Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã
Chương 42: Thủy triều lên?
Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Anh à."
Chu Trì Ngư nhận chiếc chén sứ từ tay Cố Uyên: "Để em làm giúp anh."
"Em đi nghỉ một lát đi." Cố Uyên nhìn kỹ mắt cậu: "Anh thấy hôm nay em không được tỉnh táo cho lắm, tối qua ngủ không ngon giấc à?"
"Cũng tạm được." Chu Trì Ngư cúi đầu, có chút bối rối, rồi lén nhìn Cố Uyên một cái: "Anh à, Ô Thần nói với em là cậu ấy thích anh."
Cố Uyên khựng lại, ánh mắt lập tức trở nên nghiêm túc.
"Hả?"
Hắn quay đầu lại, đầu ngón tay vô thức vuốt ve chiếc kẹp nướng rồi chậm rãi nhìn về phía Chu Trì Ngư.
"Cậu ấy muốn yêu đương với anh."
Chu Trì Ngư có vẻ ngập ngừng, cẩn trọng nghiêng đầu hỏi: "Anh, anh thích con trai hay con gái thế?"
Trong lòng cậu có chút lo lắng, nhưng không hiểu sao nhìn vào đôi mắt sâu thẳm và bình tĩnh của Cố Uyên lại có cảm giác bất an như sắp có chuyện lớn xảy ra.
"Em nghĩ sao?"
Cố Uyên buông công cụ trong tay xuống, nhẹ nhàng cúi mắt lau đi vết nước trên đầu ngón tay: "Em có hy vọng anh sẽ yêu Ô Thần không?"
Dù hắn cố giữ bình tĩnh, nhưng vẻ mặt đã không còn điềm đạm như thường ngày, thay vào đó là nét nghiêm nghị đầy căng thẳng.
Một tiếng "cạch" khô khốc, chiếc chén sứ trong tay hắn rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.
Chu Trì Ngư giật mình, lông mi khẽ run: "Anh, anh không sao chứ?" Câu nói của cậu có chút lắp bắp, bởi cậu càng thấy rõ cảm xúc của Cố Uyên đang không ổn.
"Không sao, em tránh ra một chút, đừng để bị thương." Cố Uyên buông thõng hai tay rồi chậm rãi thả lỏng, cổ họng nghẹn lại, giọng nói trầm hẳn xuống: "Để anh gọi người đến dọn."
Nhìn bóng lưng Cố Uyên rời đi, Chu Trì Ngư đứng lặng tại chỗ do dự, không biết rốt cuộc lời nói nào của mình đã khiến hắn khó chịu đến thế.
Bên kia, Ô Thần và Tạ Lâm nghe tiếng động trong bếp thì bị thu hút. Tạ Lâm định qua xem thì bị Ô Thần cản lại: "Tiểu Ngư đang giúp tôi thăm dò Cố Uyên. Giờ cậu qua đó sẽ làm hỏng hết mọi chuyện."
"Cậu và Cố Uyên ư?" Tạ Lâm ngạc nhiên không tin nổi: "Cậu thích anh ấy à?"
"Ngốc." Ô Thần vắt chân, khẽ nhướng mày: "Tôi chỉ đang thử nghiệm một chút thôi. Nếu kết quả đúng như tôi dự đoán, thì tôi khuyên cậu nên từ bỏ đi."
Tạ Lâm nghe mà thấy rối trí: "Cậu đang nói cái gì thế?"
Ô Thần vỗ vai hắn ta: "Tôi là vì tốt cho cậu thôi."
Chẳng bao lâu sau, Cố Uyên quay lại với cây chổi, dọn dẹp sạch sẽ căn bếp. Chu Trì Ngư định giúp, nhưng hắn từ chối vì lý do an toàn.
Cậu đứng một mình trong góc, như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện, lặng lẽ quan sát từng hành động của Cố Uyên.
"Anh."
Cậu hơi ngẩng đầu: "Anh có đang giận em không?"
Cố Uyên bỏ những mảnh sứ vỡ vào túi rác rồi buộc lại cẩn thận, sau đó đi đến đứng đối diện Chu Trì Ngư: "Ừ."
Chu Trì Ngư chắp tay sau lưng, lo lắng hỏi: "Có phải vì anh không thích Ô Thần không?"
"Đúng vậy." Giọng Cố Uyên có chút nghẹn ngào, pha lẫn lưỡng lự: "Anh không thích cậu ta."
"Vậy để em đi nói với cậu ấy." Chu Trì Ngư thở phào, trách nhẹ: "Không thích thì nói thẳng ra, sao lại phải khó chịu chứ."
Cố Uyên không đáp lại, cúi người gom hết nguyên liệu nướng BBQ mang lên boong tàu phía trên, một mình ngồi nướng thịt.
Chu Trì Ngư cảm thấy tủi thân, rõ ràng mình chỉ hỏi một câu thôi mà. Khi quay lại phòng khách, Ô Thần nhìn dáng vẻ ỉu xìu của cậu, đã đoán được kết quả ngay: "Sao rồi?"
Chu Trì Ngư khẽ nói: "Anh tôi tạm thời không muốn yêu đương."
Ô Thần không bất ngờ, trái lại còn hỏi thêm: "Cố Uyên có biểu cảm gì?"
Chu Trì Ngư trả lời thật: "Anh ấy có vẻ không vui."
Nghe vậy, Ô Thần đã hiểu ra điều gì đó: "Anh cậu chắc là đã có người trong lòng rồi."
Y quay sang cười hỏi Chu Trì Ngư: "Tiểu Ngư, cậu thích con trai hay con gái?"
Vấn đề này, Tạ Lâm rất để tâm.
Chu Trì Ngư nghĩ một lúc rồi nói: "Tôi cũng không rõ, vì tôi chưa gặp ai khiến mình rung động cả."
Ô Thần ăn một quả nho đỏ, cười trêu chọc: "Cậu đã 18 tuổi rồi mà còn chưa yêu lần nào ư? Tiểu Ngư à, cậu không sống như người thường rồi."
"Hứ, vì tôi đã có cuộc sống thú vị rồi, đâu cần yêu đương để thỏa mãn bản thân nữa." Chu Trì Ngư sốt ruột muốn đi ăn cùng Cố Uyên, tiện tay cầm vài quả nho nhét vội vào miệng: "Tôi yêu thương gia đình và anh của mình là đủ rồi, chưa cần yêu ai khác cả."
Ánh mắt đầy mong đợi của Tạ Lâm dần trở nên ảm đạm, nhất thời không biết phải làm sao để tiếp tục phát triển mối quan hệ với Chu Trì Ngư.
"Tôi đi ăn trước đây."
Chu Trì Ngư bước vội vàng, chạy thật nhanh lên boong tàu.
"Anh ơi."
Thấy Cố Uyên đang bóc vỏ con tôm nướng vừa chín, cậu chạy chậm lại rồi ngồi xổm xuống bên cạnh hắn: "Em đã nói với Ô Thần rồi."
"Nói chuyện gì vậy?" Cố Uyên cụp mắt xuống, sắc mặt không rõ ràng.
"Nói là anh không muốn yêu đương mà." Dù không hiểu sao hắn lại giận, nhưng Chu Trì Ngư vẫn cố gắng dỗ dành hắn: "Sau này em sẽ không gán ghép lung tung nữa, để anh tự gặp người mình thích nhé."
"Gặp người gì cơ?" Ngón tay Cố Uyên khựng lại.
"Gặp người mà anh thật sự thích ấy."
Chu Trì Ngư đoán, chắc là Cố Uyên muốn tự do yêu đương.
Cố Uyên đột nhiên bật cười, rồi đưa con tôm vừa bóc xong vào miệng Chu Trì Ngư.
Im lặng một lúc, hắn lẩm bẩm nói: "Anh còn tưởng... em sẽ ghen khi anh có người yêu chứ."
"Á! Hóa ra anh nghĩ vậy à!"
Chu Trì Ngư vừa nhai vừa nói: "Anh yên tâm đi, em sẽ không tranh giành tình cảm với người yêu của anh đâu."
"Thật không?" Cố Uyên cười tiếp: "Xem ra tiểu Ngư lớn rồi, trưởng thành hơn nhiều rồi."
"Đúng thế." Chu Trì Ngư khẽ đụng vào người hắn, ra hiệu nhờ hắn nướng thêm cho mình xiên thịt bò: "Em sẽ ngoan ngoãn, chia sẻ tình cảm em dành cho anh với người mà anh thích."
Cậu là người yêu ai thì yêu luôn cả người nhà của người đó.
Người thân của Cố Uyên cũng sẽ là người thân của cậu, cậu sẽ đối xử thật tốt với họ.
"Tự mà nướng." Cố Uyên không chiều theo, dựa lưng vào ghế mây: "Sau này anh có người yêu rồi, em phải tự nướng BBQ lấy."
"Ơ? Sao không cho tụi em nướng chung?" Chu Trì Ngư than thở, chưa từng làm mấy việc như xiên thịt nướng bao giờ: "Em sợ lắm."
Cậu thử đưa tay tới gần, lập tức bị sức nóng làm cho rụt tay lại, mặt nhăn mày nhó vì đau.
Thấy vậy, Cố Uyên tới kiểm tra: "Bỏng rồi sao?"
"Không, chỉ là đau thôi." Chu Trì Ngư nhân cơ hội than phiền: "Anh chưa có người yêu mà đã không coi em là em trai nữa. Anh còn nói sẽ ở bên em cả đời, giờ xem ra lời hứa cũng chẳng giữ được bao lâu."
Cố Uyên lấy túi đá chườm lạnh nhẹ nhàng đắp lên tay cậu, cười nói: "Nếu có người yêu rồi, làm sao mà ở bên em cả đời được nữa?"
"Lại còn nói... nếu sau này em có người yêu..."
Giọng Cố Uyên càng lúc càng nhỏ dần.
Hắn không muốn nghĩ đến viễn cảnh đó.
"Sau này em làm sao?" Chu Trì Ngư nghiêng đầu nhìn.
"Không có gì." Cố Uyên khẽ thở dài: "Ăn đi, để anh nướng cho."
Chu Trì Ngư nở nụ cười mãn nguyện, thoải mái dựa lưng vào ghế xếp: "Vậy phiền anh nhé."
...
Ăn uống xong, Cố Uyên nói cần trao đổi với giáo sư một số việc học, cầm laptop bận rộn làm việc.
Chu Trì Ngư nằm nhàm chán trên giường, bèn tìm Ô Thần và mấy người kia để chơi.
"Hôm nay đi luôn ư?"
Nghe Ô Thần gợi ý, Chu Trì Ngư suy nghĩ một chút: "Nhưng anh tôi đang bận mất rồi."
"Chúng ta đi trước dò đường, mai rồi rủ mọi người cùng đi sau." Ô Thần muốn tạo cơ hội riêng tư cho Chu Trì Ngư và Tạ Lâm. Cố Uyên đang bận, đây là thời cơ quá hợp lý.
"Được thôi." Chu Trì Ngư nhanh chóng thu dọn đồ đạc: "Vậy mình đi rồi về sớm nhé."
Bên bờ, Tạ Lâm đã đứng sẵn trên thuyền gỗ, thấy Chu Trì Ngư đến thì niềm nở đón lấy ba lô: "Tiểu Ngư, tôi đã mang sẵn đệm mềm rồi, cậu có thể ngồi nghỉ cho thoải mái."
Dưới thuyền có gắn động cơ điện nên không cần chèo tay, nhưng Ô Thần vẫn bố trí nhân viên đi theo để đề phòng có chuyện gì ngoài ý muốn.
Chu Trì Ngư cảm ơn, ánh mắt nhìn đến mấy chiếc áo phao treo trên thuyền.
"Tạ Lâm, cậu biết bơi không?"
Ký ức rơi xuống nước hồi nhỏ đã để lại bóng ma tâm lý rất lớn đối với Chu Trì Ngư, khiến cậu chưa từng dám xuống nước lần nào nữa.
"Biết chứ." Tạ Lâm rất háo hức được cùng Chu Trì Ngư vào hang tìm khoáng sản. Sau khi nhân viên đưa họ đến cửa hang, hắn ta bước lên trước rồi chìa tay ra: "Tôi sẽ dắt cậu."
"Cảm ơn." Chu Trì Ngư nắm lấy tay Tạ Lâm, sau khi vào trong hang thì khẽ buông tay ra: "Oa, chỗ này đẹp quá trời luôn!"
Tiến sâu vào bên trong, vách đá lấp lánh ánh sáng xanh lam, Chu Trì Ngư giơ máy ảnh lên, cười rạng rỡ nói: "Tôi có một người bạn học ngành tài nguyên khoáng sản, chắc cậu ấy sẽ thích mấy thứ này lắm, tôi định mang một ít về cho cậu ấy."
"Tất nhiên là được, để tôi giúp." Tạ Lâm bật đèn pin, mở ba lô ra: "Làm bạn của cậu chắc người đó may mắn lắm."
Chu Trì Ngư chăm chú vào những viên khoáng sản đẹp đẽ, từ tốn nói: "Cậu cũng là bạn của tôi mà."
"Tiểu Ngư, tôi quên mang dụng cụ khai thác rồi." Tạ Lâm hơi tiếc nuối: "Tiểu Ngư đợi ở đây, tôi đi lấy ngay."
Chu Trì Ngư ấn nút chụp ảnh: "Ok, không sao đâu."
Tạ Lâm quay lại cửa hang, gọi nhân viên tới rồi rời đi bằng thuyền.
Hang động này nằm ở đáy một vách đá hiểm trở, xung quanh đều là nước biển. Khi thủy triều lên, cửa hang thậm chí sẽ bị nước biển nhấn chìm hoàn toàn.
Khi Tạ Lâm quay lại bờ, hắn phát hiện mặt biển bắt đầu lấp lánh ánh bạc mịn, tiếng sóng cũng ngày càng lớn hơn.
"Tôi đi rồi về ngay!"
Sau khi Tạ Lâm rời đi, nhân viên đứng gác trên thuyền phát hiện cách bờ khoảng năm mét có một vệt nước mờ xám đang dâng lên.
Anh ta lập tức cảnh giác, nhíu mày nghi ngờ rằng thủy triều đang lên sớm hơn dự kiến.
Chỉ một phút sau, vệt nước mờ ấy càng rõ rệt hơn, mang theo thế nước cuồn cuộn như muốn nhấn chìm cả bãi đá, từng đợt sóng lớn liên tục tràn vào bờ.
"Không ổn rồi!"
Nhân viên vội vã báo động cho đồng nghiệp, người kia nhanh chóng chạy đến khu nghỉ gọi Ô Thần: "Thiếu gia, thủy triều đang lên nhanh, nhưng cậu Chu còn đang ở trong hang, cần phải lập tức cử người đi cứu ngay!"
"Thủy triều lên?" Tạ Lâm nghe thấy mấy chữ đó lập tức ném hết dụng cụ vừa thu dọn xong, vội vàng chạy tới: "Tiểu Ngư phải làm sao bây giờ!"
Ô Thần như bị chấn động, đầu óc trống rỗng, lập tức chạy theo Tạ Lâm về phía bờ. Khi họ đến nơi thì phát hiện nước biển đã tràn qua bãi cát, ngập đến tận gốc những hàng dừa ven bờ.
"Mọi người mau chèo thuyền đi cứu Tiểu Ngư!"
"Phải gọi cả trực thăng đến nữa!"
Dù gì Ô Thần cũng chỉ là một thiếu niên mới 18 tuổi, luống cuống tay chân điều phối mọi người tìm cách cứu viện.
Nếu Chu Trì Ngư mà thật sự gặp chuyện không may...
Sắc mặt Ô Thần trắng bệch, lẩm bẩm: "Mau gọi cả Cố Uyên tới nữa!"
Sương mù biển quanh đó càng lúc càng dày đặc.
Hứa Mặc Đình và mọi người chạy đến, thấy cửa hang liên tục bị sóng đánh mạnh thì lo lắng hỏi: "Có liên lạc được với Chu Trì Ngư không? Phải nhắc cậu ấy đừng đi sâu vào hang nữa."
"Không liên lạc được." Tạ Lâm giơ điện thoại lên, tay khẽ run, trong lòng dâng đầy cảm giác tội lỗi.
Bởi vì chính hắn ta đã rủ Chu Trì Ngư cùng đi.
Không lâu sau, từ phía bờ vang lên tiếng bước chân vội vã.
Tạ Lâm ngẩng đầu lên, thấy Cố Uyên đang chạy như bay về phía một chiếc thuyền chưa rời bến.
"Cố Uyên!"
Ô Thần định ngăn lại: "Đã có ba thuyền đi cứu Tiểu Ngư rồi, sắp đến lúc thủy triều lên, bây giờ anh đi là rất nguy hiểm."
"Không cần cậu lo."
Hơi nước mặn và ẩm bốc lên dần làm ướt quần áo, Cố Uyên mím chặt môi, hai mắt đỏ rực.