Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 4: Quý bà hoa hồng
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
◎Sao lại là anh?◎
Phương Đường ngạc nhiên nhìn chị Lưu, vẻ mặt đầy khó hiểu, rồi cô quay đầu tiếp tục dán mắt vào Kiều Vũ, người đang mỉm cười ngồi đối diện chị Lưu. Hàng loạt câu hỏi xoay vòng trong đầu cô: Anh ấy không phải là diễn viên kịch nói sao? Sao lại xuất hiện ở đây? Có phải chỉ tình cờ đi ngang qua không? Và người ngồi cạnh anh ấy... hình như là Phong Đình?
Thấy Phương Đường lộ vẻ hoang mang, Lưu Tương Linh liền nhiệt tình giới thiệu: “Một trong hai cô gái xinh đẹp này chắc em cũng đã biết rồi, Phong Đình là MC chủ chốt của chương trình Buổi hẹn ẩm thực của chúng ta. Còn đây là chị Hách Tâm Di, đầu bếp chính của nhà hàng tư nhân nổi tiếng Trường Giang Hào Tử, em cứ gọi là chị Hách nhé.
Còn anh chàng đẹp trai bên kia là Kiều Vũ, xem ra em đã nhận ra rồi nhỉ, là diễn viên nổi tiếng đó. Lần này đặc biệt mời cậu ấy làm MC khách mời cho số tiếp theo của chương trình. Chị đã phải tốn không ít công sức mới mời được cậu ấy đấy!” Giọng điệu của cô ấy tràn đầy tự hào, cứ như chỉ muốn viết bốn chữ “Tôi rất lợi hại” lên mặt mình vậy.
À, thì ra là vậy.
Phương Đường nhanh chóng nắm bắt được tình hình, cô khẽ gật đầu chào từng người rồi ngồi xuống. Cô lén liếc nhìn Phong Đình, thầm nghĩ: Ngoài đời còn xinh đẹp hơn cả trên TV nữa.
Cô hoàn toàn không bận tâm tìm hiểu vì sao một diễn viên như Kiều Vũ lại đột nhiên đến làm MC, cũng chẳng thắc mắc vì sao chương trình phải đặc biệt mời anh ấy đến.
Lưu Tương Linh vốn đã chuẩn bị sẵn một bài diễn văn dài, định khoe khoang về việc mình đã nghĩ ra ý tưởng mời khách mời đặc biệt dẫn chương trình hay ho thế nào, rồi làm sao để moi được lịch trình của Kiều Vũ, lại phải vất vả xoay xở với quản lý anh Cường của anh ấy ra sao, cuối cùng mới giành được lời mời này. Kết quả là vừa mới giới thiệu xong, Phương Đường lại không hề có chút phản ứng phấn khích hay tò mò nào như những cô gái cùng tuổi hâm mộ ngôi sao đáng lẽ phải có. Cô chỉ điềm nhiên kết thúc câu chuyện, yên lặng ngồi xuống, cứ như đã biết mọi chuyện từ trước và cũng chẳng mấy quan tâm. Cảm giác đó khiến toàn bộ hứng thú muốn bộc bạch của chị Lưu bị nghẹn lại ngay cổ họng.
Thật ra được tham gia chương trình truyền hình mà mình yêu thích, còn có thể trực tiếp trò chuyện với MC, trong lòng Phương Đường cũng không phải là không phấn khích. Chỉ là với tính cách điềm đạm từ trước đến nay, cô đã giấu kín tất cả những cảm xúc hào hứng ấy, nên nhìn bề ngoài vẫn cứ bình tĩnh như thường.
“Phì!” Từ lúc Phương Đường xuất hiện, Kiều Vũ đã luôn mỉm cười. Đến khi thấy chị Lưu bị nghẹn lời mà "thủ phạm" thì hoàn toàn không hay biết gì, cuối cùng anh cũng không nhịn được mà bật cười: “Ha ha, Phương Đường, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
“Chào anh.” Cô gật đầu chào thêm lần nữa.
“Ủa? Hai người quen nhau à?” Lưu Tương Linh cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó không ổn. Nếu nói Phương Đường không biết Kiều Vũ là ai nên mới không ngạc nhiên thì thái độ lạnh nhạt còn có thể đổ tại việc cô không mê thần tượng hay không theo dõi tin tức giải trí. Nhưng Kiều Vũ lại chủ động chào hỏi, gọi thẳng tên mà cô vẫn giữ vẻ điềm nhiên như không thì quả thực có gì đó rất lạ.
Dường như Phương Đường cũng biết được chị Lưu đang nghĩ gì, cô chỉ trả lời đơn giản: “Từng gặp mặt một lần thôi ạ.”
Kiều Vũ nghe cô nói vậy thì cười càng tươi hơn nhưng cũng không giải thích thêm.
Lưu Tương Linh càng nghe càng tò mò, trong lòng âm thầm lẩm bẩm: Đây chẳng phải rõ ràng đang nói rằng “chúng tôi có bí mật không muốn kể cho chị biết” sao! Đúng là bọn trẻ thời nay...
Thế nhưng lần này, chẳng ai để ý đến cảm xúc nhỏ nhoi hay sự tò mò của cô ấy. Kiều Vũ lên tiếng, dứt khoát chuyển chủ đề: “Chúng ta bàn về số tiếp theo của chương trình đi.”
Cô gái trẻ xinh đẹp ngồi cạnh anh nãy giờ vẫn yên lặng thưởng thức cà phê cuối cùng cũng ngừng tạo dáng. Cô ấy tao nhã đặt tách cà phê xuống, cất tiếng nói, giọng nói quyến rũ, mang theo sự chuẩn xác đặc trưng của một người dẫn chương trình truyền hình, khiến người nghe một lần là khó quên: “Ở đây có mấy bản tài liệu là quy trình chương trình tạm định, mọi người cùng xem qua nhé. Những phần được đánh dấu đỏ là các hạng mục mới thêm vào cho số đặc biệt kỳ tới. Nếu có bất kỳ ý kiến hay đề xuất nào thì cứ nêu ra, chúng ta cùng thảo luận.” Cô ấy đưa hai bản tài liệu đặt bên cạnh Phương Đường và Hách Tâm Di, sau đó chậm rãi gắp hai viên đường trong đĩa nhỏ bỏ vào tách, dùng thìa khuấy nhẹ hai vòng.
Buổi hẹn ẩm thực là chương trình giải trí cuối tuần nổi bật của đài truyền hình thành phố C, phát sóng vào mỗi chiều cuối tuần. Với điểm nhấn là ghi lại những câu chuyện hấp dẫn xoay quanh ẩm thực khắp nơi. Một năm một mùa, mỗi mùa kéo dài sáu tháng, mỗi tập đều mang chủ đề và món ăn vùng miền khác nhau. Người dẫn chương trình sẽ trực tiếp đi tìm các món ngon đặc sắc tại địa phương, tham gia hành trình “săn báu vật” đầy hấp dẫn và mới lạ, đồng thời mời các khách mời nổi bật cùng tham gia tương tác. Kể từ khi lên sóng đến nay đã bốn năm, chương trình không ngừng cải tiến và đổi mới, tỷ lệ người xem liên tục tăng cao, giờ đây đã trở thành “át chủ bài” trong số các chương trình ẩm thực. Nhờ chất lượng quay dựng vượt trội, trên mạng còn có rất nhiều người hâm mộ chủ động tải và lưu giữ Buổi hẹn ẩm thực như một bộ phim tài liệu để xem đi xem lại. Thậm chí, trên các trang web chia sẻ công thức nấu ăn, những món từng xuất hiện trong chương trình đều được các bà nội trợ săn lùng, thi nhau thử sức nấu nướng. Có thể nói, chương trình này chính là thiên đường của tín đồ ẩm thực, là niềm kiêu hãnh của người đầu bếp.
Phong Đình là MC chủ chốt của Buổi hẹn ẩm thực, với ngoại hình xinh đẹp và phong cách dẫn chương trình đầy thân thiện, cô ấy đã chinh phục được vô số người hâm mộ, thậm chí còn trở thành nữ thần trong lòng rất nhiều người.
Nhưng chỉ qua vài phút gặp gỡ ngắn ngủi, Phương Đường cảm thấy cô ấy không giống hình ảnh trên TV, mà có thêm phần quyến rũ pha chút xa cách.
Sau khi nghiêm túc đọc kỹ tài liệu hai lần, Phương Đường sắp xếp lại suy nghĩ, nhìn thấy Hách Tâm Di vẫn đang nghiên cứu tài liệu bên cạnh, cô chậm rãi đặt câu hỏi về những chỗ còn thắc mắc: “Chị Lưu, theo như trong tài liệu này thì chương trình kỳ tới sẽ tổ chức cuộc thi giữa các đầu bếp nhà hàng Tứ Xuyên tư nhân phải không?”
“Đúng vậy, chính xác hơn thì đó là một trận đấu giao hữu biểu diễn thi đấu theo chủ đề.”
“Chủ đề à?”
“Hiện tại chưa thể tiết lộ chủ đề thi đấu với mọi người, sẽ công bố trực tiếp vào ngày quay hình. Em cũng biết đó, như vậy chương trình sẽ chân thực và hấp dẫn hơn. Nhưng chị đảm bảo với mọi người, chủ đề nhất định sẽ xoay quanh món ăn Tứ Xuyên.”
“Có nghĩa là hôm đó em và chị Hách chỉ cần nấu vài món ăn thôi đúng không?”
“Đúng vậy! Hơn nữa bên ekip chương trình sẽ chuẩn bị cho hai người những dụng cụ thi đấu phù hợp, về nguyên liệu tươi ngon như rau củ quả, các dụng cụ bếp hay đồ dùng ăn uống, hai người không cần phải lo lắng gì cả.”
“Cảm giác cũng khá thú vị đó.” Phương Đường thấy tinh thần chiến đấu trong cô như được đánh thức, giống như khi tham gia các cuộc thi trước đây. Dù lần này biết trước đối thủ là ai, nhưng chủ đề bí ẩn chưa được tiết lộ vẫn khiến cô có chút hào hứng.
Hách Tâm Di ở bên cạnh có vẻ cũng rất hài lòng với cách thiết kế chương trình này, cô ấy cười nói, ý tưởng sáng tạo của chị Lưu đúng là “một mũi tên trúng ba đích”; vừa giúp thể hiện được thực lực của nhà hàng, vừa là quảng cáo miễn phí cho các quán ăn Tứ Xuyên; lại không làm ảnh hưởng đến hòa khí trong ngành vì không phải thi đấu thật sự căng thẳng; đồng thời cũng tạo điểm nhấn và thu hút người xem để giữ vững tỷ lệ người xem.
Mọi người đều tỏ ý tán thành.
Sau khi đã bàn bạc xong những việc quan trọng, Phong Đình lấy cớ có việc ở đài truyền hình để rời đi trước. Hách Tâm Di cũng đứng dậy giải thích: “Sắp đến giờ cơm tối rồi, quán nhỏ không đủ người làm, hẹn mọi người khi ghi hình thì gặp lại nhé. Hoan nghênh mọi người ghé Trường Giang Hào Tử nha.” Cô ấy để lại lời mời nhiệt tình rồi rời đi. Còn lại ba người Phương Đường, Kiều Vũ và Lưu Tương Linh bắt đầu trò chuyện thoải mái. Vì đã chủ động dời lịch trước nên tối nay quán ăn của Phương Đường không có khách đặt chỗ trước, cô cũng có thời gian thong thả thưởng thức ly cà phê đặc trưng của “Rose”. Trong lúc chờ đợi, cô không kìm được mà hỏi: “Chị Lưu, cuộc thi đầu bếp nhà hàng Tứ Xuyên tư nhân lần này là ý của chị à?”
“Ha ha, bị em phát hiện rồi.”
“Chị Lưu thích ăn món Tứ Xuyên đến mức nổi tiếng cả ở đài C rồi.” Kiều Vũ cười nói.
“Vậy sau này mong chị Lưu thường xuyên ủng hộ quán ăn nhà họ Phương nhé, món Tứ Xuyên chính gốc đấy!”
“Tài nghệ nấu ăn của em đã ăn một lần là không quên được, chị nhất định sẽ tới! Lần sau chị sẽ dẫn thêm người nữa.”
“Vậy thì em cảm ơn chị Lưu trước nhé.”
“Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi.”
Lưu Tương Linh phẩy tay không bận tâm, ngược lại còn khơi lại sự tò mò mà Kiều Vũ đã cắt ngang lúc trước: “Tôi nói này, chàng Kiều đẹp trai này, kể tôi nghe chút đi, sao cậu quen được em gái Đường Đường của chúng tôi thế? Người ta có anh trai đấy nhé.”
… Sao nghe có hơi mờ ám vậy?
“Anh trai hả? Tôi nhớ Phương Đường là con một mà.” Kiều Vũ cảm thấy lạ.
“Ôi chà, đến cả chuyện người ta là con một cậu cũng biết sao? Mau nói đi mau nói đi, cái gọi là “từng gặp mặt một lần” là thế nào vậy?”
“Bí mật.” Kiều Vũ đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu “suỵt”.
“Hai người có cần phải bí mật thế không, Thẩm Thuần cũng thế, Kiều Vũ cũng thế. Đường Đường mau lại đây, rốt cuộc ai mới là anh trai của em vậy.” Lưu Tương Linh nháy mắt đầy mờ ám.
Được rồi, giờ thì xác nhận đây không phải là ảo giác của mình nữa rồi… Phương Đường âm thầm đỡ trán, hiểu rằng Lưu Tương Linh đã hiểu nhầm, đành phải lên tiếng giải thích: “Anh Thẩm là bạn từ nhỏ, đàn anh Kiều là nghiên cứu sinh mà bố em từng hướng dẫn trước đây. Thật ra trước ngày hôm nay, em với anh Kiều cũng chỉ mới gặp một lần, không thân lắm.”
“Phương Đường, em xa cách quá rồi.” Nụ cười trên gương mặt đẹp trai của Kiều Vũ dần tắt.
“Chậc chậc, không thân lắm, gặp một lần, khách sáo thế còn gì nữa.” Lưu Tương Linh chẳng hề để tâm: “Có tài nguyên tốt thế thì phải nhanh tay lên, chậm tay là thành của người khác đấy.”
Ờm… nói mấy lời gán ghép người ta ngay trước mặt thế này có ổn không vậy? Phương Đường toát mồ hôi.
Mà Kiều Vũ nghe xong cũng không phản bác lại lời của Lưu Tương Linh.
Không lâu sau, nhân viên phục vụ đem cà phê đến.
Trên chiếc đĩa màu đậm, những cánh hoa hồng đỏ được rải đầy, hương cà phê nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí. Một đóa hoa hồng nở rộ giữa lớp bọt trắng, vẻ đẹp mong manh như sắp tan chảy.
“Em thích Quý bà hoa hồng à?” Kiều Vũ chú ý đến ánh mắt ngỡ ngàng của Phương Đường.
“Lần đầu uống, nhưng thật ra cũng nghe danh từ lâu rồi.” Cách bày trí thật đẹp.
Quý bà hoa hồng là cà phê kiểu Pháp lãng mạn, hương cà phê đậm quyện với mùi rượu nồng nàn, khiến người ta say mê. Phương Đường thầm giơ ngón cái trong lòng, quả đúng là không uổng công chờ đợi. Cà phê được rót đầy tám phần, thêm mật hoa hồng thơm ngát và vẽ một đóa hoa trên lớp kem sữa.
Dường như Kiều Vũ cũng bị tách cà phê trên tay nhân viên phục vụ thu hút, vừa ngửi mùi hương vừa bình luận: “Loại cà phê này hợp để nhấm nháp một mình trong đêm cô đơn, hoặc là uống cùng người yêu. Cho tôi một ly nữa.”
“Không nỡ để Đường Đường cô đơn uống một mình sao? Cậu chủ Kiều của chúng ta đúng là có trái tim biết yêu thương phái đẹp mà.” Lưu Tương Linh không bỏ lỡ cơ hội trêu chọc.
Phương Đường hoàn toàn cạn lời trước sở thích ghép đôi của chị Lưu, mặc kệ, cô cầm cà phê uống một ngụm lớn, "Ngon quá!"