Núi Xuân Dần Xanh
Chương 9
Núi Xuân Dần Xanh thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau đó, Tống Thư đương nhiên bị ép hỏi cung, liền đổ hết mọi chuyện lên đầu ta, nói tất cả đều là mưu kế của ta.
Phó Tranh biết ta đã trọng sinh, làm sao có thể quên mối thù không đội trời chung giữa ta và Tô Vân Nhược.
Hầu phủ kiên cố như tường đồng vách sắt, một kẻ ngoài cuộc như ta căn bản không thể nhúng tay vào.
Vì vậy, ta mượn ký ức của kiếp trước để lấy lực đánh lực, ép nàng ta rời phủ, ép nàng ta phải lộ diện, rồi vung đao báo thù, không chừa đường lui.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, ta ngửa mặt cười lớn:
“Hắn có tìm đến chết, cũng không tìm ra tung tích của Tô Vân Nhược đâu. Tay chân đã cho sói ăn, xác thân trôi theo dòng nước, chẳng biết sẽ trôi dạt về đâu.”
“Còn hắn, muốn tìm ta báo thù, cũng không nắm được nửa điểm chứng cứ. Cảm giác bất lực này, giống hệt nỗi hận đến tận xương tủy của ta kiếp trước, muốn giết mà không giết được. Đây là Phó Tranh, báo ứng đầu tiên dành cho ngươi!”
“Chọc vào ta, chính là ngươi tự chuốc lấy!”
Hôm nay, lẽ ra ta nên cùng Lục Thanh Hà ngắm hoa dưới trăng, làm thơ bù đắp cho lễ Thất Tịch.
Nhưng hắn — nhân chứng của ta — đã bị ta hạ dược.
Dẫu trọng sinh một đời, dẫu sau này sẽ trở thành người chung gối, ta cũng sẽ không dâng trọn chân tâm và lộ ra điểm yếu của mình.
Bảy phần chân thành, ba phần tỉnh táo.
Ta không hổ thẹn với hắn, cũng phải xứng đáng với chính mình.
Thế nhưng khi ta trở về viện, Lục Thanh Hà lẽ ra phải ngủ say cả đêm, thì lại đã tỉnh rồi.
Hắn ngồi trong viện, bên cạnh đặt một bát cháo nóng vừa hầm xong.
Hắn không hỏi ta đã đi đâu.
Không hỏi vệt máu nhàn nhạt nơi tay áo ta.
Chỉ bưng bát cháo lên, hỏi ta một câu: “Có đói không?”
Trời vừa rạng đông, ánh sáng nhàn nhạt rơi vào đôi mắt đen của hắn, vỡ ra thành muôn vàn vì sao lấp lánh.
Ta chìm đắm trong đó, như người lạc giữa biển khổ bỗng vớ được khúc gỗ trôi.
Ngàn lời nghẹn lại nơi cổ họng, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng “Ừ” khàn khàn.
Bát cháo nóng được đặt vào tay ta.
“Hầm lâu lắm rồi, ăn thêm chút nữa đi.”
Có người chờ đến khuya.
Có người giữ cháo mãi ấm.
Cuối cùng, ta cũng không còn là kẻ cô độc một mình.
Tứ chi tê cứng vì giá lạnh, dường như bắt đầu ấm dần theo từng thìa cháo.
Sống mũi ta vì có người đặt trọn niềm tin vào mình, cũng theo đó mà chua xót cay nồng.
Chớp mắt đã tới kỳ thi mùa thu.
Ngày niêm yết bảng vàng, ta đứng trong viện chờ đợi, lòng dạ bồn chồn không yên.
Phó Tranh gầy rộc hẳn đi thấy rõ, lặng lẽ đứng đối diện ta:
“Vân nhi đã đi rồi, Vân Nhược sống không thấy người, chết không thấy xác. Nàng còn chưa nguôi giận sao?”
Lần đầu tiên ta không hề che giấu hận ý, đối diện hắn, phơi bày toàn bộ lưỡi dao sắc bén của cả hai kiếp.
“Nguôi giận thế nào đây? Bọn họ chẳng qua là gieo nhân nào gặt quả nấy, nhận lấy ‘trời phạt’ vốn dĩ thuộc về họ. Nhưng nỗi đau ta từng chịu, sẽ không bao giờ vì kẻ ác bị trừng phạt mà tự nhiên tan biến. Tổn thương không thể triệt tiêu, hận vẫn là hận!”
Huống chi, kẻ đáng chết nhất còn đang yên ổn đứng trước mặt ta, cùng ta bàn chuyện xóa bỏ ân oán.
Ánh mắt Phó Tranh sắc lạnh như đao, từng tấc một ép sát gương mặt ta.
“Trời phạt ư? Rõ ràng là ngươi trả thù. Tống Lang, ngươi đang trả thù ta. Trả thù ta vì ta thiên vị Kỷ Vân, vì ta che chở Vân Nhược. Vì sao ngươi chỉ dám ra tay với kẻ yếu? Vì sao không đến hận ta? Vì sao không đến giết ta?!”
Ta bật cười khinh miệt, hận ý khiến dung mạo vặn vẹo: "Sắp rồi!"
“Chưa từng có một ngày nào ta không hận ngươi.”
Phó Tranh sững người.
Những gì hắn từng thấy, luôn là ta dịu dàng nhẫn nhịn, cúi đầu chịu đựng.
Bộ dạng dữ tợn thế này, là lần đầu tiên.
Hắn bỗng cười thành tiếng.
“Ngươi cho rằng, Lục Thanh Hà còn có thể như kiếp trước, đỗ trạng nguyên sao?”
Sắc mặt ta chợt cứng lại.
Hắn liền cười lạnh đầy tự tin:
“Đáng tiếc thay, chủ khảo vốn đã định sẵn đột nhiên gãy chân. Người thay thế lại vừa khéo có giao tình với ta.”
“Lục Thanh Hà đừng mơ một bước lên mây.”
Ta quay mặt đi, chán ghét đến cực độ:
“Để kéo Lục Thanh Hà rớt bảng, ngươi không tiếc hại Từ đại nhân ngã ngựa. Vô sỉ!”
Phó Tranh như bị ánh mắt ta thiêu đốt, đột ngột bóp chặt cằm ta, ép ta đối diện hắn, từng chữ từng chữ nặng nề nói:
“Thì sao? Hắn dòm ngó thê tử người khác, đáng chết vạn lần. Ta không chỉ muốn hắn rớt bảng. Ta còn muốn xúi giục công chúa bắt rể dưới bảng vàng, bắt tên tiểu bạch kiểm ấy vào phủ công chúa, làm thứ nam nhân nhục nhã dưới váy.”
“Thủ đoạn của công chúa, ngươi lớn lên nơi khuê phòng e là không biết được. Hắn đi vào còn đứng thẳng, ra khỏi đó chỉ có thể nằm ngang.”
“Đến lúc đó, ngươi mất hôn sự, mất thanh danh. Còn nói gì đến tiền đồ và tương lai?”
Cằm ta đau buốt, đã hiện lên vết bầm.
Ta giơ tay, một cái tát đánh lệch mặt Phó Tranh.
Phó Tranh nhổ mạnh một ngụm máu, nghiêng đầu nhìn ta lạnh lẽo.
Đầu ngón tay hắn vuốt ve gò má ta, từng lời từng chữ dụ dỗ:
“Lang Lang, coi như trước kia chúng ta đều sai. Giờ ta cũng đã mất ái nữ, nếm đủ nỗi đau của nàng ở kiếp trước. Chi bằng xóa bỏ chuyện cũ, chúng ta làm lại từ đầu, được không?”
“Trước kia ta không hiểu lòng mình. Sau khi nàng rời đi, từng khắc từng giây ta đều nhớ nàng. Đến lúc ấy ta mới hiểu, lòng ta đã sớm đặt nơi nàng. Ta sai một lần rồi, lần này, ta là thật lòng muốn bù đắp.”
“Hắn sẽ không quay về nữa, nàng không còn hy vọng. Nàng thích trẻ con, chúng ta sinh thêm hai đứa. Đời này, ta sẽ bảo vệ mẹ con nàng chu toàn, ta thề!”
“Lang Lang…”
“Võ An hầu!”
Ánh mắt ta sáng lên.