Chương 7

Núi Cao Yêu Trăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Đó là Cửu Chuyển Băng Phách Liên." Hắn dẫn tay ta chạm vào cuống sen, "Nắm chặt nó, hấp thụ linh khí."
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào cuống sen, một luồng linh lực hùng hậu ào ạt xông thẳng vào kinh mạch ta. Lần này, nó không còn phá hoại mà là chữa lành. Đan điền nứt vỡ được linh lực bao bọc, kinh lạc tắc nghẽn được khai thông từng chút một. Đau đớn, nhưng trong cơn đau lại xen lẫn cảm giác khoan khoái khó tả. Ta dần bình tĩnh lại, hai tay ôm lấy đóa Băng Liên, lơ lửng giữa lòng suối.
Thời gian trôi đi thật mơ hồ. Đến khi thần trí ta tỉnh táo trở lại, bên cạnh đã chẳng thấy bóng người đâu, chỉ còn lại mình ta giữa lòng suối.
"Tiên tôn, Tiên tôn——!" Ta trân trối nhìn Nguyệt Sơn Hàn dần rời xa, lòng lập tức bị nỗi sợ hãi mãnh liệt xâm chiếm. Hỏa xà trong Băng Tuyền phì phò thè lưỡi, đôi mắt đỏ rực âm u tà ác nhìn thẳng vào ta khiến ta không khỏi rùng mình. Nó lặng lẽ quan sát ta và Nguyệt Sơn Hàn, sau đó không một tiếng động lặn xuống đáy suối, hòa mình vào làn nước sâu thẳm. Những gợn sóng li ti chồng chéo nổi lên từ sự di chuyển của sinh vật dưới nước.
Lại còn Khung Điểu kia, lúc thì bay cao lượn vòng, lúc lại sà thấp sát mặt nước, đôi cánh vỗ mạnh tạo thành những đợt sóng nước cuộn trào như một trận cuồng phong nhỏ, khiến nước suối bắn tung tóe khắp nơi. Cùng với đó là tám mươi mốt loại độc vật khác, từ bò cạp cực độc, rết dài nửa mét, đến hươu sáu sừng... Những độc vật này ngâm mình trong nước suối, cùng với cái lạnh thấu xương của lãnh tuyền, từng đợt tấn công nhục thân ta, khiến kinh mạch đau đớn không thể chịu nổi, tựa như bị nghiền nát rồi lắp ghép lại, sống không bằng chết.
"Lại đây." Nguyệt Sơn Hàn lạnh lùng tựa mình bên thành suối, lặng lẽ nhìn ta. Hắn một tay chống cằm, đôi mắt khẽ nheo lại, không rời mắt khỏi ta dù chỉ một khắc.
Ánh mắt đó, vậy mà còn yêu mị hơn cả Hỏa xà. Gương mặt hoa đào thanh tú vì linh lực sung mãn vận hành mà khóe mắt càng thêm đỏ rực. Đôi môi mọng nước vì vừa hôn ta mà vương chút ẩm ướt.
Nguyệt Sơn Hàn cứ lặng lẽ như thế, chờ đợi ta chật vật bò tới, nhào vào lòng hắn, thống khổ rơi lệ mà gọi một tiếng "Sư tôn".
Ta không thể chịu đựng thêm được nữa, "Sư tôn——! Sư tôn huhu..."
"Sư tôn, Người ôm con một cái đi..." Ta luống cuống tay chân bò tới, chẳng màng nước bắn tung tóe, chỉ khao khát được trở về bên cạnh Người, cùng Người ôm chặt lấy nhau. Trong cơn hoảng loạn, hình như ta nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Trong chớp mắt, ta đã đến bên cạnh Người. Bàn tay lớn của Nguyệt Sơn Hàn vung lên, hai lòng bàn tay nâng lấy mông ta, đặt ta ngồi vững vàng trên đôi chân Người.
"Con cần ta." Nguyệt Sơn Hàn dùng gò má cọ lên bên tai ta, hai tay ôm vòng qua eo, một tay chống sau lưng, tựa hồ muốn khảm ta vào trong cơ thể mình. Ta đan hai tay sau cổ Người, cả người tựa vào thân hình ấy.
"Bách Lý Tranh Ương... Bách Lý, Tranh Ương..."
Không biết đã qua bao lâu, ta mơ màng cảm thấy Người đang ngân nga một khúc hát. Đó là một điệu nhạc cổ xưa, giống như khúc hát ru của người mẹ dỗ dành con thơ vào giấc ngủ.
Giữa ý thức bồng bềnh, biết bao khung cảnh lướt qua: bóng dáng Người thức trắng đêm canh giữ khi ta ngã bệnh; những liều thuốc Người ra vẻ tùy tiện ném qua khi ta bị thương do luyện kiếm; dáng vẻ Người tưởng như giữ khoảng cách, nhưng thật ra chỉ cần ngước mắt lên là thấy... Những hình ảnh mờ nhạt đó dần dần phục hồi theo sự thông suốt của kinh mạch.
"Hài tử này tiên thiên bất túc, độc tố ứ đọng kinh mạch, sau mười hai tuổi sẽ hiện rõ triệu chứng, không thể vận hành linh lực bình thường."
"Trước hai mươi tuổi, nếu kinh mạch không được đả thông, e là... không sống thọ được."
"Linh lực không thể vận hành, nhưng luyện công lại có ích cho nó. Thường xuyên luyện công pháp, kết hợp uống đan dược và dược dục trợ giúp, đợi sau khi lớn lên, nếu có thể tẩy tủy thành công, rủi ro đoản mệnh sẽ giảm đi rất nhiều."
"Ký ức thuở nhỏ nó sẽ dần quên đi... Còn về tám mươi mốt vị dược liệu tẩy tủy, cần phải bắt đầu chuẩn bị ngay từ bây giờ."
"Tại sao..." Ta nghẹn ngào, "Không nói sớm cho con biết?" Nói cho ta biết, bao nhiêu năm qua, Người không phải đang lạnh nhạt với ta, mà là đang dùng tu vi của chính mình, từng chút một gặm nhấm độc tố chí mạng trong người ta.
"Sư tôn..."
"Ừ."
"Vai Người... có đau không?"
Nguyệt Sơn Hàn khẽ cười: "Không đau bằng con."
Vệt đỏ nơi khóe mắt Người càng thêm yêu dã, sau đó Người cúi đầu, hôn đi giọt lệ nơi khóe mắt ta, "Nếu con biết ta vì con mà bỏ mạng, con sẽ không yêu ta, mà chỉ thấy nợ ta. Tranh Ương, thứ ta muốn là trái tim con, không phải lòng hổ thẹn." Nguyệt Sơn Hàn khẽ nói.
Người cúi đầu, mũi kề mũi với ta, chăm chú nhìn ta, trong mắt sóng tình dạt dào, tựa như vừa tìm lại được món bảo vật đã mất, "Ngoan. Đừng sợ, đau thì cứ cắn ta."
"Bốn mươi chín ngày này, ta sẽ ở bên con. Vượt qua những ngày này, con sẽ được tái sinh."
Ta nhắm mắt lại. Lúc này đây, chúng ta giống như một miếng ngọc bội Âm Dương lưỡng thể, khớp lại với nhau, chẳng còn một kẽ hở nào.
Khi ta tỉnh lại lần nữa, ta đã nằm trên nhuyễn tháp của Sư tôn.
Lúc bốn mươi chín ngày sắp sửa viên mãn, đóa Băng Liên hoàn toàn nở rộ, sau đó từng cánh hoa tàn rữa, tan vào trong nước suối. Khoảnh khắc cánh hoa cuối cùng rơi xuống, trong cơ thể ta vang lên một tiếng "rắc" thanh thúy.