Chương 2

Núi Cao Yêu Trăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mũi kiếm hơi cong, thân kiếm tròn trịa, đầy đặn, toàn thân trong suốt tỏa ra ánh bạc, từ xa đã mang theo một luồng khí lạnh thấu xương, còn vương chút... mùi máu tanh? Không đợi ta kịp suy nghĩ kỹ, mũi kiếm đã xoay chuyển, một luồng kiếm phong cuộn trào, hất tung khay trà.
Xoảng. Ngọc bàn rơi xuống đất, bánh sơn tra vỡ vụn thành một vũng đỏ tươi, nước trà lá Sen thấm ướt cả gấu quần ta. Mặt đất loang lổ hồng xanh, hương bánh mới ra lò quyện cùng mùi sen thanh khiết, cảnh tượng vô cùng thê thảm.
"Sư tôn——!" Lòng ta sốt sắng, định cúi xuống dùng tay không nhặt những mảnh vỡ, thanh Tố Sương liền "chát" một tiếng đánh bật ngón tay ta ra, oai phong lẫm liệt chắn ngang trước mặt.
Ta ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ, nỗi uất ức dâng đầy trong lòng, "Sư tôn, Tranh Ương chỉ muốn Người nếm thử chút..." Mấy bộ công pháp đó luyện đến mức khiến ta hoa mắt chóng mặt, đan dược lại chua chát buồn nôn. Ta chỉ muốn nhân lúc này đến gặp Sư tôn, tìm cho mình chút an ủi và chỗ dựa mà thôi.
"Luyện cho xong công pháp của con rồi hãy nói." Đến khi ta nghe rõ câu nói lạnh lùng này, một luồng gió đã truyền tống ta ra khỏi cửa.
Khi định thần lại, trước mắt ta chỉ còn là một cánh cửa lớn đóng chặt.
"Bách Lý Tranh Ương, trong vòng bảy ngày, nếu còn chưa tu luyện xong Trúc Cơ tâm pháp, ta sẽ ném con vào Cực Lẫm Băng Tuyền để tỉnh táo lại. Vấn Tuyết, chúng ta tiếp tục."
Cực Lẫm Băng Tuyền.
Cực Lẫm Băng Tuyền.
Đó là…
Nơi nằm giữa đỉnh núi Bất Hàn, linh khí dồi dào, nghe đồn có thể giúp mọc lại xương thịt, cứu sống người chết. Nhưng đó cũng chính là chốn khổ hình dùng để bẻ gãy gân cốt, uốn nắn linh hồn.
Bên ngoài Băng Tuyền, bầy yêu quái, thú dữ rình rập hổ báo; bên trong Băng Tuyền, độc tố hòa vào nước, gây tê liệt đến tận xương tủy. Tại trung tâm suối, hội tụ linh khí đất trời, có một đóa Tuyệt Thế Linh Liên đang sinh trưởng. Linh liên trong suốt như pha lê, thế gian độc nhất vô nhị, phải năm mươi vạn năm mới nở một lần, phía trên có Khung Điểu lượn lờ bảo vệ, phía dưới có Viêm Xà tuần tiễu quấn quanh. Xung quanh Băng Tuyền, kỳ độc cùng linh vật thuần khiết mọc lên san sát, nhiều như sỏi đá.
Trong Huyền Vi Tông lưu truyền một lời đồn rằng: Nước suối Băng Tuyền ở núi Bất Hàn có thể khiến người sống phải chết, cũng có thể làm kẻ chết sống lại. Chỉ vừa nghĩ đến lời đồn này, lòng ta đã dâng lên một trận kinh tâm động phách. Ta không dám tưởng tượng nổi, chỉ bằng chút linh lực Trúc Cơ của mình, liệu có thể giữ được toàn thây ở nơi đó hay không?
Nghĩ đến đây, trái tim ta càng thêm vụn vỡ, xem ra Sư tôn đã chán ghét ta đến tận cùng rồi...
"Bách Lý Tranh Ương, ngươi đúng là đồ phế vật..."
Hồi tưởng lại gương mặt Nguyệt Sơn Hàn lúc tiễn biệt, Người vẫn mặc bộ bạch bào sắc nguyệt quang như mọi khi, đoan tọa trên thảm trúc. Ngọc quan trong trẻo, dải buộc tóc màu xám bạc, thêu vân văn sắc trắng ngọc, cùng một kiểu dáng với dải lụa ta đang buộc sau đầu. Đó là món đồ ta đã "trộm" về.
Khi nhìn ta, khóe mắt Nguyệt Sơn Hàn hơi ửng hồng, đôi đồng tử khẽ nheo lại, hàng lông mày rậm hơi nhíu, hàng mi dài như chiếc quạt lông rũ xuống, che giấu đi biết bao tình ý. Khi đối diện với ta, ánh mắt ấy cứ như gần như xa, rồi thản nhiên rời đi, tựa hồ đang nhìn một người xa lạ.
Ta liều mạng nhớ lại những thần sắc hoặc là đạm mạc, hoặc là ngó lơ của Sư tôn, trong sự ứ tắc của đan điền và kinh mạch, ta càng cảm thấy cô độc và tuyệt vọng đến cùng cực.
4.
Ta ép tần suất gặp mặt Sư tôn xuống mức thấp nhất có thể. Trong khoảng trời nhỏ hẹp của riêng mình, ta bế quan tu luyện. Ban ngày thổ nạp, nửa đêm luyện khí. Việc luân chuyển linh lực ngày đêm cùng với việc uống đan dược điều độ đã khiến kinh mạch của ta thông suốt hơn nhiều.
Đan dược tuy đắng ngắt, nhưng lại giúp linh lực không ngừng gột rửa kinh mạch. Ban đầu là những cơn đau râm ran trong cơ thể, tựa như những con sóng ngầm đang gian nan chuyển động dưới mặt băng. Sau đó, kinh mạch dần dần trơn tru, giống như lòng suối đóng băng được đánh thức, bắt đầu phát ra những tiếng róc rách.
Ba cuốn công pháp cơ bản đã bị lật đến rách nát. Dưới sự nghiền ngẫm ngày đêm không nghỉ, cuối cùng ta cũng đã lĩnh hội được hai cuốn rưỡi, chỉ còn lại vài chiêu thức là chưa thấu hiểu hoàn toàn.
Thời gian trôi qua trong tĩnh lặng, không một tiếng động. Nén hương tàn, trong lư hương chất chồng một lớp tro mỏng. Ngoài cửa sổ, một chiếc lá vàng bay vào, lơ lửng rồi lặng lẽ rơi xuống đầu gối đang xếp bằng của ta. Cùng lúc đó, ta mở mắt ra.
Đã gần vào cuối Thu rồi sao?
Chạm vào những đường gân lá héo vàng, lòng ta cũng khẽ nhói lên một nhịp chua xót. Tính kỹ lại, đã có hai tháng ta không bước chân vào chính điện của Sư tôn. Người cho phép ta không cần hằng ngày thỉnh an mà chuyên tâm tu luyện, ta cũng thuận nước đẩy thuyền, giấu mình sâu hơn trong góc nhỏ này. Rốt cuộc là muốn tĩnh tâm, hay là muốn trốn tránh điều gì? Ngay cả bản thân ta cũng không phân định rõ ràng.
Thế nhưng, những điều hằng trốn tránh, cuối cùng cũng đến lúc phải đối mặt.
Lát nữa đi dâng trà thôi, có nên chuẩn bị thêm gì không nhỉ? Mùa Thu đến rồi, hay là làm chút Hồng sấy… Ý nghĩ này vừa nảy ra, sự chú ý của ta liền tản mát, rơi vào hồi ức. Lần gặp mặt trước, bội kiếm của Sư tôn đã hất tung khay bánh. Món bánh Sơn Tra được dày công chưng cất cùng chén gốm Thanh Từ Vân Liên, dưới kiếm khí lẫm liệt đã tan nát vụn vỡ.