏ đi.
(*Tên của nữ chính cũng có nghĩa là đường viên.)
Trương Cường cảm thấy lạ lùng trước hành động kỳ quặc của cô gái đột nhiên xuất hiện, nhưng cô ta đi rồi cũng tốt, anh ấy gật đầu với Kiều Vũ, trả lời: “Em ấy vừa liên lạc với anh rồi, đang trên đường đến, sắp tới nơi rồi.”
“Anh Cường, hôm nay trông em có ổn không?” Nghe được câu trả lời khẳng định của Trương Cường, Kiều Vũ mới hơi yên tâm, nhưng rồi anh lại như một chàng trai mới biết yêu, bắt đầu xoắn xuýt không biết trang phục có giúp mình ghi thêm điểm trong mắt người mình yêu hay không.
“Chẳng phải cậu từng mặc bộ này cho em ấy xem rồi à, vẫn thế thôi.”
Phải nhỉ.
“Hay là em đổi bộ khác nhé?”
“Đổi cái con khỉ! Lát nữa nghỉ xong cậu còn cảnh phải quay đấy!” Trương Cường bực mình lấy kịch bản gõ bốp vào đầu anh: “Trước đây tinh ranh thế mà, sao cứ yêu vào là lại ngớ ngẩn thế!”
Làm gì đến mức đó, Kiều Vũ không chịu thừa nhận điều đó. Anh đặt kịch bản lên bàn trang điểm, cầm bình xịt tóc bên cạnh lên xịt tới xịt lui, chỉnh sửa hồi lâu, tự hỏi trông mình đã đẹp trai hơn chút nào chưa?
Trương Cường đứng bên cạnh nhìn bộ dạng đang đắm chìm trong tình yêu của anh mà chỉ biết cạn lời.
Phương Đường cầm điện thoại xem bản đồ, đi hai chuyến xe buýt, rồi đi bộ vài cây số, cuối cùng cũng đến được con phố cổ nơi đoàn phim Tiếng Gió đang ghi hình hôm nay. Từ xa nhìn lại, cô đã thấy một đám đông hiếu kỳ đang vây quanh một ngôi nhà cổ.
Gió lạnh thổi làm đôi má và tai cô đỏ ửng. Cô xoa xoa hai bàn tay lạnh ngắt vì đi bộ lâu, rồi quấn khăn len chặt hơn một chút. Túi áo khoác cũng chẳng ấm áp gì hơn, cô thầm nghĩ, hay là cứ mua một ly đồ uống nóng rồi hẵng vào tìm anh ấy nhỉ.
Quyết định xong, Phương Đường rẽ vào một tiệm nước ven đường. Vừa đẩy cửa bước vào, thấy trước quầy có hai người phụ nữ đang nói chuyện, cô cũng không để ý mà đi thẳng đến quầy gọi món: “Cho tôi một ly cacao nóng. Hai ly cappuccino mang về. Tất cả đều lấy size L.”
Bên tai cô loáng thoáng nghe tiếng phụ nữ trò chuyện: “… Chị Lệ Oanh, chỗ chị có sẵn đó, cứ mang qua là được, cần gì phải ra ngoài mua?”
“Cô thì biết cái gì! Phải là đồ mới mua thì mới thể hiện được tầm quan trọng của tôi chứ!”
… Giọng nói này nghe quen tai quá nhỉ.
Phương Đường khẽ liếc nhìn sang bên cạnh. Ờ, đúng là oan gia ngõ hẹp, thật trùng hợp đấy.
Lệ Oanh đang đứng cùng một người phụ nữ khác, xì xào bàn tán xem nên mua món gì.
Phương Đường không muốn bị cô ta nhận ra rồi lại bị túm lấy gây sự như một người điên, cô lẳng lặng kéo khăn quàng cổ lên cao, vùi nửa khuôn mặt vào trong khăn, thế này chắc là an toàn rồi nhỉ? Cô thầm cầu nguyện. Thế giới hòa bình.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc chậm rãi trôi. Lệ Oanh vẫn đang thao thao bất tuyệt với cô bạn về những 'kiến thức phi phàm' của mình. Phương Đường bất đắc dĩ phải nghe lỏm cuộc trò chuyện, thầm hối hận vì lúc nãy ra khỏi nhà đã không mang theo tai nghe.
“Đàn ông ấy mà, không so sánh thì làm sao biết ai mới là tốt nhất. Cô đừng bày hết những thứ tốt ra cho anh ta cùng một lúc, phải dùng thứ không tốt làm mồi nhử trước…”
Cái quái gì vậy? Phương Đường thầm đảo mắt.
“… Anh ta muốn cái gì là cho cái đó sao? Đương nhiên là không được, chiều hư rồi thì còn việc gì để chúng ta làm nữa!”
Cô lại liếc nhìn đồng hồ trong tiệm, sao cà phê vẫn chưa pha xong nhỉ?
“… Loại đàn ông như Kiều Vũ, dù anh ta có cần đường viên cũng không được đưa ngay lập tức, chỉ được đưa một ly cà phê không đường thôi, để anh ta phải chủ động tìm cô mà đòi hỏi!”
“Trời ạ, chị Lệ Oanh đúng là cao tay ấn, sao em không nghĩ ra nhỉ!”
Phương Đường bưng ly cacao nóng hổi từ tay nhân viên, cắm ống hút vào và hút một hơi thật sâu. Vị sô-cô-la đậm đà hòa quyện với sữa lập tức bao phủ lấy cơ thể đang run rẩy vì lạnh, xoa dịu tâm trạng bực bội vì những lời nói ồn ào. Thức uống ấm nóng đúng là liều thuốc chữa lành tốt nhất! Cô vui vẻ đứng trước quầy, cầm ly uống thêm vài ngụm.
“Hai ly cappuccino và một ly cacao nóng của quý khách đã xong rồi. Hẹn gặp lại quý khách!”
Giọng nhân viên dõng dạc vang lên.
Phương Đường cảm kích gật đầu với cậu nhân viên, nở một nụ cười ẩn sau lớp khăn quàng kín mít, rồi nheo mắt, bưng đồ uống chạy thoắt ra ngoài.
“A!” Đằng sau vang lên tiếng thét kinh ngạc của người phụ nữ.
Phương Đường giật mình thót tim, bị nhận ra rồi ư? Không thể nào! Cô tăng tốc chạy như tránh tà, chân như có gió cuốn, chỉ vài phút sau đã chạy tới cạnh ngôi nhà cổ mà cô đã thấy lúc nãy.
“Hộc… hộc!” Phương Đường tựa vào tường thở dốc, thật là quá kích thích, đây là lần đầu tiên cô trốn người như thế này, nghĩ lại không nhịn được mà cười ha hả. Cô kéo chiếc khăn đang che kín mũi ra, miệng toe toét, lấy điện thoại gọi cho Kiều Vũ.
“Ha ha ha, anh Kiều ơi em tới rồi, anh đang nghỉ ngơi phải không? Vâng, hình như em đang ở cửa sau… không đông người lắm. Vâng, được ạ.” Phương Đường cúp máy, lấy ly cacao đã uống hết một phần ba ra, tiếc là vì chạy nhanh quá nên bị đổ ra ngoài khá nhiều, cô mím môi tiếc nuối, uống cạn phần còn lại trong ly. Ngon thật đấy, mùa đông đúng là phải uống đồ ấm nóng thế này. Nhấm nháp dư vị ngọt ngào như kẹo bông, cô mới chậm rãi nhận ra mình vừa tình cờ phát hiện ra một quán rất ổn, vị cacao đậm đà, không phải loại pha từ bột hương liệu mà là bột cacao nguyên chất nhập từ Brazil, thơm hơn hẳn những loại rẻ tiền. Lưỡi của một đầu bếp luôn nhạy cảm như vậy, đồ có ngon hay không nếm là biết ngay. Cô không khỏi cảm thấy đắc ý một chút. Ngửi thấy hơi nóng bốc lên từ hai ly còn lại, Phương Đường hơi xao nhãng, hay là lát nữa uống ké của anh Kiều một chút nhỉ? Chẳng phải người yêu uống chung đồ của nhau là chuyện thường tình sao…
Thế là khi Kiều Vũ vội vàng chạy tới, đập vào mắt anh là hình ảnh Phương Đường tựa bên cửa, với đôi má đỏ hồng vô cùng đáng yêu.
“Của anh này.” Phương Đường đỏ mặt vì ý nghĩ táo bạo vừa rồi của mình, không dám nhìn thẳng vào Kiều Vũ nên đành cúi gằm mặt.
Kiều Vũ mừng rỡ đón lấy ly cà phê, tiện miệng hỏi: “Em đợi lâu không? Có muốn uống cùng không?”
Không ngờ mặt cô lại càng đỏ bừng hơn: “Chỉ… chỉ một ngụm nhỏ thôi nhé.” Câu trả lời lắp bắp nhưng đó lại là sự đồng ý ngầm.
Kiều Vũ ngẩn người ra vài giây, dường như hiểu ra rằng khuôn mặt Phương Đường ửng hồng chỉ do gió lạnh, anh cũng bất giác đỏ bừng mặt, im lặng đưa ly cà phê trong tay cho cô.
Phương Đường mở nắp nhấp một ngụm nhỏ. Khác với vị ngọt lịm đặc quánh của cacao lúc nãy, vị đắng của cà phê hòa quyện cùng bọt sữa và chút cay nồng của bột quế khiến cô có cảm giác như đang lạc vào một không gian kỳ ảo. Cô không phải lần đầu uống cappuccino, nhưng lần này lại gây ấn tượng sâu sắc hơn bất cứ lần nào khác. Cô biết, sự đặc biệt của giây phút này chính là vì có người đàn ông trước mặt.
Kiều Vũ nhìn Phương Đường khẽ liếm lớp bọt sữa trên khóe môi, một động tác đơn thuần bỗng trở nên đầy ám muội trong bầu không khí lúc này. Cổ họng anh như thắt lại, vội vàng dời mắt đi, anh lúng túng đậy nắp ly cà phê của mình lại, cầm lấy ly cà phê còn lại cho anh Cường, rồi nắm tay Phương Đường đi vào trong nhà.
Phương Đường nhìn vành tai đỏ bừng của anh mà bật cười.